ột tiếng, hai chân tung cước, đá bay người
Long Hải khỏi lưng ngựa rồi xoay mình ngồi yên vị trên ngựa của hắn, lạnh nhạt
nói: “Còn kẻ nào muốn lên đây?”.
Cả đám người kinh sợ, bầy mã tặc vội chạy tới khiêng Long Hải
đang nằm dãy dụa trện mặt đất lên, chớp mắt đã chạy biến không còn một tên.
Không chỉ mã tặc sợ hãi ngây ra, mà Thác Mộc Nhĩ và đám đao
khách sau lưng cũng kinh ngạc tới sững người!
Kiếm pháp của nữ nhân này biến hóa nhanh kinh khủng, thân
pháp cũng nhanh tới kinh người, thật khiến cho người ta không sao tưởng tượng nổi!
Nàng nhảy về ngựa của mình, nói với Thác Mộc Nhĩ: “Giờ ta có
thể về được rồi phải không?”.
Thác Mộc Nhĩ nghi hoặc nhìn nàng, hỏi: “Ngươi không phải là
nữ nhân thông thường, ngươi là ai?”.
Cô gái nói: “Ta là một kiếm khách, là nhân sĩ trung nguyên”.
“Đúng là một nữ nhân tài ba! Xin hỏi, ngươi có thể gả cho ta
không?”, Thác Mộc Nhĩ đăm đăm nhìn nàng, cảm xúc nồng nhiệt nói.
“Ta đã có chồng rồi”, đột nhiên nghe thấy hắn nói câu này,
khuôn mặt cô gái thoáng ửng lên.
“Ta không bận tâm việc lấy phụ nữ đã kết hôn!”, Thác Mộc Nhĩ
đột nhiên nhảy xuống ngựa, ngẩng đầu nhìn nàng nói.
Cô gái cười nhạt: “Xin lỗi, ngươi không vừa ý ta”.
Lúc về tới trại, trời đã sáng rồi. Tuyết trắng muốt trải dài
tít tắp. Có người ở lại trong xe ngựa, có người thu dọn lều trướng.
Dọc đường Thác Mộc Nhĩ bắt chuyện không thôi. Hà Y thì cực
ít mở miệng. Từ khi nàng sống cùng Mộ Dung Vô Phong, dường như càng lúc càng ít
nói chuyện với người khác.
“Xin nhất định phải tới lều của ta uống trà sữa, ăn chút đồ
ăn sáng cho ấm dạ dày. Việc hôm nay ta phải báo với phụ thân, để người liệu đường
mà cảm ơn cô cho tốt!”, Thác Mộc Nhĩ nói.
“Xin lỗi, ta không có thời gian, ta còn phải làm cơm sáng
cho tướng công ta”, nàng khẽ cười.
“Vậy thì mời hắn cùng tới luôn một thể!”, Thác Mộc Nhĩ rộng
rãi nói.
Hắn phát hiện cô gái này căn bản chẳng thèm nghe hắn nói gì,
ánh mắt luôn dừng ở một cỗ xe phía xa, bên kia đám đông.
Hắn cũng đưa mắt về hướng cô gái nhìn, chỉ thấy một thanh
niên áo trắng ngồi trên một cái ghế cách cỗ xe không xa. Người đó ngồi im không
động đậy, khuôn mặt tái nhợt nhưng dung mạo thanh tú, từ xa dõi theo nữ nhân
này, ánh mắt ấm áp dịu dàng.
Ánh mắt nữ nhân này vừa chạm tới nam nhân kia liền không rời
ra nữa.
“Ta không rảnh”, cô gái lơ đãng đáp trả một câu rồi không để
ý tới hắn nữa, nhảy xuống ngựa rảo bước đến bên nam nhân kia, quỳ một chân xuống,
nắm lấy tay người ấy, thấp giọng trao đổi với người ấy vài lời.
Lúc nói chuyện, bốn mắt nhìn nhau, thâm tình vô hạn, người
áo trắng trước sau trên môi đều điểm một nụ cười nhẹ.
Sau đó cô gái đứng dậy, người áo trắng kia cũng lấy sau lưng
ra đôi nạng, đứng dậy một cách khó khăn.
Gió buốt thổi tung vạt áo người ấy, Thác Mộc Nhĩ giờ mới
phát hiện người đó bị tàn phế, một chân cụt tới gốc, chân còn lại thì có cũng
như không. Người đó gắng sức tựa lên cây nạng, cô gái kia thì dìu sát bên phải,
tay đưa vào trong áo, nhẹ nhàng đỡ lấy nửa bên người này của anh ta. Trọng lượng
cơ thể anh ta, một nửa tựa lên đôi nạng, một nửa dựa vào tay cô gái. Kể cả như
thế, lúc đứng dậy, một tay anh ta vẫn phải tựa lên vai cô gái. Sau đó anh ta chống
nạng, khó khăn bước tới trước, cứ mỗi bước, thân thể lại lảo đảo lơ lửng trên
đôi nạng, không sao dùng sức nổi, hoàn toàn phải dựa vào tay cô gái kia mới có
thể mượn lực đi tiếp được.
Hai người cứ thế dùng tư thế kỳ quái ấy đi tới bên cỗ xe ngựa,
sau đó cô gái bế nam nhân tàn phế kia lên, nhẹ nhàng bước vào xe.
Thác Mộc Nhĩ cẩn thận kỹ càng đánh giá nam nhân kia một lượt,
thật chẳng nghĩ ra nổi hắn có chỗ nào hấp dẫn người khác. Gả cho người như thế,
bất kể là ai cũng phải đối mặt với một trách nhiệm hết sức nặng nề.
“Không cần nghĩ ngợi linh tinh nữa, ngươi không có cơ hội
đâu”, bỗng có người vỗ vào vai hắn một cái, ngoảnh đầu lại nhìn, thì ra là Cố
Thập Tam.
“Hắn là ai thế? Làm thế nào lại ở trong đội xe của chúng
ta?”, Thác Mộc Nhĩ hỏi.
“Ngươi hỏi về nam nhân kia, hay là cô gái đó?”
“Nam nhân.”
“Ta cũng không biết. Nếu ngươi tìm hiểu được gì, nhất định
phải báo cho ta, ta cũng thật sự rất tò mò.”
“Chẳng cần tìm hiểu. Bộ dạng nam nhân đó đáng thương, cô
nương kia chẳng qua là thương hại hắn mà thôi.”
“Nữ nhân này xem ra không ngốc như thế, ngươi nói xem?”
“Cũng phải”, Thác Mộc Nhĩ dùng tiếng Ba Tư càu nhàu một câu.
“Đúng rồi, hay là ngươi dùng tiếng của các ngươi hỏi hắn. Hắn
có thể nói tiếng Ba Tư đấy”, Cố Thập Tam cười nói.
“A! Thì ra là hắn! Phụ thân ta hôm trước từng nhắc tới người
này.”
“Hả?”
“Người Hán biết nói tiếng Ba Tư, phụ thân ta cũng biết vài
người, nhưng chỉ có người này nói rất trang nhã, rất cao quý. Phụ thân ta bảo,
nếu người nhắm mắt lại thì còn tưởng rằng mình đang gặp một quý tộc Ba Tư nữa đấy.”
“Điều này ít nhất cũng chứng minh hắn là một thiên tài”, Cố
Thập Tam nói.
“Kỳ nhân ở đất trung thổ các người quả thật quá nhiều!”,
Thác Mộc Nhĩ than: “Có cơ hội gặp được bọn họ cũng coi như biết thêm được không
ít kiến thức”.
Đoàn xe quyết định d
