. Bàn tay mềm mại, dịu dàng
ôm lấy chàng, trán của nàng dựa vào trán của chàng, còn có giọng nói của nàng nữa.
“Mộ Dung Vô Phong, nói dứt khoát đi, chàng có thể hay
không?”.
Chàng bật cười. Cả đời chưa từng gặp cô gái nào nói năng bạo
dạn đến thế.
Nhưng tại sao nàng vẫn chưa quay trở lại?
Chàng chợt nhớ tới kiếm của nàng, nhớ những kẻ tìm nàng so
kiếm, chàng đột nhiên lo lắng cho nàng.
Liệu có phải Hạ Hồi đến tìm nàng? Hay là người của Đường môn
vẫn chưa chạy xa? Chẳng lẽ lại gặp phải Đường Tam?
Không nên nghĩ quá nhiều. Chàng tự nhủ. Điều khiển bánh xe,
chàng đi vào thư phòng. Trên bàn sớm đã chất đầy bệnh án của ngày hôm nay,
không gọi là nhiều, xem kĩ lưỡng cũng một hai canh giờ là xong. Trên chiếc bàn
nhỏ bên cạnh có đặt bữa tối, chàng cầm bát lên ăn qua loa vài miếng. Gần đây khẩu
vị rất kém, chỉ có thể ăn những món cực kì thanh đạm.
Ăn không thấy ngon, chỉ đành ép bản thân nuốt xuống. “Ép bản
thân” sớm đã thành thói quen của chàng.
Tập trung tinh thần lại, bắt đầu đọc bệnh án. Từ khi chàng
hiểu chuyện đây dường như là công việc phải làm thường ngày của chàng, lúc trước
là đọc những thứ người khác viết, bất kể là ai, chàng đều có thể đọc được.
Đương nhiên, không phải tất cả bệnh án đều được viết một cách buồn tẻ. Sái đại
phu vốn thích thi từ, toàn đem bệnh án viết thành thể văn tứ lục, có những lúc
bên dưới còn cho thêm truyện cười. Mỗi lúc như thế, văn chàng phê vào cũng
không tránh khỏi không vần điệu, coi như là một chút giải tỏa đối với công việc
vất vả này.
Nhưng công việc cuối cùng vẫn là công việc. Chàng không thể
không thừa nhận phần lớn đời người thật nhàm chán. Dường như rất nhiều sự việc
cứ vĩnh viễn lặp đi lặp lại trong những hoàn cảnh khác nhau. Chàng thành như hiện
giờ chính là kết quả của việc luyện tập đi luyện tập lại.
Người luyện kiếm thì sao? Cũng như thế chăng?
Nghĩ đến đây, chàng bỗng cảm thấy có chút thư thái. Dường
như cuối cùng cũng tìm thấy một điểm tương đồng giữa hai người.
Hầu như mỗi tối chàng đều bận việc phê sửa bệnh án. Đương
nhiên, ngoại trừ những lúc gặp ca bệnh trầm trọng, không thể không chữa trị tới
tận khuya. Nếu như vẫn thừa ra chút ít thời gian, có thể chàng sẽ tới tiểu đình
giữa hồ ngồi một lát. Về đêm, khí hồ lạnh và ẩm, ngồi đó một lúc, các khớp trên
cơ thể lại bắt đầu âm ỉ đau. Nhưng chàng vẫn thích đến nơi đấy.
Thích ngồi tĩnh lặng trong gió đêm lồng lộng, nghe tiếng
sóng dập dờn lên xuống. Thích ngắm nhìn bầu trời sao tim tím dưới ánh trăng vằng
vặc xa xôi. Thích sự yên tĩnh đến cùng cực ấy.
Làm xong phần việc cuối cùng, chàng lại tới tiểu đình. Thính
Đào Thủy Tạ ở ngay bên, đèn đóm vẫn nguội lạnh. Bầu bạn với chàng bây giờ chỉ
có những vì sao lặng lẽ trên đầu.
Chàng ngồi đó một mình, ho tới nửa đêm, ngồi đến khi sương
đêm ướt đẫm áo, nàng vẫn chưa quay về.
Chàng đem chút thất vọng trở về phòng ngủ. Tắm gội xong, đem
thân thể với xương khớp bên trong ê ẩm đau lên giường, lại trằn trọc không ngủ
nổi.
Trong bóng tối, đôi chân bỗng đau nhức như bị kim châm.
Tuy chân chàng không thể cử động nhưng vẫn có cảm giác đau đớn
rõ ràng.
Hẳn là ngồi ở hồ quá lâu, không tránh khỏi nhiễm phải khí ẩm.
Càng lúc càng đau, chàng đành gượng dậy, vươn tay tới tủ đầu
giường lấy một bình rượu thuốc.
Đây là thuốc thường dùng mỗi khi lên cơn phong thấp, tuy tác
dụng không lớn nhưng tạm thời cũng có thể giảm đau.
Mở nút bình, bỗng đâu có một bàn tay vươn ra từ trong đêm tối,
tiếp lấy bình rượu.
Một giọng nói nhẹ nhàng: “Để tôi”.
Chàng đã có chút mơ màng, nhưng giọng nói đó đương nhiên
chàng nhận ra. Có khi cũng chỉ là giấc mộng.
“Ngủ đi…” bàn tay đó đỡ lấy vai chàng, đặt đầu chàng xuống gối
rồi vén chăn nơi chân chàng, nhẹ nhàng lấy rượu xoa bóp các khớp.
Giấc ngủ ập tới như thủy triều, cuối cùng chàng cũng chìm
vào giấc ngủ.
Lúc tỉnh dậy trời đã sáng hẳn.
Chàng vốn luôn dậy rất sớm, ít khi quá giờ Mão[5'>, nhưng
nhìn sắc trời sáng sủa, chỉ sợ đã qua giờ Mão rồi. Mặc xong y phục, trở ra thư
phòng, Triệu Khiêm Hòa đã đứng đợi ngoài cửa.
[5'> Giờ Mão là từ 5-7 giờ.
“Chào buổi sáng”, chàng nói.
“Chào buổi sáng, cốc chủ”, Triệu Khiêm Hòa đáp. Mỗi sáng đều
có một vị tổng quản tới gặp chàng để thông báo về việc hàng ngày. Đa phần do
Triệu Khiêm Hòa, có lúc là Quách Tất Viên hoặc Tạ Đình Vân.
“Thương thế của Phùng đại phu…”, chàng hỏi.
“Bẩm cốc chủ, tuy vẫn còn rất yếu nhưng đã khá hơn trước rất
nhiều rồi. Hiện đang do Sái đại phu chăm sóc, chữa trị”.
“Ừ”, chàng đáp một tiếng, nói: “Giờ Thìn ba khắc ta sẽ tới
chỗ Ngô đại phu. Bệnh án hôm qua để trên bàn, ông đem giao cho Trần đại phu.
Ngoài ra buổi chiều ta còn hai bệnh nhân. Còn sắp xếp gì không?’.
“Vâng. Tiết đại phu có một bệnh nhân khó chữa, mong cốc chủ
tới xem sao”.
“Lúc nào?”.
“Càng sớm càng tốt”.
“Bảo với hắn, khoảng đầu giờ Tị[6'> ta sẽ tới”.
[6'> Giờ Tị là từ 9-11 giờ.
“Vâng. Còn hai thương nhân buôn thuốc từ Tây Bắc tới, muốn
trao đổi về giá thuốc năm nay. Quách tổng quản nói, vụ làm ăn này quá lớn, ông ấy
không dám làm chủ, mong cốc chủ tới quy
