t định phải tiêu
xài một phen. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên trong đời nàng thoải mái tiêu
pha. Bèn nói: “Quán các vị có món gì ngon, đặc sắc thì cứ đem lên đi”.
Tiểu nhị đáp: “Có đương nhiên có. Bản quán gần đây có để ra
một suất ăn Đạo gia thất tinh, tùy theo khách nhiều hay ít phân thành ba loại lớn,
vừa, nhỏ. Cô nương dùng bữa một mình, đồ không cần quá nhiều, gọi loại nhỏ được
rồi”.
Hà Y nói: “Gọi như thế đi, nhanh đem lên”.
Một lát sau, tiểu nhị bưng lên sáu đĩa thức ăn nhỏ, xem ra
có vẻ rất cầu kỳ tinh tế. Nhưng ở giữa lại có một chiếc đĩa trống không. Hà Y hỏi:
“Cậu nói là bảy món, thế thì phải có bảy đĩa mới đúng, thế nào lại chỉ có sáu
đĩa? Cái đĩa trống ở giữa có phải dùng để bỏ xương không?”.
Tiểu nhị khẽ cười, sớm đã dự liệu nàng sẽ hỏi như thế, bèn
đáp: “Không phải đâu. Đĩa trống ấy cũng là một món. Tên gọi là ‘Hỗn nguyên nhất
khí’”.
Hà Y trợn tròn mắt hỏi: “Ông chủ chỗ các vị muốn phát tài đến
phát cuồng rồi sao? Một cái đĩa trống mà cũng tính là một món?”.
Tiểu nhị đáp: “Cô nương không biết rồi, khách đến bản quán
đa phần đều xuất thân từ dòng dõi thư hương. Món này chính là chỉ cái ý lấy
không làm có mà Đạo gia nhắc tới. Chẳng giấu gì cô nương, bản quán giới thiệu
món này ra đã hơn hai tháng, những người nếm qua đều khen là có ý tứ. Không ít
quan khách còn cố tình dẫn theo bạn bè đến ăn, chuyên gọi món này đê thể hiện
trình độ học vấn. Còn nữa, cái dĩa đựng món này làm bằng sứ men xanh Châu Quang
của trấn Cảnh Đức, trăng như ngọc, sáng như gương mỏng như giấy, gõ vào âm
thanh trong như tiếng khánh. Chỉ mỗi cái đĩa không đã có giá trị năm lượng bạc
rồi”.
Hà Y vừa ăn vừa lắc đầu, mới ăn xong một đĩa đã nghe thấy
trên lầu có tiếng đánh lộn vọng xuống. Chỉ là lầu dưới đông khách, mọi người ai
nấy đều lo việc của mình, vui đùa uống rượu, ồn ào huyên náo che lấp luôn tiếng
đánh nhau kia. Hà Y không nhịn được hỏi tiểu nhị: “Trên lầu hình như không được
yên ổn cho lắm?”.
Tiểu nhị gật đầu nói: “Là huynh đệ của Thủy Long bang và Phi
Ưng đường có chút quá khích, làm loạn lên ở trên ấy. Đây là việc bình thường,
cô nương không cần phải lo sợ”, vừa nói xong, chợt nghe “bịch, bịch” hai tiếng,
hai đại hán cường tráng đã bị người ta quăng từ lan can lầu hai xuống dưới. Hai
người kia nặng nề rơi xuống đất, làm vỡ một cái bàn lớn, rượu và đồ nhắm vung
vãi khắp nơi. Khách ở lầu dưới gặp việc lạ mà cứ như không, ai nấy chỉ quay đầu
nhìn một cái rồi lại quay đi tiếp tục ăn uống.
Tại cái bàn vừa bị vỡ tan kia có hai thanh niên áo đen ăn
cơm, một người rất cao, mắt to mày rậm, vận áo vải gọn gàng, dáng vẻ từng trải.
Người kia thấp hơn nửa cái đầu, nhìn vẫn cao hơn người bình thường rất nhiều,
eo thon, tay dài, khoác một cái áo khoác màu xám. Hai người này từ bên ngoài tới
và rõ ràng đã tới nhầm nơi. Trên bàn của người khác toàn là thức ăn ngon lành,
bọn họ thì mỗi người một bát cơm trắng, trên bàn trống không. Hai người này
trông thấy có người rơi tới, liền nhanh chóng bưng bát cơm của mình, chuyển đến
một cái bàn sát tường, tiếp tục và cơm ăn. Vừa ăn xong một miếng, trên lầu lại
có hai người nữa bị ném xuống, lại thấy sắp rơi xuống bàn của họ, chỉ thấy người
cao lớn hơn vươn tay tới lưng của kẻ đang ngã xuống, một đỡ một đẩy, kẻ bị ngã
kia vốn đang trong tư thế chân tay chổng hết lên trời, vậy mà bị anh ta, giữa
không trung tính chuẩn như dùng bàn tính, xoay một vòng, hai chân liền đứng vững,
vừa chạm đất một cái lập tức cắm đầu cắm cổ chạy vội vàng ra ngoài. Người còn lại
rơi xuống bên cạnh thanh niên áo đen thấp hơn, anh ta chẳng thèm để ý, mặc kể kẻ
kia lổm ngổm trước mắt. Chỉ nghe thấy người cao hơn hỏi: “Trên kia rốt cuộc có
chuyện gì vậy?”.
Người đi cùng đáp: “Có người rơi xuống, lại chẳng phải họ tự
nhảy, tất nhiên là có chuyện rồi”.
Người cao hơn nói: “Để đệ lên xem sao”, nói xong cất bước định
đi. Người đi cùng kéo lại, nói: “Đệ chờ đi. Nơi đây lắm người, nhiều chuyện phức
tạp, không dưng chớ có đi tìm phiền phức. Phải nhớ cho kỹ điều thứ tám trong
nguyên tắc an toàn khi hành tẩu giang hồ: Tài cao phải sợ gan lớn”.
Hà Y vừa nghe đươc, khúc khích một tiếng, thiếu nữa thì phì
cười.
Người cao hơn rõ ràng không màng đến lời người kia nói: “Đệ
muốn lên xem xem, rốt cuộc là kẻ nào ngang ngược ở đây”. Không đợi người kia
đáp lời, thân hình của anh ta đã biến mất tựa khói, đi lên trên rồi. Chẳng bao
lâu sau, lại nghe thấy “bịch” một tiếng, có một người ngã xuống. Người áo đen
kia ở dưới lầu vội vươn tay đỡ được người bạn của mình, trên mặt người ấy đã bị
đánh cho ứa máu, người kia vội giúp bạn mình đứng dậy, nói: “Đã bảo đệ chớ đi,
đệ cứ nằng nặc không nghe. Cứ để người ta dánh cho sưng mặt rồi mới thôi”.
Thanh niên cao hơn hiển nhiên không phục, đưa tay quyệt máu trên mặt một cái, đẩy
bạn mình ra rồi lại xông lên.
Hà Y vẫn điềm nhiên uống trà hoa cúc, cảm thấy hai thanh
niên này rất thú vị. Chẳng bao lâu sau, trên tầng lầu lại vang lên tiếng ồn ào,
có mấy người bay qua cửa sổ văng ra ngoài, hàng loạt tiếng loảng xoảng chén đĩa
vỡ tan tà
