ất ít người dám dùng loại khẩu khí khinh thường
ấy nói chuyện với chàng, cứ theo tính tình chàng ngày trước, sớm đã nổi giận mà
ăn miếng trả miếng rồi. Người trong Vân Mộng cốc đều biết bệnh tim của Mộ Dung
Vô Phong mà phát tác lâu ngày thì tâm tình cực tệ. Lúc cáu giận thì rất hay ném
đồ đạc trong phòng. Cho nên rất ít người dám chọc giận chàng.
Có điều, người trên giang hồ đều biết, tính khí của Cố Thập
Tam cũng rất kỳ quái. Anh ta là một trong những kiếm khách hiếm có trong thiên
hạ sùng bái kiếm nhiệt tình như sung bái tôn giáo. Kiếm đối với anh ta mà nói
tuyệt đối không phải là công cụ giết người mà là tác phẩm nghệ thuật, một thứ
nghệ thuật, một vẻ đẹp chân chính.
“Tôi
đã nhận lời trông chừng huynh với người khác, nhất định phải làm tới cùng”, Cố
Thập Tam thản nhiên ngồi yên đấy, không có ý định đứng dậy đi ra.
Mộ Dung Vô Phong lăn bánh tới cửa, mở cửa rồi ra ngoài. Lúc
đi ra cũng chẳng thèm nhìn Cố Thập Tam lấy một cái.
Cố Thập Tam thì lặng lẽ theo sau, bất kể Mộ Dung Vô Phong đi
đâu, anh ta đều ở cách chàng không quá ba thước.
Mộ Dung Vô Phong tới phòng ăn, gọi một ấm trà ngọt, Cố Thập
Tam đến ngồi ở một bàn khác cách chàng không xa. Lúc Hà Y quay lại, vừa hay thấy
hai người đang chẳng nói chẳng rằng ngồi ở hai nơi.
“Hai
người chàng làm sao thế?”, nàng nhìn Mộ Dung Vô Phong rồi lại nhìn Cố Thập Tam.
“Chẳng
sao cả”, Mộ Dung Vô Phong nhạt giọng nói: “Bao giờ chúng ta xuất phát?”.
“Không
dễ đâu. Tay người Ba Tư ấy sống chết gì cũng không nhận lời, đưa bao nhiêu tiền
cũng không được.”
“Sao
vậy?”
“Ông
ta nói chuyến hàng lần này bọn họ mang theo rất nhiều hàng hóa, trên đường chắc
chắn sẽ gặp phải giặc cướp. Theo quy tắc của bọn họ, đến lúc ấy tất cả nam nhân
đều sẽ phải cầm đao chống cự. Thiếp nói, chàng đang ốm nặng, không thể giúp gì
được, nhưng thiếp có thể thay chàng đánh nhau. Ông ta nhất quyết không đồng ý,
nói thiếp là nữ nhân. Nữ nhân chỉ có thể ở lại trong xe. Cho nên, chúng ta phải
nghĩ cách khác thôi”, nàng thở dài một hơi, vỗ vỗ vai chàng.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Nàng gọi tay Ba Tư ấy tới đây, ta sẽ
nói chuyện với hắn”.
“Nói
gì nữa đây, thiếp nói rã họng ra rồi mà chẳng làm sao được, đừng đi nữa.”
“Nàng
gọi hắn tới đây”, chàng nhắc lại lần nữa.
Hà Y chỉ đành chạy tới giữa sảnh, lôi người Ba Tư vừa nói
chuyện với mình tới.
“Không
được, không được, không thể làm hỏng quy tắc được”, dọc đường người Ba Tư đó
luôn miệng dùng giọng quan thoại cứng ngắc của mình nói. Ông ta nhìn thấy bộ dạng
của Mộ Dung Vô Phong, lại càng không ngừng lắc đầu.
Mộ Dung Vô Phong cười nhạt, bỗng đưa tay phải lên ngực, hành
lễ với ông ta rồi dùng một giọng Ba Tư rất tao nhã nói một tràng dài.
Người Ba Tư kia kinh ngạc trợn tròn mắt, đột nhiên kích động
mà bô lô ba la nói một thôi một hồi không ngừng với chàng.
Mộ Dung Vô Phong ung dung đáp lại lưu loát, nhưng nói ra cái
gì, Hà Y với Cố Thập Tam đều chẳng hiểu nổi lấy nửa chữ.
Chuyện trò một lúc lâu, người Ba Tư kia ha ha cười, rồi ôm Mộ
Dung Vô Phong một cái, lại kéo tay chàng nói thêm một tràng rồi mới khách khí gật
đầu với Hà Y và đi khỏi.
Hà Y có chút đắm đuối nhìn Mộ Dung Vô Phong: “Từ bao giờ
chàng lại có thể nói tiếng Ba Tư vậy?”.
“Chỉ
có thể nói chút xíu thôi mà.”
“Xem
ra ông ta đồng ý rồi hả?”
“Ừm,
chuẩn bị hành lý thôi. Nửa canh giờ nữa chúng ta lên đường rồi.”
“Thiếp
phải đi cảm ơn Cố Thập Tam, vừa rồi huynh ấy vẫn luôn thay thiếp chiếu cố
chàng.”
“Nàng
tự đi cám ơn đi”, Mộ Dung Vô Phong đẩy bánh xe, bỏ hai người lại, một mạch đi
thẳng về phòng.
Hà Y quay lại hơi áy náy nhìn Cố Thập Tam, ấp úng một lúc mới
nói: “Xin lỗi, chàng… tính khí chàng không được tốt lắm. Vừa rồi đa tạ huynh
giúp đỡ”.
“Đừng
khách khí”, Cố Thập Tam dừng một chút, cuối cùng mới nghi hoặc hỏi: “Lâm tiên
sinh làm nghề gì vậy?”.
Hà Y và Mộ Dung Vô Phong đã thoả thuận, dọc đường sẽ đổi họ
Mộ Dung Vô Phong thành “Lâm”, tránh gặp phải phiền phức.
“Hiện
giờ chàng cũng chẳng làm được gì. Phần lớn thời gian chỉ có thể nằm trên giường”,
nàng cười nhẹ, né tránh vấn đề này.
“Vừa
rồi tôi có nói một câu hơi quá quắt”, Cố Thập Tam cười khổ: “Không biết chừng
đã chọc giận huynh ấy rồi”.
“Chắc
là không đâu”, Hà Y nhẹ giọng nói: “Chắc là nể mặt tôi nên chàng không tiện đáp
trả thôi”.
Mộ Dung Vô Phong tuyệt đối không phải là người lúc nói chuyện
thì chiếu cố tới cách nghĩ của người khác, lần đầu gặp mặt chàng Hà Y đã được
lĩnh giáo rồi.
“Xem
ra huynh ấy cử động rất khó khăn. Chỉ sợ luôn phải có người chăm sóc, một bước
không rời”, Cố Thập Tam thăm dò, trong lòng vẫn tiếp tục phỏng đoán thân phận của
Mộ Dung Vô Phong.
“Từ
trước đến giờ chàng vẫn như thế”, Hà Y lập tức cải chính, “Chàng có thể tự chăm
sóc bản thân”.
Trong xe ngựa đã buông một tấm rèm rất dày nhưng dưới thời
tiết này, như thế vẫn chưa đủ để ngăn được cái lạnh.
Hà Y tìm một thanh niên Ba Tư tới đánh xe cho bọn họ, có như
vậy nàng mới có thể ở lại trong xe bầu bạn với Mộ Dung Vô Phong. Chuyến đi lần
này lộ trình không ngắn, địa hình hiểm trở,
