phát, tiến sâu vào trong thảo
nguyên.
Mộ Dung Vô Phong đảo mắt nhìn bốn phía, phát hiện theo sau
đoàn ngựa còn một cỗ xe lớn, sau cỗ xe lớn là một đám lâu la đang dắt một con
ngựa, trên ngựa có buộc một cô gái nhỏ nhắn, cô gái cúi gục đầu, bóng hình nàng
nhỏ nhoi trong gió tuyết to lớn.
Chàng đương nhiên nhận ra bóng hình ấy, cho dù bóng hình
nàng có biến thành một chấm nhỏ, chàng vẫn có thể lập tức nhận ra.
Lòng Mộ Dung Vô Phong chợt trầm xuống.
“Tình hình lão đại thế nào rồi?”, Long Tuyền vừa xuống ngựa
đã lập tức hỏi Tưởng Thất đang ở lại giữ trại.
Chen chân trong bầy thổ phỉ dưới chân núi Thiên Sơn, nếu chỉ
dựa vào mình hai anh em họ Long thì đương nhiên là không đủ. Cho nên bọn họ tổng
cộng có bảy người kết bái huynh đệ, luận về tuổi tác Tưởng Thất là nhỏ nhất,
nhưng luận về võ công thì lại xếp thứ hai, vì ở lại chăm sóc Long lão đại bị trọng
thương nên lần hành động huy hoàng nhất trong bảy năm tới thảo nguyên này hắn
không hề tham gia.
“Lão đại vốn là người cứng cỏi, đã sớm tỉnh lại rồi”, Tưởng
Thất cất giọng trầm đục nói.
Long Tuyền bước vào trong lều, phát hiện Long Hải không những
đã tỉnh lại mà còn đã xuống giường, khoác áo choàng, ngồi bên chậu sưởi bằng đồng
thau khều lửa. Trong chậu sưởi, những đốm lửa xanh chập chờn, ánh lửa chiếu lên
khuôn mặt đang nhíu mày, nghiến răng, đau tới không ngừng co giật của hắn.
Long Tuyền đưa mắt quét qua vai phải của Long Hải, một cơn
đau lòng không sao khống chế nổi trào lên trong đáy lòng hắn. Bọn họ là mã tặc,
là những kẻ có cuộc đời gập ghềnh nhất trên thảo nguyên. Kể từ ngày đầu tiên
sinh ra, hắn đã phải nếm trải cuộc đời khốn khổ bị kẻ khác chèn ép, hắn đã đem
chút tình cảm ấm áp giành cho thế giới này từng chút từng chút quẳng ra khỏi đầu.
Thế giới của Long Tuyền là một đám cỏ hoang lộn xộn, lộn xộn
tới mức bản thân hắn cũng chẳng thể nói rõ được nhân quả trong ấy, mỗi giờ mỗi
khắc, hắn đều cảm thấy bản thân như một thứ lòng đỏ trứng trôi nổi trong lòng
trắng, thế giới của hắn là một khoảng hỗn độn.
Trong cái khoảng hỗn độn ấy, chỉ có một thứ là rõ ràng, là ấm
áp, là thứ hắn có thể dễ dàng dùng tâm cảm nhận được, dùng tay sờ mó được, đó
chính là quan hệ giữa hắn và Long Hải. Nếu bây giờ Long Hải cần tay của hắn, hắn
sẽ không do dự chặt tay mình xuống đưa cho Long Hải. Nếu Long Hải muốn hắn chết,
hắn sẽ tuyệt đối không nhíu mày.
Bởi vì Long Hải cũng từng là quan, quan chức còn cao hơn hắn
nhiều, nhưng vì tình nghĩa huynh đệ, Long Hải đã vứt bỏ mọi thứ của bản thân,
bao gồm cả tiền đồ, bao gồm cả tính mạng cả gia đình.
Kể cả vào lúc gian khổ nhất, sa cơ lỡ vận nhất, Long Hải
cũng có thể đem bát cơm cuối cùng, ngụm nước cuối cùng trong tay đưa cho Long
Tuyền.
Cảm tình của Long Hải đối với hắn, có lúc ngay cả chính bản
thân Long Tuyền cũng không hiểu rõ.
“Đại ca”, Long Tuyền cúi đầu đi tới bên Long Hải, cảm nhận
được hơi thở nặng nề vì đau đớn của hắn.
“Hàng đã đoạt được rồi chứ?”, Long Hải ngẩng khuôn mặt tiều
tụy của mình lên.
Long Tuyệt gật đầu, có chút do dự nói: “Tình huống khó giải
quyết, đệ đã tìm tới Quang Tiên”.
“Đệ không nên tới tìm hắn”, Long Hải sầm mặt nói.
Tiếp đó là một khoảng trầm mặc khó chịu.
Qua một lúc, Long Hải quay đầu sang, ánh mắt sắc nhọn: “Lẽ
nào đệ đã quên đầu của lục đệ là do Quang Tiên chặt xuống sao? Giữa chúng ta và
hắn thù sâu như biển, không đội trời chung”.
Long Tuyền thấp giọng nói: “Đệ hiểu”.
Hắn ngừng một lát rồi nói tiếp: “Đệ vốn cũng không muốn làm
như thế. Chỉ là… chỉ là muốn bắt được kẻ đã chặt tay phải của đại ca, báo thù
cho đại ca… thù của lục đệ, sớm muộn gì đệ cũng sẽ báo”.
Long Hải khép mắt lại, phảng phất như thấy lại ánh kiếm mang
sắc tía ấy, thân thể hắn khẽ run lên, cánh tay kia đã rời khỏi người hắn văng về
phía trước. Nữ nhân kia thân hình rất nhỏ nhắn, dùng kiếm cũng gọn gàng hơn người
bình thường.
“Đó là một nữ nhân, một nữ nhân nhỏ nhắn”.
“Không sai. Đệ đã tóm được ả, còn cả tướng công của ả. Ngoài
ra còn có những đao khách khác, trong đó có Tiểu Phó”.
“Tiểu Phó? Chính là Tiểu Phó đã giết lão tam? Ông Trời cũng
tính là công bằng! Những kẻ hôm nay đệ bắt được đúng là không ít”, Long Hải nở
nụ cười: “Vậy sao vẫn chưa đem bọn chúng vào đây?”.
“Bọn chúng ở ngay
ngoài cửa”.
“Mời các huynh đệ vào đây, nhân tiện đem theo chút rượu
ngon. Cái loại thời tiết quỷ quái lạnh chết người này, mọi người không có việc
gì thì chỉ đành bó chân trong lều, phải có chút gì tiêu khiển mới được.”
Nói xong câu ấy, Long
Hải lại rên một tiếng, chỗ tay đứt quả thật đau không chịu nổi.
Sở Hà Y và Tiểu Phó bị trói chằng trói chịt giải vào trong lều.
Mộ Dung Vô Phong thì ngồi trên xe lăn, được một tên lâu la đẩy vào, hai tay
chàng bị trói chặt một chỗ.
“Tên tàn phế này là tướng công của ả?”, Long Hải nhìn Mộ
Dung Vô Phong, hơi sững lại rồi quay đầu hỏi Long Tuyền.
“Không sai”, Long Tuyền cúi đầu, cung kính đáp.
“Ha ha ha…”, đám lâu la trong lều liền phá lên cười lớn.
“Ta nghe nói trên giang hồ có nhiều kẻ tàn phế võ công rất
khá, võ công lão bà c