à Y
kêu lên.
Sau đó, ngoài xe có tiếng một người Ba Tư hét lớn: “Mã tặc tới
đấy! Đàn bà, trẻ nhỏ toàn bộ vào trong xe, nam nhân ra hết đây!”.
Thân thể Mộ Dung Vô
Phong đang co quắp ở một góc, co giật không ngừng, Hà Y vội bế chàng trở lại đệm,
cố sống cố chết giữ chặt lấy chàng, lấy thuốc cho vào miệng chàng. Còn may nàng
nhanh tay nhanh mắt kịp rút ngón tay ra trước khi Mộ Dung Vô Phong nghiến chặt
răng lại trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê.
Đây không phải là lần đầu chàng phát bệnh, trên đỉnh Thiên
Sơn cũng từng thế này mấy lần. Kể cả hôm nay, đây cũng là lần thứ hai rồi. Hà Y
lờ mờ cảm thấy vết thương của chàng nhất định có gì đó không ổn nhưng cũng
không dám hỏi nhiều.
Cứ mỗi lần phát bệnh thế này, chàng đều cắn chặt răng, tuyệt
đối không phát ra nửa tiếng rên rỉ nhưng bộ dạng lúc ấy nhìn vào mà khiến người
ta chua xót. Nàng chỉ đành giúp chàng thay áo, quăng tấm áo đã bị chàng nôn ra
lem luốc sang một bên rồi bọc kín chàng lại trong hai tầng chăn lông.
“Nàng… sao vẫn chưa ra ngoài giúp bọn họ?”, thở hổn hển một
lúc, cơn đau dần giảm, cuối cùng Mộ Dung Vô Phong cũng nói được.
“Chàng đang bệnh…”, Hà Y than: “Thiếp không thể rời khỏi
chàng”.
“Ta không sao”, chàng bật ho, nói: “Ta là nam nhân nhưng lại
không có cách nào… không có cách nào ra ngoài được, hy vọng nàng thay ta ra
ngoài giúp họ”.
Cái câu “Nam nhân ra đây hết” kia đâm vào lòng chàng đau
nhói.
Hà Y gật đầu, đem chậu sưởi đặt bên người chàng rồi nói:
“Chàng tự bảo trọng, thiếp đi đây”.
Tuy đã mệt mỏi tới cùng cực, đau đớn không ngừng nhưng chàng
không sao thiếp đi được, chỉ đành mở thật to mắt, cả người chẳng có sức nhúc
nhích mà nằm liệt trong xe.
Hà Y vừa ra ngoài không lâu, chiếc xe bỗng hơi lún xuống, một
nam nhân khom mình tiến vào xe.
Mộ Dung Vô Phong đưa mắt nhìn, là Cố Thập Tam.
“Cô ấy muốn tôi tới đây trông chừng huynh”, Cố Thập Tam ôm
kiếm đứng bên người chàng, mặt mũi lạnh tanh.
“Đa tạ, không cần đâu”, chàng nằm trên đệm dày, cắn chặt
răng, lạnh lùng nói: “Tôi ở đây rất tốt rồi”.
Chàng không muốn ai khác nhìn thấy bộ dạng này của mình chút
nào.
Cố Thập Tam không để ý tới chàng, cũng không trả lời.
Vào lúc này, chẳng có nam nhân nào chịu ngồi trong xe chăm
sóc bệnh nhân. Cố Thập Tam tới đây, nhất định là do Hà Y cầu xin giúp đỡ.
Lúc đó, Mộ Dung Vô Phong không sao khống chế được cơn ho của
mình, ho liên miên không dứt, ho tới khô cổ bỏng lưỡi, một tay chàng chống người
dậy, định bò sang uống một ngụm nước. Cố Thập Tam đã dùng bao kiếm ngăn lại,
nói: “Cô ấy nói, lúc này huynh không thể tùy tiện cử động, cũng không nên gắng
sức”, nói xong, đem nước tới, đỡ chàng dậy giúp chàng uống lấy hai hớp rồi lại
đỡ chàng nằm xuống trở lại.
Hiển nhiên Cố Thập Tam trước giờ chưa từng chăm sóc ai, động
tác đưa nước tới vừa nhanh vừa mạnh, suýt chút nữa làm Mộ Dung Vô Phong sặc.
“Sao các hạ lại còn nghe lời thê tử tôi hơn cả tôi thế?”, Mộ
Dung Vô Phong chẳng cảm kích chút nào, lạnh lùng cười.
Cố Thập Tam đang định phản bác, nhưng nhìn lại đã thấy Mộ
Dung Vô Phong gục đầu sang một bên, hôn mê mất rồi. Cố Thập Tam tưởng chàng đã
chết vội dùng sức nhéo vào huyệt “Nhân Trung” của chàng, rồi đưa tay kiểm tra
hơi thở ở mũi.
“Lão huynh, tôi còn chưa chết đâu”, Mộ Dung Vô Phong yếu ớt
mỉa mai một câu.
Mã tặc xếp thành một hàng ngang trước mặt.
Thương đoàn Ba Tư đi chuyến này hàng hóa quý giá, nghe trinh
sát báo phải có tới mười mấy xe châu báu. Đoàn xe từ Cáp Hùng khách điếm vừa mới
xuất phát, mã tặc đã biết tin tức rồi.
Biết được tin tức này tổng cộng có ba nhóm mã tặc thuộc ba
tên thủ lĩnh khác nhau, nhưng nhân lúc trời chưa sáng mà tập kích, thì lại là
tác phong nhất quán của bọn chúng.
Lúc Hà Y chạy lại chỗ đao khách của đoàn xe, tay người Ba Tư
tên là Thác Mộc Nhĩ đang cưỡi một con ngựa đen trông cũng hùng dũng y như hắn
đi kiểm tra phòng vệ bên mình.
Thác Mộc Nhĩ là con trai thủ lĩnh Thác Cách Tang của thương
đoàn, đã bôn ba làm ăn trên tuyến đường này hơn chục lần rồi, các nhóm mã tặc
nơi quan ngoại đều biết đến hắn, truyền nhau gọi hắn là “Tiểu Thác”.
“Tiểu Thác, chuyến này lại là ngươi à? Mang đến hàng gì thế?
Năm hòm đá quý lần trước cảm ơn nhé!”
Đây là lời chào mà thủ lĩnh lộ mã tặc phía tây, “Quỷ đầu
đao” Long Hải thường dùng.
“Thật tình xin lỗi nhé Tiểu Thác, ngài lại gặp phải bọn ta rồi.
Kỳ thực cũng rất xấu hổ phải đi cướp của mấy người, nhưng hơn trăm anh em đều cần
ăn cơm cả. Bọn ta cũng không phải quá tham lam, ngài xem hay là thế này đi, để
một nửa số hàng lại cho bọn ta, bọn ta sẽ thả cho đi. À còn nữa, bọn ta không đại
diện cho sự văn minh của bản quốc, lúc quay trở về đừng có nói bọn ta không phải
là nước có lễ nghĩa nhé!”, thủ lĩnh lộ mã tặc phía đông ngoại hiệu là “Tư
Văn[1'>”, nói chuyện cũng hết sức tư văn, có xuất thân trong quân đội, trong tay
cầm một cây lang nha bồng.
[1'> Lịch lãm, có học.
Thủ lĩnh lộ mã tặc phía bắc được người ta gọi là “Quang
Tiên”, mỗi lần xuất quân, tất cả thủ hạ đều vận áo mới, ngựa hăng, đồ đạc gọn
nhẹ, ăn mặc thì hệt như có l