ép lại lời chàng. Chàng nghiêm khắc nhắc
các đại phu tránh viết bệnh án theo lối thảo thư, bởi vì chữ thảo khó nhìn rõ,
có lúc chỉ sai một chữ đã là mạng người rồi.
[9'> Ngô Hưng Phú: Tác phẩm thư pháp nổi tiếng của thư pháp
gia đời Nguyên, Triệu Mạnh Phú (1254 – 1322). Ông là một trong bốn thư pháp gia
tiêu biểu của Khải thư (Khải thư tứ đại gia) ba người còn lại là Âu Dương Tuân,
Nhan Chân Khanh, Liễu Công Quyền.
[10'> Tức Khải thư viết theo lối của Liễu Công Quyền.
Còn nhớ lần đầu tiên nàng viết bệnh án, viết chính bằng lối
thảo thư mình quen tay nhất, kết quả là bị chàng nghiêm khắc dứt khoát trả về,
bắt phải viết lại.
Chàng là người không tùy tiện nói cười. Rất ít khi cười,
cũng ít khi uể oải, ủ rũ. Phần lớn thời gian, trên mặt chàng chẳng thể hiện
chút biểu cảm nào.
Cứ cách mười ngày, trong cốc lại có một lần y hội, các đại
phu từ bốn phương tám hướng đều đến, có người trong cốc, có người ngoài cốc,
người quen biết có, người không hề quen biết cũng có. Mọi người họp lại một chỗ,
nghiên cứu các chứng bệnh khó chữa, có lúc cũng nói chuyện phiếm, chuyện cười.
Sái đại phu là người cao hứng nhất trong ngày này. Sái đại phu thích náo nhiệt,
lúc gặp gỡ luôn là người mồm miệng liến thoắng.
Những người tranh nhau đến tiếp chuyện chàng đương nhiên rất
nhiều. Có nhiều vị đại phu đến từ những nơi cách Vân Mộng cốc mấy trăm dặm. Họ
chớp lấy cơ hội, hỏi mãi không thôi. Mà chàng mỗi khi nói đến việc y thì luôn
thao thao bất tuyệt.
Nhưng kể cả những lúc như thế, chàng cũng rất ít khi cười.
Trước sau rất khiêm tốn, khách khí mà tiếp chuyện mọi người. Bây giờ thịnh cái
kiểu nhà Nho học sách y, các đại phu ai ấy đều là người từng học đạo thánh hiền,
luôn tin một điều “không thành được tể tướng nổi danh, thì thành danh y nức tiếng”.
Có lúc chàng cũng cùng bọn họ lý luận chuyện chữ nghĩa.
Có khi bên ngoài tổ chức kỳ bình văn, đôi khi cũng có đại
phu trong cốc tới tham gia. Nhưng chàng luôn từ chối.
Thực ra đúng là vì việc chữa bệnh bận rộn. Nhưng cũng là vì
đi đứng bất tiện, mỗi lần ra khỏi cửa đều không tránh khỏi người đưa kẻ đón.
Chàng ghét nhất là làm phiền đến người khác, thậm chí đối với
chính bản thân mình cũng hà khắc quá mức.
Chàng không thích người khác nhắc tới bệnh tật của mình. Lúc
phát bệnh cũng không chịu để người khác thăm khám.
Việc gì có thể lo liệu, chàng đều tự mình lo liệu. Cho đến
khi thực sự không làm nổi nữa mới để Trần đại phu thay mặt làm.
Mỗi ngày, trước lúc đi ngủ, chàng đều phải phê duyệt tất cả
bệnh án của các đại phu trong cốc. Những cái quan trọng thì tuyển chọn, sưu tầm
biên thành sách rồi truyền cho các đại phu đọc. Những cái không quá quan trọng
thì trả về, để các đại phu tự lưu giữ.
Mười năm nay, chỉ cần chàng không ốm nặng, việc phê duyệt
chưa hề gián đoạn.
Đúng là không thể nghĩ tới, một người thân thể yếu ớt như
chàng lại có thể kiên cường cứng cỏi đến vậy.
Không biết vì sao, lần đầu tiên gặp chàng, khuôn mặt nàng đã
đỏ ửng, tim đập thình thịch như muốn bắn ra khỏi ngực, hồi hộp tới mức khi đó
chàng đang hỏi mình cái gì cũng không sao nhớ nổi.
Chàng vẫn đang trai trẻ, chỉ lớn hơn nàng vài tuổi. Dáng vẻ
vô cùng anh tuấn, cũng lạnh lùng vô cùng. Nhưng lại không có nửa phần ngạo mạn
mà ngược lại đối với bản thân vẫn giữ thái độ khách khí. Tuy nàng là nữ đệ tử của
chàng, nhưng trước giờ chàng đều gọi nàng là “Ngô đại phu”.
Có một lần hai người ngẫu nhiên gặp nhau trong hành lang,
nàng bỗng thấy hốt hoảng, cũng chẳng rõ vì sao mặt mũi đỏ lựng lên, chân nhũn
đi, tim đập dữ dội. Miệng thì lắp ba lắp bắp, nói mãi không thành câu.
Chàng vẫn rất bình tĩnh, điều khiển xe lăn sang một bên, nhường
đường cho nàng, nàng thì cứ thế mà cắm đầu chạy như gió.
Ngày hôm sau là ngày có y hội, bản thân nàng cảm thấy giữa
mình và chàng có một bức tường vô hình ngăn cách. Mọi người ai cũng muốn tiếp cận
chàng, còn nàng ngược lại luôn giữ mình cách chàng một khoảng, không có dũng
khí thu hẹp khoảng cách, hoặc mặt đối mặt nói chuyện. Cứ đến lúc đó là nàng cảm
thấy hình như bản thân bị một sức mạnh vô hình nào đó trói buộc rồi, chỉ cần lại
gần chàng một bước thôi là muốn xỉu.
Ngô Du đến Vân Mộng cốc đã ba năm, nói chuyện với Mộ Dung Vô
Phong, ngoài lúc ở y hội luận bàn việc khám bệnh không thể không trao đổi ra, cộng
lại cũng chẳng được ba chục câu.
Chàng có bệnh nhân riêng của mình, không nhiều nhưng là những
ca bệnh khó khăn nhất. Trong cốc có người mắc chứng bệnh nguy cấp khó chữa, những
đại phu khác không xử lý nổi nữa, cuối cùng đều chuyển đến tay chàng. Có lúc
các đại phu gặp phải ca khó, cũng có thể mời chàng dời bước đến phòng mạch của
mình để bàn bạc. Nếu như không bận, chàng sẽ đi. Có khi lưu lại cả một ngày,
cơm trưa, cơm tối đều ăn ở hiên nhỏ bên cạnh phòng mạch. Các đại phu thì đến từ
nhiều miền khác nhau, cho nên nhà ăn của mỗi người đều nấu những món khác nhau.
Chàng không kén chọn. Chàng ăn không nhiều nhưng cái gì cũng có thể ăn được. Cơ
hội để thân thiết hơn với chàng, chẳng có ai muốn bỏ qua. Ngô Du cũng từng mời
chàng