ng thở dài.
“Đấy mà cũng gọi là vết thương á! Không cần băng đâu”, Hà Y
vội vàng nói, nói xong đã định chuồn đi.
“Nghe lời nào”, chàng kéo nàng một cái. Hà Y đành ngoan
ngoãn quay lại, dìu chàng lên xe lăn. Đi vào phòng chàng liền vén ống tay áo của
nàng, chỗ bỏng đỏ sớm đã sưng thành mấy bọng nước. Chàng dùng một cây ngân châm
châm vỡ rồi thoa lên một lớp cao thuốc, sau đó băng lại cho nàng, xong xuôi mới
nói: “Được rồi, đi đi”.
Hà Y ba chân bốn cẳng chạy, loáng cái đã không thấy bóng
dáng đâu nữa. Chẳng bao lâu sau, ngoài cửa vọng tới tiếng chuông cổ lạc đà, Hà
Y gõ cửa sổ nói: “Vô Phong, thiếp lên núi chơi đây, chàng muốn đi không?”.
“Sao vẫn còn chưa đi? Ta không đi đâu, ta… ta thấy hơi mệt”,
chàng nhẹ giọng đáp.
Sức khỏe chàng còn lâu nữa mới hồi phục như trước, hiển
nhiên rất dễ kiệt sức. Hà Y nói: “Vậy thiếp đi nhé!”.
Nói rồi, tiếng chuông lạc đà vẳng xa dần.
Mộ Dung Vô Phong đóng cửa lại, cảm thấy thân thể mình thấm lạnh,
liền tới khều lại than trong lò sưởi, thu hết khăn tay đã khô ráo ban nãy hong
trên lò hương lại, đặt vào dưới gối. Chỗ vết thương của chàng vừa rồi lại chạm
vào tuyết, bắt đầu nhói đau từng chập, cơn đau xói vào xương tủy, tựa như đao xẻo
kiếm cứa vậy, nửa thân phải lập tức tê dại, dường như lục phủ ngũ tạng cũng
đang quặn vào nhau, thoáng chốc đã đau tới toàn thân toát hết mồ hôi lạnh.
Chàng vội nuốt một viên thuốc, tránh cho đau quá mà co giật, không khéo bệnh
tim lại theo đó phát tác. Nhưng chàng vẫn biết nếu thật sự tới mức tình huống xấu
nhất, thuốc đó cũng chẳng có tác dụng gì.
Cơn đau dần dần trở nên kịch liệt, đã có chút không sao chịu
nổi, chàng chỉ còn cách nghiến chặt răng, lê vào phòng tắm, ngâm mình trong nước
nóng.
Thùng tắm đó không sâu, đại khái chỉ cao khoảng nửa thân người
lớn, bốn phía đều có tay vịn, phía gần chiếc sạp còn có băng ghế hình bán nguyệt
chìm trong nước để ngồi ngâm mình. Đang ở trong thùng, hai tay của Mộ Dung Vô
Phong bỗng nhiên co giật, không sao nắm được nữa, cả người lập tức trượt xuống
đáy thùng, trong lúc hoảng loạn chàng đã uống liền mấy ngụm nước, tay vịn phía
trên gần trong gang tấc, gần như đã chạm vào đầu ngón tay chàng, vậy mà chàng
hoàn toàn chẳng có sức vươn mình khỏi mặt nước mà nắm lấy.
Chàng chìm trong nước, giãy giụa một hồi thì sức cùng lực kiệt,
cả người co giật mà co quắp lại.
Đang lúc tuyệt vọng, bỗng cảm thấy có ai đó kéo mình lên khỏi
mặt nước, hai cánh tay mềm mại ôm lấy eo chàng, ngả đầu chàng xuống rồi vỗ lên
ngực chàng một chưởng. Mộ Dung Vô Phong “ộc” một tiếng, nôn ra mấy ngụm nước rồi
ra sức hít lấy hít để.
Một lúc lâu sau, thân thể chàng vẫn cứ co cứng, Hà Y vội
vàng đưa chàng về giường.
Mộ Dung Vô Phong vẫn đang cố sức hít thở, chẳng thể nói năng
được gì.
Hà Y đi lấy một chiếc khăn sạch, giúp chàng lau khô mái tóc
ướt, nhìn chàng thở hồng hộc không thôi bèn nhẹ nhàng xoa nắn thân thể cứng ngắc
của chàng nói: “Đau lắm phải không? Lão công tội nghiệp, còn may thiếp về kịp”.
Chàng kiệt sức nhìn nàng, mãi lâu sau, cơn đau dần bớt, mới
gắng gượng gom được chút sức để nói: “Tốt rồi, sao mới đi đã quay lại rồi?”.
Nàng gõ gõ vào trán chàng, than: “Thân thể này của chàng,
ngày khỏe ngày không, làm sao thiếp an tâm cho được? Đi được nửa đường thì vòng
lại. Bây giờ đỡ hơn chút nào chưa?”.
Chàng gặt đầu, hai tay vẫn siết chặt lấy khăn trải giường.
Hà Y dùng khăn ấm nhẹ nhàng chườm lên vết thương của chàng,
nhìn chàng đau đớn vật vã trên giường gần hai canh giờ, sau rồi cơn đau mới dần
dần lui. Lúc ấy, Mộ Dung Vô Phong mặt mày trắng bệch, ánh mắt tán loạn, sớm đã
hoàn toàn kiệt sức.
“Đường môn!”, Hà Y nghiến răng nghiến lợi rủa thầm trong
lòng.
Mộ Dung Vô Phong mê man ngủ thiếp đi, một lúc sau lại tỉnh dậy,
lúc mở mắt nhìn thấy Hà Y đang ngồi bên giường, từng kim từng kim khâu y phục,
trong miệng đang lẩm nhẩm gì đó.
Chàng không kìm được trố mắt ra nhìn, hỏi: “Hà Y, nàng… nàng
làm gì thế?”.
Từ trước tới giờ chàng chưa từng thấy Hà Y khâu y phục, vốn
luôn cho rằng nàng hoàn toàn không thể làm loại việc này.
Hà Y cười, cầm kéo trong tay “lách cách” mấy tiếng đã cắt
phéng một ống quần của chàng sâu tới tận bẹn, nói: “Thiếp đem mấy cái ống quần
này cắt hết đi, tránh cho sau này chàng mặc vào thấy vướng víu”, cắt xong, nàng
lại xỏ kim khâu kín ống quần lại.
Chàng nhịn không được nói: “Sau này nàng tới tiệm may bảo
người ta may y phục, nhớ dặn bọn họ làm ít đi một cái ống quần, có khi còn bớt
được chút tiền”.
Mộ Dung Vô Phong vừa nói câu ấy, Hà Y đã phá lên cười: “Làm
sao tính như thế được? Đã làm ít đi một ống quần lại còn muốn tính lợi thêm cho
mình”.
Chàng đưa tay, vuốt ve bàn tay Hà Y nói: “Từ trước tới giờ
chưa từng thấy nàng động tới dao kéo, mấy việc này, nếu nàng không thích thì
không phải làm đâu”.
“Chàng biết may vá sao? Thiếp không biết mà chàng lại biết
á?”
“Ừm. Ta là đại phu, dù là chưa từng khâu vá y phục thì cũng
từng khâu thứ khác rồi. Mà thực ra ta rất hay phải khâu đấy.”
“Câu này sao thiếp nghe mà thấy ớn lạnh thế!”, nàng nhay
nhay