một việc quá nguy
hiểm rồi.
“Không thành vấn đề”, Cố Thập Tam nói.
Hà Y dẫn Cố Thập Tam tới phòng ngủ của Mộ Dung Vô Phong, sau
đó khẽ lay chàng tỉnh dậy, nhỏ giọng nói: “Thiếp mời Cố đại hiệp tới trông
chàng một lúc, thiếp đi tìm người Ba Tư nói chuyện, đi rồi về ngay”.
Mộ Dung Vô Phong nằm trên giường gật đầu, bảo: “Đêm nay
chúng ta đi ngay sao?”.
“Có lẽ thế”, Hà Y nói xong, chớp mắt đã mất tăm ngoài cửa.
Mộ Dung Vô Phong nhìn Cố Thập Tam đứng bên giường, liền chỉ
chiếc ghế lớn cạnh bàn nói: “Cố đại hiệp, mời ngồi”.
Cố Thập Tam ngồi xuống, hỏi: “Xưng hô với các hạ như thế nào
đây?”
“Tôi họ Lâm”, chàng đem cắt đi nửa dưới của chữ Sở[1'> làm họ
mình.
[1'> Chữ Sở (楚) có bỏ đi nửa dưới chính là chữ Lâm
(林).
Sau đó là bầu không khí yên lặng kéo dài, hai người đều chẳng
có gì để nói với nhau. Mộ Dung Vô Phong vốn không thích bắt chuyện với người lạ,
Cố Thập Tam xem ra cũng không phải người thích nói nhiều.
Củi thơm trong lò hương kêu lách tách, cả phòng phảng phất một
mùi hương thanh đạm tựa có tựa không.
Cố Thập Tam chưa từng ngửi thấy một mùi hương nào dễ chịu lại
không nồng thế này. Anh ta đưa mắt nhìn xung quanh căn phòng một lượt, phát hiện
phòng này không lớn nhưng rất ấm áp, thực ra là có chút hơi quá ấm, chỉ ngồi một
lúc là bắt đầu toát cả mồ hôi.
Trong lòng Cố Thập Tam ngầm phán đoán thân phận của người
thanh niên trẻ tuổi tàn phế này.
Lấy thân thủ của Hà Y ra xem xét, nam nhân bên cạnh nàng tuyệt
đối không thể là hạng tầm thường. Tay họ Lâm này đương nhiên không tầm thường,
trong mắt của người bình thường, hắn đơn giản là còn chẳng bằng người tầm thường.
Mộ Dung Vô Phong nằm trên giường, lúc thấy khách liền vươn
tay với lấy vòng gỗ treo trên giường, một tay chống, một tay kéo, khó nhọc
nhoài người từ trong chăn ra. Ngày nào chàng cũng phải làm thế này mới có thể
ngồi dậy.
Cố Thập Tam thật nghĩ không ra tại sao Sở Hà Y lại chọn một
nam nhân ngay đến việc ngồi dậy khỏi giường lại cũng gặp trùng trùng khó khăn
như thế. Đại khái là vì trong phòng quá nóng, nam nhân này cởi trần nửa người.
Cơ thịt anh ta săn chắc, hai tay dài có lực, làn da căng mịn, nhìn là biết
không phải là người thiếu rèn luyện. Thân thể tuy hơi gầy gò nhưng không phải bộ
dạng yếu ớt chẳng có lấy chút sức lực như lần đầu tiên Cố Thập Tam gặp mặt. Chỉ
là làn da của anh ta quá xanh xao, lại được chăm sóc quá cẩn thận rất dễ để người
khác cảm thấy người này không khỏe mạnh.
Cố Thập Tam không thể không thừa nhận, nếu nhìn vào dáng vẻ
hiện nay thì anh ta quả thật là một nam nhân rất có sức hấp dẫn. Khuôn mặt anh
ta rất ung dung bình thản, mang một loại khí chất vừa cao quý lại vừa huyền bí
khó tả.
“Xin
lỗi, Cố đại hiệp”, chàng chợt quay đầu sang, nói với Cố Thập Tam: “Tôi muốn
thay y phục, có thể phiền huynh tạm tránh đi một lát không?”.
Cho dù đang bệnh cực nặng cũng không bao giờ nằm trên giường
trước mặt người lạ, đây là nguyên tắc nhất quán của Mộ Dung Vô Phong.
“Quý
phu nhân muốn tôi trông chừng bên cạnh huynh, phòng có gì bất trắc”, Cố Thập
Tam thản nhiên đáp, chẳng thèm động đậy.
“Nói
tới thê tử của tôi, tôi đang muốn thỉnh giáo, Cố đại hiệp định bao giờ tỉ kiếm
với nàng?”
“Việc
này do cô ấy quyết định”, Cố Thập Tam lạnh nhạt nói.
Mộ Dung Vô Phong lại nói: “Về kiếm…”.
“Huynh
biết về kiếm?”, Cố Thập Tam đột nhiên ngắt lời.
Mộ Dung Vô Phong sững người, nói: “Không biết”.
“Người
không biết gì về kiếm tốt nhất là không nên nhắc tới chữ ‘kiếm’ ấy”, Cố Thập
Tam nói.
Tuy Mộ Dung Vô Phong từng được nghe Hà Y nói tới các kiểu
các dạng quái nhân trên giang hồ với các loại sùng bái khác nhau nhưng vẫn bị
câu này chọc giận tới tái mặt. Chàng ngồi nghiêng trên giường, chính là đang
quay lưng về phía Cố Thập Tam, hai người đều không nhìn thấy vẻ khinh thường
trên mặt nhau.
Trầm lặng.
Lại chẳng có gì để nói.
Mộ Dung Vô Phong lật chăn ra, kéo xe lăn lại.
Tuy Mộ Dung Vô Phong quay lưng lại với minh nhưng Cố Thập
Tam có thể nhìn thấy chàng một tay chống mép giường, gồng mình ngồi vào xe, mặc
áo khoác, quả thật so với nửa thân trên gần như hoàn mỹ, nửa thân dưới của
chàng lại tàn tạ đến mức đáng sợ.
Cố Thập Tam đơn giản là không dám tin, một người tàn phế
thành ra bộ dạng này rồi mà vẫn có thể tiếp tục sống yên lành. Trong lòng Cố Thập
Tam không khỏi có chút thương xót. Kể cả là ngồi trên xe lăn, nam nhân này vẫn
không thể cử động thoải mái. Thân thể anh ta chỉ có thể tựa dính vào lưng ghế,
cực kỳ bị hạn chế mà duy trì một tư thế ngồi thẳng tắp cứng ngắc. Từ trước tới
giờ Cố Thập Tam rất ít khi cảm thông với người khác, nhưng dáng vẻ của nam nhân
trước mắt khiến anh ta bỗng cảm thấy buồn lòng. Nam nhân đó còn quá trẻ, cuộc đời
gần như chỉ vừa mới bắt đầu vậy mà đã phải chịu khó khăn đến thế.
Thay xong y phục, Mộ Dung Vô Phong đẩy bánh xe quay lại, lạnh
lùng nói với Cố Thập Tam.
“Nội
tử vẫn thường quá lo cho tôi, thật ra không cần phải như vậy. Xin các hạ cứ
quay về đi.”
Tuy là đuổi khách nhưng chàng nói câu này vẫn rất khách khí,
đã nghĩ tới thể diện của Hà Y. R
