ngựa màu đỏ thẫm, do bốn con ngựa khỏe kéo, không nhanh không chậm
từ tốn chạy đến.
Đằng sau xe ngựa có hai người mặc áo xám cưỡi ngựa theo hầu.
Hà Y nhớ tới lần đầu tiên mình ngồi xe ngựa. Nàng trước giờ
toàn cưỡi ngựa, vậy mà lần đầu tiên ngồi xe lại ngồi trên một cỗ xe xa hoa như
vậy. Bên trong còn trải cả da hổ rộng rãi giống như một căn phòng.
Thế mà cỗ xe này so với cỗ xe mình từng ngồi còn lớn hơn nhiều.
Cỗ xe đi đến cửa Thính Phong lâu thì từ từ dừng lại. Hai người
áo xám nhảy xuống ngựa, đến bên cỗ xe cung kính thưa: “Thưa cốc chủ, chúng ta đến
nơi rồi”.
Thì ra là Mộ Dung Vô Phong, phải sớm đoán ra mới đúng.
Chỉ nghe thấy tiếng người mệt mỏi trong xe truyền ra: “Nơi
đây ồn áo quá, không biết trên lầu có chỗ nào yên tĩnh hơn một chút không?”.
Quả nhiên à chàng. Chỉ là âm thanh cực kỳ mệt nhọc.
“Trên lầu hai có một gian phòng riêng của ông chủ Ông, ở góc
phía bắc, chúng ta có thể mượn dùng”.
Lời chưa dứt, Ông Anh Đường đã từ bên trong sải bước đi tới
nghênh đón, đến trước xe ngựa vái chào, kính cẩn nói: “Cốc chủ hạ cố, Anh Đường
không tiếp đón từ xa thật thất lễ”.
Trong xe truyền ra một giọng lãnh đạm: “Ông chủ Ông khách
khí quá rồi. Tôi muốn mượn một gian phòng trên lầu hai dùng một lúc, không biết
có được không?”.
Ông Anh Dường nói: “Hiện còn hai phòng trống. Nhưng ở lầu bắc
tại hạ có một gian phòng riêng sạch sẽ hơn, ngày thường dùng để nghỉ ngơi, cực
kỳ yên tĩnh. Hay là xin cốc chủ cứ tạm đến lầu bắc trước rồi tính sau?”.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Không cần. Một gian phòng trống là được
rồi”.
Người áo xám mở cửa xe, đầu tiên đưa chiếc xe lăn xuống trước
rồi mới nhẹ nhàng đưa Mộ Dung Vô Phong xuống sau.
Chàng vẫn mặc một bộ y phục màu trắng cực kỳ thanh nhã như
lúc trước, ngồi trên chiếc xe lăn, lưng thẳng như bút. Tuy đầu mày còn vương
chút mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn còn nguyên vẻ sắc bén.
Người hầu cận áo xám quỳ xuống, giúp chàng chỉnh lại vạt áo
vừa rồi bị gió thổi lệch.
Ông Anh Đường nói: “Xin theo tại hạ. Cửa trước mùi rượu quá
nồng, sợ cốc chủ không quen. Đằng sau có cửa riêng của quán, thông thẳng lên lầu
hai”.
Mộ Dung Vô Phong ho khan hai tiếng, nói: “Còn phải phiền ông
chủ Ông làm giúp một việc”.
“Xin cứ sai khiến.”
“Tôi có hẹn một vị cô nương họ Sở tới bàn việc. Nếu như Sở
cô nương tới, phiền ông mời cô ấy đến chỗ tôi.”
“Có phải là Sở Hà Y nữ hiệp?”
Lần đầu tiên Hà Y nghe thấy có người gọi mình là “nữ hiệp”,
trong lòng buồn cười, thiếu chút nữa cười thành tiếng.
Quả nhiên Mộ Dung Vô Phong nhíu mày, nói: “Chính là người
này. Chằng qua, cô ấy từ bao giờ lại đã thành nữ hiệp rồi?”.
Ông Anh Đường cười nói: “Cố chủ có chỗ chưa rõ, mấy năm nay
trên giang hồ, chỉ cần là người cầm kiếm, nhân cách không tệ hại là có thể xưng
hiệp rồi. Mà trong đó, nữ kiếm khách đã ít lại càng ít, không gọi là nữ hiệp
cũng không được”.
Mộ Dung Vô Phong cười nhạt, nói: “Xưng vị trên giang hồ hóa
ra đều rất có ý tứ”, nói xong, người hầu cận đẩy xe cho chàng hướng về bên
trái, chuẩn bị rời đi, chợt nghe thấy đằng sau có tiếng bước chân lộn xộn. Một
kẻ thét lên: “Người đằng trước kia đứng lại”.
Người qua lại trước của quán vốn rất đông, nghe thấy tiếng
thét giận dữ ấy có đến mười mấy người đứng lai.
Mấy người Mộ Dung Vô Phong cứ tiếp tục đi tiếp.
Chỉ thấy một bóng vàng vụt qua, một thân hình nhỏ nhắn tung
mình nhảy tới, đáp xuống trước mặt Mộ Dung Vô Phong.
Mọi người nhìn kỹ, hóa ra là một cô gái mười bảy mười tám tuổi,
mày nhỏ mắt lớn, mặc một bộ y phục màu vàng nhạt, mái tóc dài mượt mà dùng một
chiếc khăn màu tía buộc lại, tai đeo một đôi khuyên bằng đá quý màu tím rủ xuống
mười mấy hạt đá quý ngũ sắc to bằng hạt gạo, theo cử động của thân thể mà phát
ra tiếng “lanh canh” Trong tay nàng ta là kiếm, mũi kiếm chỉ thẳng vào Mộ Dung
Vô Phong, nói: “Vừa rồi chính ngươi nhắc tới tên của Sở Hà Y?”.
Người hầu áo xám duỗi ngón trỏ, đặt vào mũi kiếm ung dung hất
thanh kiếm khỏi mặt Mộ Dung Vô Phong tầm giọng nói: “Cô nương có gì muốn nói,
xin bình tĩnh mà nói”, rồi tiện tay búng lên mũi kiếm một cái, chỉ nghe “keng”
một tiếng, mũi kiếm đã gãy đôi.
Hà Y rùng mình, chỉ lực thật lợi hại!
Nàng ta nhìn thanh kiếm của mình, vừa giận vừa sợ nói:
“Ngươi dám phá hỏng kiếm của ta?”.
Người hầu áo xám lạnh lùng nghiêm nghị, nói: “Kẻ dám vô lễ
trước mặt công tử, không chỉ bẻ một thanh kiếm mà thôi”.
Người này xem ra tuổi hơn ba mươi, eo thon vai rộng. Mặt hẹp
mà dài, lại có chiếc mũi khoằm như chim ưng, khi nói, mắt nheo thành khe hẹp.
Còn người kia tuy tuổi tác tương đương, xem ra văn nhã thanh tú hơn nhiều.
Một ánh chớp rạch nàng không trung, trời bỗng đổ mưa nhỏ.
Hai người hầu cận lại như họa lớn đến nơi, vội nâng Mộ Dung Vô Phong đưa vào
trong hành lang dưới hiên.
Tiểu cô nương kia lằng nhằng không thôi, nói: “Nếu các người
chịu giao Sở Hà Y ra, mọi việc giữa chúng ta đều bỏ qua. Còn không bản cô nương
đây…”, rồi lại chỉ thanh kiếm gãy trong tay vào mặt Mộ Dung Vô Phong. Trong mắt
chẳng rõ vì sao lại tràn đầy nước mắt và hận thù. Biết rõ là không địch l
