ừng ở đây hai canh giờ, vừa nãy bị bầy
mã tặc xông vào, đã chết mất mấy con lạc đà khỏe mạnh, hàng hóa cần phải được lấy
ra phân phối lại, chất lên những con lạc đà khác.
Để biểu thị lòng kính trọng, Thác Mộc Nhĩ đã sai người đem tới
xe của Mộ Dung Vô Phong hai cái chậu sưởi bằng đồng thau cực kỳ tinh xảo. Đây
là chế tác của thợ thủ công Ba Tư, bên trên còn điêu khắc nhiều hoa văn kỳ lạ.
Than trong chậu cháy hừng hực, phát ra lửa màu xanh lạ mắt. Trong xe thoáng chốc
đã ấm lên rất nhiều.
“Hay là chúng ta ra ngoài một chút đi”, một lát sau, đến người
cực kỳ sợ lạnh là Mộ Dung Vô Phong cũng đã nóng tới mức có chút không chịu nổi.
Nửa thân trên chàng cởi trần, khoanh chân ngồi thẳng lưng, trên đầu mướt mát mồ
hôi, đang uống một chút nước lạnh.
“Đừng uống nước lạnh”, Hà Y nhìn chàng, cười nói: “Cẩn thận
kẻo lại đau bụng”.
Nàng ngồi tựa vách xe, mê mẩn nhìn chàng.
“Nàng nói xem, Hà Y, lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, rốt cuộc
nàng có chút ấn tượng nào về ta không?”, phát hiện vách xe do tiếp xúc với
không khí bên ngoài nên mát lạnh, Mộ Dung Vô Phong chống hai tay lê mình đến
cùng ngồi tựa vào vách.
“Không có”, Hà Y nhìn chàng đáp.
“Lúc đó chắc nàng không hề biết hai chân ta không thể cử động”,
chàng tiếp tục nói: “Kể cả như thế nàng cũng không chú ý tới ta?”.
“Không một chút nào”, Hà Y nói: “Lúc ấy thiếp chỉ nghĩ làm
thế nào để moi được tiền của chàng”.
“Vậy rốt cuộc là lúc nào nàng mới nhìn trúng ta?”, Mộ Dung
Vô Phong lại hỏi.
“Tối hôm ấy.”
“Tối hôm ấy?”, Mộ Dung Vô Phong nghĩ một lúc, nói: “Tối hôm ấy
hình như ta chẳng làm gì cả”.
“Chàng chống nạng muốn đi qua sườn núi. Thiếp nhớ lúc ấy thiếp
nói: ‘Ngài muốn tự mình đi qua đấy?’, chàng đáp: ‘Lẽ nào tôi không thể đi
qua?’.”
“Ta có nói thế.”
“Lúc ấy thiếp nhìn bộ dạng leo núi của chàng, cảm thấy số phận
chàng thật bi thảm. Đợi đến sau đó, cuối cùng chàng cũng leo tới nơi, thiếp lại
cảm thấy chàng là một người tự do. Từ trước tới giờ thiếp luôn thích ở cùng với
người tự do.”
Mộ Dung Vô Phong ngẩn ra nhìn nàng, hồi lâu mới khẽ cười.
“Nàng có nhớ Sơn Thủy không? Trước đây hắn từng cho ta xem một
bức họa hắn vẽ”, một lúc sau, Mộ Dung Vô Phong đột nhiên cất tiếng.
“Hắn cũng vẽ tranh sao?”
“Đúng thế. Bức họa đó vẽ một con ốc sên.”
“Con ốc sên như thế nào?”, Hà Y lập tức nhào tới ngồi sấn
vào chàng.
“Ngồi ra kia, chúng ta nói chuyện nghiêm túc nào”, chàng đẩy
nàng về chỗ.
“Một con ốc sên bình thường, là loại hay gặp nhất.”
“Chỉ mỗi một con ốc sên thôi à?”
“Ừm. Hắn hỏi ta hắn vẽ cái gì. Bởi vì đến ngay bản thân hắn
cũng không biết hắn vẽ cái gì.”
“Thiếp biết”, Hà Y nói.
“Nàng biết?”, Mộ Dung Vô Phong có chút kinh ngạc nhìn nàng,
“Nói xem nào”.
“Thứ hắn vẽ là nỗi sợ hãi”, Hà Y nói.
Cuối cùng Mộ Dung Vô Phong cũng hoàn toàn ngẩn ra rồi.
“Hồi nhỏ thiếp từng quan sát thật kỹ vỏ của ốc sên. Chàng sẽ
tuyệt đối không tin trên đời có thể có thứ gì cân xứng đến thế, đẹp đẽ đến thế.
Tựa như ông trời chiếu theo một loại quy tắc phức tạp nào đó cầu kỳ cẩn thận
thiết kế ra nó”, Hà Y cười nói: “Nếu như chính lúc đó, thân hình mềm nhũn hoàn
toàn chẳng có quy tắc nào của ốc sên đột nhiên từ từ thò ra, đảm bảo sẽ dọa cho
chàng hết hồn. Chàng sẽ thật sự nghĩ không thông, tại sao bên trong lớp vỏ cực
kỳ quy củ ấy lại có thể có một thân thể chẳng quy củ chút nào như thế. Những thứ
không có hình dạng thường khiến người ta cảm thấy sợ”.
“Sao ta cứ cảm thấy nàng hình như nàng đang nói ta thế?”, Mộ
Dung Vô Phong nửa cười nửa không nói.
“A, bây giờ thiếp sắp nói tới chàng đây”, Hà Y nhìn Mộ Dung
Vô Phong, “Bao giờ chàng mới chịu chui ra khỏi vỏ ốc của mình?”.
Chàng nhìn nàng sâu sắc, trầm tư một lúc rồi nói: “Hà Y, ta
đã hiểu hết nàng chưa nhỉ?”.
“Thiếp đói bụng rồi”, Hà Y không trả lời, lảng sang chuyện
khác: “Chàng nói xem hôm nay liệu chúng ta có thịt dê xiên nướng ăn không?”.
“Đừng có chỉ nghĩ tới ăn có được không? Chúng ta vừa rồi
hình như đang bàn tới một vấn đề cực kỳ thâm sâu đấy”, Mộ Dung Vô Phong bò qua,
tóm lấy nàng nói.
“Những cái nàng vừa nói hoàn toàn giống với điều ta nghĩ. Ta
vốn luôn cho rằng chỉ có mình ta mới có thể nghĩ ra những thứ ấy”, chàng nói.
“Đừng tự cho mình là giỏi nhé! Vô Phong!”, Hà Y cười nói:
“Cho rằng chỉ những người đọc sách mới có thể nghĩ ra đạo lý à?”.
“Được rồi, nàng nói không sai”, Mộ Dung Vô Phong ủ rũ nói.
“Trong này hình như quá nóng rồi”, Hà Y nhìn chàng bảo.
Mộ Dung Vô Phong ngồi thẳng lưng, hai vai buông lỏng, tựa
như đang chìm sâu vào suy nghĩ nào đó. Không biết vì sao, Hà Y cảm thấy dáng ngồi
của chàng rất đẹp, dáng vẻ suy nghĩ xuất thần của chàng cũng rất đẹp. Kể cả
thân thể gầy yếu khôn tả của chàng, hạ thân tàn tạ khiến nàng tan nát cõi lòng
của chàng cũng có thể gợi lên những yêu thương và xót xa ở nơi sâu thẳm nhất
trong lòng nàng.
Nàng không biết tại sao bản thân có thể đau lòng sâu sắc đến
như thế. Có lẽ đây là lần đầu tiên trong cuộc đời, cuối cùng nàng cũng thuộc về
một người khác, linh hồn của nàng nhờ vậy mà đã có chỗ nương náu. Mà nơi nương
náu ấy
