nh. Sau đó mọi thứ yên lặng trở lại, người thanh niên cao lớn hơn
nghênh ngang đắc ý từ trên lầu đi xuống.
Người thấp hơn hỏi: “Đòi được công bằng chưa?”
Người cao hơn đáp: “Đòi được rồi”.
Người thấp hơn hỏi: “Cuối cùng thì sao bọn họ lại đánh lộn?”.
Người cao hơn đáp: “Đệ không biết”.
Người kia cười khổ: “Đệ không biết? Đệ cũng không hỏi?”.
Người cao hơn nói: “Đông người quá, hỏi không nổi. Chẳng qua
là chút ân oán giang hồ, giống như đàn bà cãi nhau thôi, vĩnh viễn chẳng biết
được ai đúng ai sai”, còn đang nói chợt nhìn thấy một người trung niên béo lùn
không biết từ lúc nào đã vô thanh vô tức tới dứng sau lưng mình, tủm tỉm cười.
Người trung niên này bụng to, eo tròn, mang một dáng vẻ nhàn nhã, thung dung.
Ông ta một bên vuốt cái thắt lưng gấm xanh mới toanh trên người, dường như cực
kỳ hài lòng với chất liệu của trang phục, một bên dùng một chiếc khăn lau đi
lau lại cái nhẫn làm bằng ngọc thời Hán có vân trên ngón trỏ, có vẻ như đang đợi
thanh niên áo đen cao hơn nói xong.
Thanh niên áo đen cao lớn hỏi: “Các hạ tìm tôi có việc gì?”
Người trung niên nói: “Không dám. Tại hạ là Ông Anh Đường là
chủ cái quán nhỏ này. Vừa rồi công tử đạp vỡ của bản quán năm mươi hai cái đĩa,
lại đánh hỏng ba cái bàn. Loại đĩa này là bản quán nhập từ trấn Đức Cảnh về,
bàn bằng gỗ hồng, tất cả cộng lại là năm trăm linh ba lượng, năm tiền. Nếu như
trên người công tử có sẵn tiền vậy phiền công tử thanh toán, bằng như không tiện
thì ngân phiếu cũng được, Ngân phiếu của Đại thông, Bách Hối, Long nguyên, Bảo
Phong tứ đại điền tranh chúng tôi đều nhận”.
Người thanh niên kia cười lạnh, nói: “Vừa rồi những kẻ kia
cũng đập của ông bao nhiều đồ, phá của ông bao nhiêu bàn? Ông cũng muốn bọn
chúng bồi thường à?”
Ông Anh Đường đáp: “Bọn họ đã bồi thường rồi. Không tin thì
công tử nhìn xem, đây chính là bằng chứng”.
Quả nhiên ông ta đưa ra một tờ kê với một ngân phiếu. Thanh
niên cao lớn kia nhíu mày, nói: “Tôi không có nhiều tiền như thế”.
Ông Anh Đường nói: “Như thế này thật quá kỳ lạ rồi. Cái bàn
này không phải đồ nhà công tử, công tử cũng không định đền, vậy tại sao công tử
đập vỡ nó? Vừa rồi những người kia sở dĩ đập phá, ấy là bởi bọn họ đã bảo trước
với tôi bọn họ chuẩn bị đầy đủ tiền bồi thường rồi, tôi mới để bọn họ đập phá”.
Thanh niên cao lớn nói: “Đám người ấy, lẽ nào bọn họ ăn no rửng
mỡ? Vừa đập đồ đạc vừa đền tiền?”.
Ông Anh Đường cười nói: “Thế thì có gì là lạ? Hai bang tranh
chấp, muốn tìm một chỗ giải quyết. Bọn họ cũng bàn với nhau chọn đúng chỗ này của
tôi, cảm thấy đập bàn phá chén cũng rất thú vị, chỉ cần có đủ tiền, cứ vô tư mà
phá. Ấy là bởi chỗ này người ra kẻ vào tấp nập, tin tức lan đi rất nhanh. Bọn họ
muốn là muốn danh tiếng, để người trên giang hồ biết thế lực của Thủy Long bang
và Phi Ưng đường, lại muốn biểu diễn một chút, cũng định tổ chức ở đây, cho nên
đã lo liệu hết rồi. Các hạ hồ đồ nhảy vào, phá bao nhiêu là đồ đạc, Người hai
bang ấy nói họ chỉ bồi thường những thứ họ phá, họ không quen biết các hạ, cho
nên không thể tùy tiện bồi thường giúp được”.
Thanh niên cao lớn bị ông ta nói một tràng như thế, cũng cảm
thấy mình đuối lý, nói: “Việc này…” dáng vẻ rất bối rồi.
Hà Y đứng bên cạnh nói: “Tiền vị công tử này nợ, tôi trả
giúp là đươc”.
Ba người đều quay sang nhìn nàng. Thanh niên cao lớn hơn
nói: “Đa tạ. Có điều tại hạ không hề quen biết cô nương, không dám tùy tiện nhận
ân tình này. Món tiền này, tại hạ tự nghĩ cách”.
Hà Y nói: “Công tử cả nghĩ rồi. Tiền tài là vật ngoài thân,
có rồi mất chẳng qua cũng chỉ là phút chốc mà thôi”, nàng rút ra một tờ giấy
hoa văn tinh tế, bên trên kín mít các loại hoa văn. Ông Anh Đường vừa trông thấy
ngân phiếu, nụ cười trên mặt lại càng tươi như hoa, nói: “Được, được, chỉ cần
có người bỏ tiền là được. Tiền cũng chẳng có ai ký tên, tiền của ai cũng không
thành vấn đề”, ông ta săm soi hoa văn, chợt biến sắc, nói: “Cô nương, xin hỏi tờ
ngân phiếu này từ đâu mà có?”.
Hà Y đáp: “Chẳng lẽ ngân phiếu là giả?”.
Ông Anh Đường nói: “Ngân phiếu thì đúng là thật. Chỉ có điều,
tờ ngân phiếu này là của Mộng Vân cốc phát ra. Phải chăng cô nương là người của
Mộng Vân cốc”.
Hà Y đáp: “Tuy là không phải, nhưng tờ ngân phiếu này đúng
là do Mộ Dung tiên sinh đưa cho tôi”.
Ông Anh Đường hỏi: “Trong cốc có khá nhiều người mang họ Mộ
Dung, không biết người cô nương nhắc tới là vị Mộ Dung nào?”
Hà Y đáp: “Mộ Dung Vô Phong”.
Ông Anh Đường trợn tròn mắt nhìn nàng, nhìn chằm chằm cả buổi
mới nói: “Cô nương từng gặp Mộ Dung cốc chủ”.
Hà Y nói: “Đã gặp”.
Ông Anh Đường bỗng nhiên cúi thấp đầu nói: “Cô nương tuy rộng
rãi, nhưng tại hạ không dám nhận tiền của cô nương”.
Hà Y hỏi: “Tại sao?”.
Ông Anh Đường kéo Hà Y sang một bên, nhỏ giọng nói: “Việc
hôm nay, cũng mong sau này cô nương đừng nói với cốc chủ”.
Hà Y hỏi: “Tại sao?’.
Ông Anh Đường nghĩ ngợi một lúc rồi nói; “Nguyên cớ bên
trong không tiện nhiều lời”, nói xong quay người lại cười với người thanh niên
áo đen, nói: “Công tử, việc hôm nay không tính toán nữa, Sau này
