i không? Lão Ô này xem ra chẳng ngốc
chút nào, ngày thường anh ta tính tiền, đầu óc còn nhanh hơn bàn tính, cũng
không biết có phải trúng tà hay không nữa, cứ thế mà thi trượt. Nhưng cùng đề
thi ấy, lại có một người trẻ tuổi tên là Sái Tuyên làm được, cũng chính là Sái
Tuyên đại phu của Trừng Minh quán bây giờ. Lần này thì cả Trần đại phu, Ngô đại
phu mấy vị đều không nhịn nổi rồi, bèn nhao nhao tới cầu xin cho anh ta. Vị lão
gia kia của chúng tôi vẫn nói quy tắc là bình đẳng với mọi người. Ai cầu xin
cũng vô dụng. Cuối cùng vợ của lão Ô cũng không chịu nổi nữa, thì ra cô ấy cũng
họ Mộ Dung, là họ hàng xa gì gì đó của cốc chủ. Vợ của lão Ô rất thẳng thắn,
chính là đi nói với cốc chủ rằng, ngài ấy xem người ấy nhà tôi liệu có tố chất
làm đại phu không, nếu không thì dứt khoát bảo với anh ta, để anh ta bỏ ý nghĩ ấy
đi mà đổi sang nghề khác, kiếm tiền nuôi gia đình. Cô nương đoán nổi không? Cốc
chủ nói ngài cũng không biết lão Ô có tố chất làm đại phu hay không. Chỉ biết
không thi đỗ thì không thể làm học trò của ngài. Còn như về sau bọn họ làm nghề
nào, thì ấy là việc của bọn họ, không liên quan gì tới ngài ấy”.
[2'> Chăm chỉ đọc sách.
[3'> Treo hồ lô mà đi chữa bệnh, cứu giúp thế gian: Phí Trường
Phòng là người Nhữ Nam, Hà Nam, một hôm nhìn thấy một ông lão (tức Hồ ông) chống
gậy trúc, đầu gậy có treo một quả hồ lô, bán thuốc ngoài phố, đến khi tời tối
chợ tan, Hồ ông nhảy vào trong hồ lô, lúc ấy chỉ có mình Phí Trường Phòng thấy,
cảm thất rất kì lạ. Bới thế hôm sau đem rượu thịt đến hầu, Hồ ông biết ý của
Phí Trường bèn hẹn hôm sau quay lại. Hôm sau lúc Trường Phong quay lại, Hồ ông
bèn đưa anh ta vào hồ lô, chỉ thấy trong hồ lô sảnh lớn, phòng to, bài trí hoa
mỹ, Phí Trường Phong bèn bái Hồ ông làm thầy, học tập y thuật và tiên thuật, mấy
năm sau Phí Trường Phòng học nghề xong cũng bắt đầu treo hồ lô đi hành nghề y cứu
đời. Về sau người đời dùng điều này để chỉ người hành nghề y.
Hà Y nghe Tôn Phúc nói cả nửa ngày trời, vốn không tin lắm,
nhưng câu cuối cùng kia thì lại cảm thấy rất quen tai, tựa như đúng là câu cửa
miệng của Mộ Dung Vô Phong, bất giác tin tới tám, chín phần, không nhịn được hỏi:
“Vậy vị lão Ô ấy cuối cùng thi đỗ không?”.
Tôn Phúc nói: “Lúc cô nương đi qua cửa lẽ nào không thấy một
người mặc áo đỏ đừng ở của chào hỏi khách, cứ như khách khứa ai cũng là họ hàng
thân thích của anh ta?”.
Hà Y nghĩ một lúc rồi nói: “Không có ấn tượng gì, hình như
đúng là có một người mặc áo đỏ”.
“Đấy chính là lão Ô, nhị chưởng quỹ ở đây.”
Hà Y cười ha ha rồi nói: “Vậy thói quen thứ hai là gì? Nói
ra nghe thử coi”.
Tôn Phúc thấy nàng nghe tới mức say sưa thì càng hứng khởi,
nói tiếp: “Thói quen thứ hai chính là ưa sạch sẽ. Hẳn cô nương cũng biết, phàm
hành nghề y thì mười người có tới tám người ưa sạch sẽ. Ví dụ như ở Vân Mộng cốc
này, các đại phu già nửa mỗi ngày đều phải tắm rửa ít nhất một lần, thay quần
áo so với người thường thường xuyên hơn nhiều. Cho nên ở chỗ chúng tôi, tiệm
bán y phục là nhiều nhất. Tiệm tạp hóa của Lý nhị gia ở đối diện có bán một loại
khăn tắm, nghe nói là loại cốc chủ thích dùng nhất, ai đến đây chữa bệnh, khi
ra về đều mua mấy cái gọi là làm kỷ niệm. Nhưng sự ưa sạch sẽ của cốc chủ đặc
biệt hơn người khác, chính là ngài rất kiệm lời với người khác, cùng ở một chỗ
với học trò của mình cũng chỉ nói việc y, không thì sẽ ở một mình đọc sách,
nghiên cứu y thư, phê sửa bệnh án. Nếu cô không tìm ngài nói chuyện, ngài sẽ chẳng
bao giờ nghĩ tới chuyện tìm cô nới chuyện. Mọi người hoàn toàn không hiểu tâm
tư của ngài. Còn có một chuyện rất kỳ lạ. Mấy vị quản gia của cốc chủ, nhà ai
cũng bao nhiêu là kẻ hầu người hạ, khi ra ngoài đều đem theo bảy tám tùy tùng,
nhưng cốc chủ thì lại ở một mình, hằng ngày trừ mấy vị quản gia có việc vào bẩm
báo là có thể ra vào, còn bất cứ ai khác đều không thể tiến vô. Ngài trời sinh
đã không khỏe, thường sinh bệnh, nhưng lại nhất quyết không để ai khác hầu cận
bên cạnh. Có một lần ngài lâm bệnh nặng, bất tỉnh mấy ngày không dậy nổi, lúc ấy
có một vị gọi là Lưu tổng quản, thấy ngài bệnh nặng quá, không sao yên tâm được,
bèn gọi hai nha hoàn của mình vào hầu hạ. Khi đó cốc chủ bệnh rất nặng, bất tỉnh
nhân sự, không phát hiện ra. Đến khi ngài tỉnh dậy thì vô cùng giận dữ, ngay
hôm đó điều Lưu tổng quản ra khỏi cốc, từ bấy đến giờ cũng không gọi về nữa. Mấy
vị tổng quản còn lại từ đó đều không dám vuốt râu hùm. Cô nương, cô nương nói
có kỳ quái không? Mọi người đều nói, trong tòa nhà cốc chủ ở có việc lạ, ban
đêm có ma”.
Hà Y vừa nghe thấy liền cảm giác gió lạnh âm u bốn phương thổi
tới, khắp người lạnh toát, hơi run run hỏi: “Ma quỷ gì vậy?”.
Tôn Phúc cười đáp: “Cô nương chớ sợ. Cho dù có ma quỷ thật
đi nữa thì cũng là ma quỷ tốt. Cô nghĩ xem, cốc chủ đã cứu sống không biết bao
nhiêu người, bình thường chỉ thây người ta dập đầu thắp hương cầu khấn cho ngài
ấy, làm sao có ma quỷ tới hại ngài được? Chỉ là ngài ấy cứ khăng khăng ở một
mình khiến cho tòa nhà ấy trở nên thần bí, kẻ hiếu sự bèn nhân th