Này! Con người ngài sao nói rồi lại
không giữ lời thế? Hôm qua rõ ràng ngài đã nhận lời khám bệnh cho muội muội tôi
mà”.
Mặc kệ hắn khua môi múa mép, Mộ Dung Vô Phong hạ đầu xuống
ngủ luôn, chẳng thèm để ý tới hắn nữa.
“Bây giờ sắp chiều rồi! Sao ngài vẫn chưa xuống giường? Có
loại đại phu lười biếng như ngài sao? Tôi đưa người bệnh từ xa xôi tới dễ dàng
lắm hả? Họ Lâm kia, rốt cuộc hôm nay ngài có khám bệnh hay không?”, Phí Khiêm tức
mình đứng chống nạnh giạng chân bên giường Mộ Dung Vô Phong to mồm mắng mỏ.
Giọng hắn to kinh người, hét tới mức Mộ Dung Vô Phong chẳng
làm sao ngủ nổi.
Bất chợt có một giọng nói khác rất nhỏ nhẹ, rất nho nhã cất
lên: “Ca ca, chúng ta… hay là chúng ta về đi. Vị đại phu này… muội thấy hình
như ốm rồi”.
“Ốm rồi? Nói linh tinh, bản thân hắn là đại phu, sao mà ốm
được?”
“Huynh xem người ta mặt mũi đỏ rực thế kia… chẳng phải đang…
đang sốt hay sao?”
Phí Khiêm đưa tay sờ trán Mộ Dung Vô Phong một cái, giật
thót mình, nói: “Quả nhiên hắn ốm rồi”.
Nói rồi lay lay chàng, hỏi: “Này, ở đây ngài có thân thích
nào không? Tôi sẽ giúp ngài gọi tới. Ngài ốm rồi, cứ phải có người chăm sóc vẫn
hơn”.
Mộ Dung Vô Phong chẳng biết làm sao, chỉ đành mở mắt ra,
trông thấy có một cô bé nhỏ nhắn đang đứng sau lưng Phí Khiêm, trên đầu còn đội
một chiếc mũ lớn. Cô bé này mặt trái xoan, đường nét thanh tú, thân hình gần giống
như Hà Y.
Vừa nghĩ tới Hà Y, đầu chàng thoáng mê muội, lại khép mắt lại.
Cô bé nói: “Ca ca, chúng ta về đi. Vị này hình như bệnh
không nhẹ. Mấy hôm nữa chúng ta… chúng ta lại tới”.
Phí Khiêm không có cách nào khác, đang định quay người đi
thì thấy Mộ Dung Vô Phong trở mình ngồi dậy.
“Đại phu, ngài không sao chứ?”, Phí Khiêm dò hỏi.
“Không sao, chỉ là chút phong hàn mà thôi”, Mộ Dung Vô Phong
bật ho vài tiếng, nói: “Xin lỗi, tôi chẳng cách nào xuống giường được. Làm phiền
ông lấy một chiếc trường kỷ vào đây, bảo bệnh nhân ngồi trước mặt tôi”.
Phí Khiêm vội vàng bê ghế tới, nói: “Tiểu Mẫn, lại đây, mau
ngồi xuống đây”.
Cô bé kia ngập ngừng do dự, mặt mũi ngượng nghịu tới đỏ bừng,
gượng gạo đi tới rồi ngồi xuống ghế.
Mộ Dung Vô Phong thờ ơ không chút biểu cảm, nhìn cô bé rồi
nói với Phí Khiêm: “Làm phiền mang một chậu nước vào đây, tôi cần rửa tay”.
Chàng cẩn thận kỹ lưỡng rửa tay thật sạch rồi lấy khăn lau
khô.
“Năm nay bao nhiêu rồi?”, chàng vừa bắt mạch, vừa hỏi.
Cô bé rụt rè nói: “Mười lăm”.
“Bỏ mũ xuống đi”, chàng lại nói.
Khuôn mặt cô bé càng đỏ hơn, đầu cúi thấp, ngần ngừ hồi lâu
mới kéo mũ xuống.
Trên đầu cô bé toàn là ghẻ lở, không có lấy một cọng tóc.
Chàng ngơ ngẩn nhìn những vết lở xấu xí, cái cao cái thấp ấy,
không biết vì sao, tâm tư lại lâng lâng nhớ tới Hà Y.
Mãi một lúc sau, chàng mới từ từ tỉnh táo trở lại, liền với
một cái bút trên chiếc bàn bên cạnh, chấm lên chút chu sa rồi lần đưa tay sờ
lên những vết lở trên đầu cô bé, từng cái từng cái một. Vừa sờ vừa hỏi:
“Cái này đau không?”
Nếu cô bé nói “Đau”, chàng liền sờ lên cái tiếp theo. Nếu cô
bé nói “Không đau nhưng ngứa”, chàng sẽ dùng bút khoanh lại một vòng. Nếu cô bé
nói “Không đau cũng không ngứa”, chàng sẽ đánh dấu chéo. Trong đó có một chỗ,
cô bé nói: “Vừa đau vừa ngứa”, chàng liền khoanh lại rồi đánh thêm dấu chéo.
Sau khi sờ xong hết những chỗ lở loét, chàng lại rửa tay thật
kỹ rồi lấy bút mực, viết ra bốn đơn thuốc đánh dấu là Giáp, Ất, Bính, Đinh.
Cô bé kia vội vàng đội mũ lên.
Xong xuôi Mộ Dung Vô Phong nói: “Đem thuốc trong bốn phương
thuốc này sao riêng ra thành cao. Chỗ khuyên tròn thì dùng Giáp, chỗ dấu chéo
thì dùng Ất, vừa khuyên tròn vừa dấu chéo thì dùng Bính. Những chỗ còn lại dùng
Đinh. Một ngày ba lần, cách một ngày lại dán cao. Trong vòng một tháng có thể
khỏi hẳn”.
Phí Khiêm nói: “Trên đầu nó có bao nhiêu vết như thế, làm
sao tôi nhớ được chỗ nào đau, chỗ nào ngứa?”.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Có tổng cộng hai mươi ba vết lở loét.
Tôi sẽ vẽ lại cho ông”, nói rồi chàng lấy giấy vẽ lại hình dáng đầu, ở từng vị
trí lở loét cũng đánh dấu như trên.
Chàng vẽ liền một hơi là xong xuôi, tựa như vị trí mỗi vết lở
loét đều đã ghi nhớ kỹ trong đầu rồi.
Phí Khiêm không nhịn được hỏi: “Liệu ngài có nhớ nhầm không?
Có cần bảo nó bỏ mũ xuống kiểm tra lại một lượt không?”.
Mộ Dung Vô Phong lườm hắn một cái: “Tôi không nhớ nhầm được.
Nếu ông muốn đếm lại thì về nhà mà đếm cũng chưa muộn”.
Phí Khiêm nghĩ một lát rồi hỏi: “Thuốc trong bốn đơn này, có
đắt lắm không?”.
Mộ Dung Vô Phong hỏi: “Trong tay ông giờ có bao nhiêu tiền?”.
Phí Khiêm nói: “Hai mươi lượng. Mười lượng là phí khám bệnh,
mười lượng mua thuốc. Chẳng giấu gì đại phu, bệnh này của tiểu muội tôi đã bị bảy
tám năm nay rồi, tiền bỏ ra chữa chạy cứ tuôn đi như nước. Loại thuốc kỳ lạ hiếm
có nào cũng thoa qua rồi, chẳng có chút tác dụng nào cả. Bộ dạng nó như thế, thật
muốn gả củng chẳng gả cho ai được, của hồi môn cũng sớm đã bị tiêu sạch rồi. Bây
giờ trong nhà chỉ còn lại chút tiền, thật không sao chịu nổi chi tiêu như thế.
Nhưng, ài… cuối cùng vẫn là người có học mà. A
