xe ngựa lắc lư xóc nẩy rất dữ dội.
Hà Y cũng đã tính trước, mua từ chỗ người Ba Tư một tấm thảm mềm rất lớn, rất
tinh xảo trải lên lớp đệm da thú rồi dìu Mộ Dung Vô Phong ngồi xuống trên đó.
Bên cạnh người chàng còn có một chậu sưởi nho nhỏ để giữ ấm. Có chậu sưởi này rồi,
trong xe cũng không quá lạnh nữa nhưng cũng còn xa mới có thể nói là ấm áp. Hai
người chỉ có thể cuộn chặt mình trong chăn lông, ngồi tựa sát vào nhau mà thôi.
Chiếc xe ngựa cứ theo đoàn xe từ từ tiến tới trong bóng tối.
Hà Y đưa cho Mộ Dung Vô Phong một chén trà nóng, hỏi: “Uống
ngụm nước nhé?”.
Nàng cảm thấy trong xe rất xóc, Mộ Dung Vô Phong không làm
sao ngồi vững cho được, một tay chàng từ trước tới giờ vẫn phải tựa chặt lên một
cái bàn thấp bên cạnh người.
Không muốn lại lỡ tay làm bỏng nàng, chàng lắc đầu.
Bốn bề yên ắng, chỉ nghe thấy tiếng vó ngựa chậm chạp tiến
lên.
“Vô Phong, thiếp mệt rồi”, Hà Y lơ mơ nằm xuống ngủ bên cạnh
chàng.
“Vậy thì ngủ đi”, Mộ Dung Vô Phong vuốt mái tóc nàng, nhẹ
nhàng nói: “Bọn cướp mà tới, ta sẽ gọi nàng dậy”.
Hà Y nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Trong xe có trải mấy lớp thảm rất dày rất êm ái dễ chịu
nhưng không gian thì không rộng lắm. Cửa sổ xe được che bằng một tấm rèm lông rất
dày, không sao nhìn được chút nào tình hình bên ngoài.
Từ trước tới giờ Mộ Dung Vô Phong chưa từng lên phương bắc
nhưng trong lòng lại tràn ngập những tưởng tượng về phương bắc xa xôi.
Đêm hôm đó, cuối cùng chàng cũng thấy được trăng trên đỉnh
Thiên Sơn. Đấy chính là “lãnh nguyệt” thật sự, tĩnh mịch, yên ổn, tựa như đôi mắt
một oán phụ trầm mặc quan sát thế giới bên dưới.
Lúc rời khỏi đỉnh Thiên Sơn, nội thương của chàng phát tác,
luôn chìm trong cơn hôn mê, đến lúc chàng mở nổi mắt ra thì đã ở dưới núi rồi.
Cho nên chàng cảm thấy có chút tiếc nuối, chàng đã tới Thiên Sơn nhưng đến cả
dáng vẻ thật sự của Thiên Sơn rốt cuộc là như thế nào chàng cũng không hề biết.
Đây chính là nguyên nhân chàng không muốn ra bên ngoài.
Phần lớn thời gian, chàng sẽ ngồi trong xe nôn thốc nôn
tháo, nôn tới chết đi sống lại bởi những trận xóc. Không dễ dàng gì mới tới được
một chỗ nào đó, thì chàng lại bắt đầu ốm, cả ngày nằm trên giường. Đợi đến khi
chàng qua được cơn bệnh thì cũng tới lúc phải trở về rồi. Thế là chàng lại phải
nếm lại một lượt tất cả những khốn khổ chàng vừa mới trải qua, cứ như vậy cho đến
khi rốt cuộc cũng về tới cốc. Cuộc sống “bình thường” của chàng chỉ có thể thực
hiện khi chàng ở nhà của mình.
Chàng chợt nhíu mày, chỗ vết thương lại nhói lên những cơn
đau dữ dội. Cả cơ thể chàng lại bắt đầu co giật. Chàng cắn chặt răng, cố sức
xoa bóp cái chân bị thương đang căng cứng vì chuột rút, những hạt mồ hôi to bằng
hạt đậu tong tong nhỏ xuống. Cơn đau như ngấm vào xương tủy, hai vết xẹo dài bảy
tấc như căng ra, tựa hồ bất cứ lúc nào cũng có thể vỡ toác.
Cơn đau ấy hệt như khi cái chân phải sớm đã hoàn toàn không
còn tồn tại kia vừa mới bị chặt lìa khỏi cơ thể chàng. Cho tới tận bây giờ chàng
vẫn không dám nhìn lại cho kỹ nửa thân dưới bị thương của mình. Bản thân chàng
là một đại phu, từng nhìn qua các dạng vết thương, các kiểu người chết, bất kể
là vết thương hay thi thể đáng sợ thế nào chàng đều từng nghiên cứu qua, mổ xẻ
qua, thậm chí còn vẽ lại cất giữ. Nhưng khi phải nhìn chính cơ thể mình thì
chàng lại cảm thấy da đầu tê dại.
Đôi mắt chàng mở trừng trừng, tựa như thấy lại ánh đao sáng
loáng… thấy Đường Thập dùng một loại băng có mùi xạ hương băng vào vết thương của
chàng. Đó là “Phượng Tiên Hoa Cao” đặc chế của Đường môn, có thể lập tức cầm
máu nhưng cũng mang một loại độc phát tác chậm. Sau ba canh giờ liền tiếp xúc,
chất độc tiến vào trong cơ thể, cứ mỗi khi thời tiết giá lạnh thì sẽ phát tác
đau như có ung nhọt trong xương.
Đây vốn là phương thuốc pha chế nổi tiếng của Tiết gia, là
loại kim sang dược tốt nhất, quý giá nhất, lúc sử dụng thì nhất định phải phối
hợp thêm với một loại phấn hoa gọi là “Vãn Hương” để trừ bỏ độc tính trong cao
thuốc, nhưng Đường Thập đã cố ý không dùng loại phấn này.
Trong vòng ba canh giờ vẫn còn tới bảy, tám phương pháp có
thể cứu chữa, nhưng sau ba canh giờ đó, nếu không được chữa trị, chất độc sẽ
hoàn toàn thấm vào cơ thể, sẽ chẳng còn hy vọng trị hết được nữa.
Tuy gần như loại độc dược nào cũng có thuốc giải nhưng thời
gian cũng là một yếu tố tối quan trọng, lỡ mất thời cơ, độc tính phát tác thì
chẳng làm sao cứu vãn nổi nữa.
Chàng lặng lẽ bò tới một góc khác trong xe, cách xa Hà Y
đang ngủ ngon lành rồi sau đó mặc cho người đổ xuống, co giật tới mức đáng sợ,
vừa co giật, vừa nôn mửa, lục phủ ngũ tạng tựa như bị một bàn tay vô hình vặn vẹo
giày vò.
Chàng biết bộ dạng mình bây giờ cực kỳ đáng sợ, chỉ hy vọng
lúc này không ai nhìn thấy mình.
Chính vào lúc chàng đang vật vã thống khổ, xe ngựa chợt phi
như bay một lúc rồi lại đột ngột chậm lại, sau đó bốn bề vang lên tiếng vó ngựa
phi loạn, tiếng hò hét huyên náo, tiếng chuông lạc đà, tiếng phụ nữ sợ hãi kêu
la.
“Vô Phong, mã tặc tới rồi à?”, chàng nghe thấy tiếng H