một roi, không thấy tê chẳng lẽ lại thấy ngứa?”,
chàng cười nói.
“A,
Mộ Dung Vô Phong, chàng nghiêm túc chút đi! Làm sao chàng biết thiếp không
trúng Bắc Minh Thần Công?”, bị chàng trêu chọc, nàng tức tối hỏi.
“Bởi
vì ta là đại phu. Tuy không hiểu lắm về cách thi triển các loại võ công, nhưng
việc khi chúng đánh lên người khác sẽ có thương tích như thế nào thì ta có chút
nghiên cứu. Còn viết một cuốn sách chuyên nói về việc này nữa.”
“Oa,
thiếp biết rồi! Cuốn sách đó gọi là Vân Mộng thương khoa tạp luận, thiếp từng
nhìn thấy cuốn ấy trong thư phòng của sư phụ thiếp rồi. Lúc sư phụ thụ thương,
mấy vị sư huynh của thiếp suốt ngày lấy cuốn ấy ra để nghiên cứu. Cuốn sách vừa
rách vừa cũ, sớm đã bị giở tới nát bươm, xem ra đúng là rất có tác dụng”, nàng
ngoảnh lại, cụng đầu vào mặt chàng, nét mặt vui cười nói.
“Hình
như nàng đang nịnh ta”, chàng khẽ cười.
“Đâu
có, là thiếp đang tự dương dương đắc ý. Nhãn lực của thiếp thật là tốt”, nàng
vênh váo nói.
Chàng vỗ vỗ đầu nàng, nói: “Người có nhãn lực tốt, liệu có
thể đi pha cho ta chén trà không?”.
Nàng đứng dậy, pha cho chàng một chén trà nóng, hai tay bưng
tới, trêu đùa: “Tướng công, mời từ từ thưởng thức”.
“Cảm
ơn nhé!”
Nàng thay một bộ y phục khác rồi chui vào trong chăn, nằm
sát lại bên chàng, tựa đầu vào lòng chàng.
“Nàng
khóa cửa chưa?”
“Rồi.
Lần này cho dù là ông Trời mò tới, thiếp cũng không mở cửa đâu”, Hà Y nói.
Ánh nến nhỏ như hạt đậu. Đêm đã rất khuya. Hai người dựa sát
vào nhau, vì chuyện vừa xảy ra mà không sao ngủ được.
“Vô
Phong, chàng có biết tên của chàng là do ai đặt không?”, Hà Y đột nhiên hỏi.
“Không
biết. Lẽ nào không phải do ông ngoại ta đặt?”
“Tình
lang của nữ nhân kia tên gọi là Ngô Phong, là khẩu thiên – Ngô, cùng âm đọc với
tên của chàng.”
“Trên
đời này người cùng tên cùng họ rất nhiều”, chàng nhạt giọng nói.
“Nhưng
mà người này… tướng mạo người này với chàng hẳn rất giống nhau, với lại cũng…
cũng…”, nàng vốn định nói “cũng là người hai chân tàn phế”, nhưng cuối cùng cảm
thấy câu này không thể nói ra được.
“Đấy
chỉ là trùng hợp mà thôi”, chàng nhấp một ngụm trà, từ từ nói.
“Liệu
có phải chàng còn một vị ca ca?”, nàng đoán mò.
“Hà
Y, ngủ đi”, chàng bắt đầu bực mình.
“Nữ
nhân kia xem ra cũng chỉ mới hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, tình lang của cô
ta lớn tuổi hơn một chút, nếu là ca ca chàng, tuổi tác cũng thích hợp”, nàng
không để ý tới thái độ của chàng, vẫn lẩm nhẩm phỏng đoán.
“Cái
gì mà hai bảy, hai tám. Người ta đã bốn mươi hai rồi”, chàng trừng mắt nhìn
nàng.
“Bốn
mươi hai, chàng làm sao biết?”, Hà Y nhướng mày.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Ta là đại phu, nhìn một cái là biết”.
Hà Y véo tay chàng, hỏi: “Vậy chàng nói xem, thiếp bao nhiêu
tuổi?”.
Mộ Dung Vô Phong vội vàng nói: “Không biết”.
“Chàng
lừa thiếp?”
“Không
hề.”
“Nói
đi, thiếp muốn xem chàng nhìn có chuẩn hay không”, Hà Y nói.
“Ta
thật sự không biết”, chàng nói.
“Thế
thì lạ rồi. Tại sao chàng nhìn người khác lại rõ ràng như thế, còn nhìn thiếp lại
không ra?”
“Nàng
là trường hợp đặc biệt.”
“Lẽ
nào thiếp là quái nhân, xương cốt nhiều hơn người bình thường?”
“Quái
nhân thì không phải, chỉ là ta cứ nhìn nàng là liền bị hồ đồ.”
“Chàng
thật sự không chịu nói hả?”
“Không
biết thì nói sao đây?”, chàng chết cũng không chịu nói.
Hà Y vừa tức vừa buồn cười, nhìn chàng bất lực, tiếp tục
nói: “Nói như vậy, người đó rất có khả năng là phụ thân chàng. Ít nhất thiếp
cũng biết ông ấy là người Dư Hàng. Quê của chàng, chính là ở Dư Hàng rồi”.
“Việc
này nàng lại nghe từ đâu thế?”
“Nữ
nhân kia nói, ông ấy thường hát một khúc dân ca, là khúc ‘Vô phong í a thủy diện
a, Lưu a í lưu li hoạt… tình tang cái gì đó tình tang, tang tính cái gì đó tình
tang…’”, nàng quên béng mất mấy từ phía sau, liền tùy tiện ghép bừa thêm mấy điệu
dân ca mà hồi nhỏ trong lúc mãi nghệ ven đường thường hát.
“Ha
ha ha…”, Mộ Dung Vô Phong nghe thấy mà cười lăn cười lộn, tí nữa thì lao đầu
ngã khỏi giường.
“Chàng
cười cái gì. Lúc ấy đúng là cô ta hát thế mà”, Hà Y liền giữ chặt lấy thân thể
đang lăn lộn của chàng.
“Nàng
còn hát được gì nữa, mau hát thêm mấy bài đi, hay chết đi được”, khó khăn lắm
chàng mới nhịn được cười.
“Đúng
là hay hả?”
“Đúng
vậy.”
“Vậy
thiếp hát cho chàng nghe bài sở trường nhé”, nàng hắng giọng, yểu điệu hát lên:
Túc tích bất sơ đầu
Ty phát bị lưỡng kiên,
Uyển thân lang tất thượng,
Hà xứ bất khả liên.
Triêu đăng lương đài thượng,
Tịch túc lan trì lý,
Thừa nguyệt thái phù dung,
Dạ dạ đắc liên tử.
Uyển băng hậu tam xích,
Tố tuyết phúc thiên lý.
Ngã tâm như tùng bách,
Quân tình phục hà tự.
Đô sáp vô nhân hành,
Mạo hàn vãng tương mịch.
Nhược bất tín nùng thời,
Đãn khan tuyết thượng tích.
Thán lư khước dạ hàn,
Trùng bão tọa điệp nhục.
Dữ lang đôi hoa tháp,
Huyền ca bỉnh lan chúc.
(Đêm xưa chẳng chải đầu,
Tóc buông xõa hai vai.
Dịu dàng gối chân chàng,
Chỗ nào không đáng yêu?
Sớm lên hiên mát ngồi,
Tối về ao lan nghỉ,
Cưỡi trăng hái phù dung,
Tối tối hoa sen nở.
Vực băng dày ba