t.
Chàng uống trà thì lại rất cầu kỳ, lá trà bình thường chàng
chẳng buồn động vào, kể cả là lá trà ngon cũng phải theo lời dặn dò của chàng
mà đi pha, trải qua bảy tám công đoạn tỉ mỉ kỹ lưỡng chàng mới chấp nhận có thể
uống.
Từ khi Hà Y học được cách pha trà, nàng đã tự thề với mình sẽ
không bao giờ uống trà nữa, đổi sang uống nước sôi còn hơn.
Uống có ngụm trà mà cũng phải phiền phức như thế, đúng là thần
kinh!
Chàng ăn cơm rất nhỏ nhẹ thong thả, Hà Y đã ăn xong hai bát,
chàng vẫn còn hơn nửa bát chưa ăn.
Nếu như có người hỏi chàng tại sao lại ăn chậm thế, chàng sẽ
nói ăn như thế mới có lợi cho tiêu hóa. Nàng chỉ đành kiên nhẫn đợi chàng ăn
xong, thu dọn bát đũa rồi tới nhà bếp rửa bát.
Mặc dù như thế, Hà Y vẫn cho rằng một ngày của Mộ Dung Vô
Phong quả thật quá nhàm chán.
Từ khi ngực bị thương, trên vai lại có thêm một vết bỏng lớn,
nửa thân trên của chàng bị sưng phù rất khủng khiếp, đau tới mức không sao cử động
nổi đôi vai.
Hoạt động duy nhất hàng ngày của chàng chính là, buổi sớm Hà
Y sẽ bế chàng từ giường lớn mà hai người ngủ tới giường mềm bên cạnh cửa sổ,
chàng sẽ nằm đó qua hết buổi sáng và buổi trưa, tới giờ thắp đèn, tắm rửa xong,
Hà Y sẽ lại bế chàng về giường lớn.
Hà Y thời thời khắc khắc đều đề phòng chàng bị nhiễm lạnh,
ho khan hoặc co giật do vết thương ở chân tái phát, những chấn động cơ thể kiểu
ấy là tối kỵ cho người bị thương xương cốt đang trong giai đoạn phục hồi.
Sống kiểu đó, Hà Y chỉ cần trải qua một ngày là đã đủ phát
điên, vậy mà Mộ Dung Vô Phong lại có thể cứ nằm yên không động đậy như vậy suốt
cả hai tháng trời!
Chàng rất bình thản, từ đấy đến giờ không hề cáu giận, luôn
giữ một vẻ thuận lòng cam chịu. Chỉ có một lần chàng thật sự thấy có chút buồn
bực mới để Hà Y dìu mình lên xe lăn, hai người cùng tản bộ một vòng trên hành
lang quanh viện.
Có những lúc chàng nhớ tới Vân Mộng cốc, nhớ tới Trúc Ngô viện,
rồi nói, từ sau khi chàng đi, bệnh án tồn lại chẳng phải sẽ chất đầy tới tận
nóc thư phòng sao? Sau đó chàng lại lầm rầm nói một mình, nói Sái Tuyên và Trần
Sách nhất định có thể thay chàng lo liệu tốt y vụ trong cốc.
Hà Y bắt đầu thầm đoán, rốt cuộc chàng có còn sức mà về nhà
không, bao nhiêu năm nữa mới có thể về nhà.
Thân thể chàng chịu bao nhiêu tổn thương, đang ngày nối ngày
tụt dốc.
Mỗi ngày Hà Y đều giúp chàng xoa bóp cơ thịt đang ngày một
teo rút. Chàng ngồi yên không động đậy nhìn nàng nắn bóp cơ thể chân tay mình,
cố gắng giữ vẻ thản nhiên nhưng kỳ thực trong lòng lại day dứt vô cùng.
“Hà Y, nàng không cần vì ta mà tốn nhiều công sức như vậy”,
có một ngày chàng bỗng nói.
“Như thế này chàng mới nhanh khỏi được”, nàng lại càng làm
càng hăng hái hơn.
Mộ Dung Vô Phong lặng lẽ nhìn nàng, trong lòng dâng lên niềm
thương cảm không nói nên lời.
Chứng phong thấp của chàng đã dần dần lan tới vai trái. Vai
trái là nơi duy nhất trên cơ thể chàng hoàn toàn khỏe mạnh. Viết chữ, chẩn bệnh,
chàng đều dùng cánh tay trái này. Nhưng giờ chàng đã cảm thấy nó đang dần dần
trở nên không còn linh hoạt nữa. Cứ mỗi khi rét buốt, các đốt ngón tay và cổ
tay lại dấy lên cơn đau thấu xưong. Có lẽ trong một ngày không xa nữa, khi
chàng tỉnh dậy sẽ phát hiện hai tay mình vì phong thấp mà biến thành cứng đơ. Tới
lúc ấy đến cả những động tác đơn giản như ăn cơm, chàng cũng sẽ thấy cực kỳ khó
khăn.
Mộ Dung Vô Phong cố gắng không để những suy nghĩ ấy vào sâu
trong đầu mình nhưng hàng đêm chàng lại cứ không ngừng nghĩ về những điều đó.
Bất kế thế nào, chàng cũng sẽ kết liễu chính mình trước khi
bản thân hoàn toàn trở thành một phế nhân. Nhân lúc mình vẫn còn sức để chết,
chàng nhất định phải chết đi. Chàng tuyệt đối không thể sống cuộc sống như một
hài nhi, ngay tới một chút tôn nghiêm tối thiểu cũng không có nổi.
Nửa đêm, chàng nghĩ tới những khó khăn gian khổ sắp phải đối
diện mà thao thức không ngủ được, cứ mở to mắt ngắm nhìn màn đêm vô hạn. Người
bên cạnh thì vẫn bình yên chìm vào giấc ngủ, dáng vẻ của nàng khi ngủ trông thật
ngon lành.
Ban ngày, lúc nào nàng cũng tràn đầy lòng tin.
“Vô Phong, chàng nghĩ xem, bao nhiêu người phải trải qua những
ngày tháng bị cha mẹ quở mắng, bi thảm mà tuân theo ý của bề trên. Không có cha
mẹ, loại vận khí này không phải ai cũng có đâu nhé”, có một hôm nàng ngang
nhiên nói ra những câu đại nghịch bất đạo như thế.
Đương nhiên, nàng là đứa bé bị bỏ rơi không tránh khỏi có sự
oán hận đối với cha mẹ.
Trên người nàng không có bất cứ dấu vết gì đủ để cho phép
nàng lần tìm lai lịch bản thân. Nàng tựa như một đám không khí phiêu bồng, chẳng
có nơi quay về.
“Hà Y, nếu như có một ngày, cuối cùng nàng cũng tìm được cha
mẹ mình, phát hiện ra rằng họ vẫn còn sống, nàng có vui không?”, có một đêm nọ,
hai người nổi hứng nói chuyện, nói tới tận khuya, chàng bỗng hỏi như thế.
“Thiếp không biết, bởi vì thiếp vốn không định đi tìm cha mẹ
thiếp, với lại cũng đã sớm tự thề với bản thân sẽ không nghĩ tới việc này nữa”,
nàng nhạt giọng đáp.
“Ta sẽ nghĩ cách giúp nàng. Chúng ta thuê người, dù có phải
lậ