thăm hỏi không?”
Phùng Lão Cứu nghe thấy câu này không khỏi sững người. Thăm
hỏi? Câu này có phải quá khách khí rồi không?
“Điều này… điều này… hôm nay sợ không được tiện lắm. Hình
như hắn đang bệnh rất nặng. Với lại… với lại chân của hắn cũng không được tiện
cho lắm… hình như hắn chỉ có một chân, chân kia cũng không thể đi lại được”,
Phí Khiêm lắp bắp nói.
“Ái chà!’, Diệp Sĩ Viễn thầm giật mình.
“Ngài ấy ở một mình, hay là cùng ở với người khác nữa? Có
gia quyến gì không?”
“Hắn ở một mình. Theo tôi thấy thì trong nhà không còn ai
khác. Lúc bọn tôi đi khỏi, hắn còn đang mê man trên giường, hình như ốm đã lâu
lắm rồi, cũng không ai chăm. Bộ dạng… đáng thương lắm.”
“Vậy ta càng muốn tới xem xem. Người đâu, chuẩn bị kiệu.
Phùng Cửu, ngươi chỉ cần bốc thuốc theo đơn ấy đưa cho hắn là được. Vị Lâm Xử
Hòa này có lẽ không phải là một đại phu bình thường đâu.”
Kiệu đi lòng vòng bảy tám lượt cuối cùng cũng dừng trước cửa
Lâm thị y quán. Diệp Sĩ Viễn xuống kiệu, sai kiệu phu đợi bên ngoài, đích thân
bước tới gõ cửa.
Không có ai trả lời.
Chẳng lẽ Lâm Xử Hòa ốm quá nặng? Hay là bất tỉnh nhân sự rồi?
Cửa viện hoàn toàn không khóa, chỉ khép hờ, Diệp Sĩ Viễn chỉ
đành đẩy cửa bước vào, phòng khách không có ai, sân viện tĩnh lặng, đang là giờ
cơm trưa, vậy mà trong bếp củi lửa nguội ngắt, cảnh vật tuyền một vẻ tĩnh mịch.
Ông ta đi vào phòng trong, lại gõ cửa, lần này thì nghe thấy
bên trong vọng ra một giọng nói trầm thấp, kèm theo cơn ho kéo dài, hỏi: “Ai thế?”.
“Diệp Sĩ Viễn”, ông ta đáp.
“Là Diệp lão tiên sinh?”, Mộ Dung Vô Phong đang trong giấc
ngủ, đầu óc mơ màng, vừa nghe thấy cái tên ấy thì lập tức tỉnh táo trở lại,
nói: “Xin đợi một chút, tôi… tôi lập tức ra đây”.
Chàng liền thay áo, ngồi lên xe lăn, ra ngoài mở cửa.
Diệp Sĩ Viễn chỉ thấy một thanh niên mặt mũi xanh xao nhưng
tướng mạo cực kỳ anh tuấn, dáng vẻ thanh tú, tay dài, eo thon, thân người ngay
thẳng, ngồi trên một chiếc xe lăn tinh xảo. Có vẻ như người này rất sợ lạnh,
đang lúc đầu xuân mà thân dưới vẫn đắp một tấm chăn lông.
Diệp Sĩ Viễn cảm tạ ngồi xuống nhìn chàng hỏi: “Lâm tiên
sinh không phải người phương bắc?”.
“Vâng, vốn chỉ là khách ngụ cư nơi đây, muốn kiếm chút tiền
trả tiền thuê nhà mà thôi.”
“Nhân tài trung nguyên nhiều không kể xiết, lão phu sớm đã
nghe qua. Vừa rồi được xem đơn thuốc của Lâm tiên sinh, cao minh, quả là cao
minh, thật bội phục, bội phục.”
“Diệp thị mạch độc của Diệp tiên sinh, vãn sinh từng đọc đi
đọc lại, quả đúng là tác phẩm lưu truyền hậu thế. Đặc biệt là quyển sáu, quyển
bảy về mạch pháp là tinh túy nhất, thật khiến người ta tỉnh ngộ, hôm nay được gặp
thật còn gì hân hạnh hơn! Xin mời ngồi, tôi đi pha trà.”
Chàng nói câu này, thật trúng lòng Diệp Sĩ Viễn, vốn hai
chương ấy là có sáng tạo nhất, ông ta rất lấy làm đắc ý, ngay lập túc cảm thấy
tâm đầu ý hợp.
Chàng đẩy xe tới bên lư trà đỏ hồng, bỏ thêm mấy viên than
thơm vào rồi đặt ấm trà lên, sau đó dùng nước sạch rửa hai chén trà.
Diệp Sĩ Viễn nhìn chàng hơi cúi mình mà một tay cứ phải nắm
chắc lấy tay vịn xe lăn, cử động cực kỳ bất tiện, trong lòng không khỏi thương
cảm mà thở dài.
“Vãn sinh nghe nói tiên sinh từ trước tới giờ hành nghề y ở
một dải Tần Phượng, sao lại tới nơi này rồi?”, Mộ Dung Vô Phong hỏi.
“Ài, thời vận không tốt, số mệnh đa đoan. Đắc tội với quan
phủ nên phải chạy tới nơi này. May là những người ờ đây đều là những kẻ từng đắc
tội với quan phủ, nếu không phải là một vài chính khách sa cơ thì là dăm tay
văn nhân thất ý. Đất này tuy hẻo lánh, lại là đất của phường man di nhưng lão
phu lại như cá gặp nước, sống rất thoải mái. Lâm lão đệ quả thật tài cao, ngay
đơn thuốc vừa rồi, lão phu nhìn một cái là biết, đó không phải thứ kẻ phàm nhân
có thế làm đuọc Chỉ là lão đã ở nơi xa xôi này quá lâu, đối với sự tình trung
nguyên càng ngày càng ít biết, xin hỏi lão đệ nhà ở vùng nào, quê quán nơi
đâu?”, Diệp Sĩ Viễn cười hỏi.
Mộ Dung Vô Phong tinh tường các nhân vật trong ngành y, những
người lợi hại dưới gầm trời này, đếm đi đếm lại cũng chỉ có mấy người. Mà ba chữ
Lâm Xử Hòa này quả thật quá xa lạ, liền nói: “Vãn sinh nhà ở Giang Đông[1'>, nhiều
đời hành nghề y, lại tuân theo gia huấn, ‘thuật nhi bất tác[2'>‘, cho nên chẳng
có tên tuổi gì, chỉ là một lang y tầm thường mà thôi”.
[1'> Giang Đông là một địa danh lịch sử của Trung Quốc, để chỉ
khu vực phía đông của sống Dương Tử, còn được gọi là Giang Tả.
[2'> Chữ trong thiên Thuật nhi, sách Luận ngữ, nghĩa là chỉ
thuật lại thành tựu của cổ nhân mà không sáng tác thêm vào
Diệp Sĩ Viễn gật đầu nói: “Vùng Giang Tả nhiều anh tài, đời
nào cũng có danh gia. Tàng long ngọa hổ, không màng danh lợi. Thật chẳng phải
điều kẻ thô dã như lão phu có thể tường tận hết được. Đấy gọi là ‘Nói theo cái
học chính thống, không đem cái học sai trái lòe đời[3'>‘, cái học chính thống của
trung nguyên lão phu ngưỡng mộ đã lâu”.
[3'> Lời trong Nho lâm liệt truyện sách Sử ký của Tư Mã
Thiên.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Lão tiên sinh không nên tự khiêm. Diệp
thị mạch độ