Pair of Vintage Old School Fru
Mê Hiệp Ký

Mê Hiệp Ký

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323411

Bình chọn: 8.00/10/341 lượt.

i của cô chưa dứt, một mũi tên ngắn đã bay sượt qua đầu,

“phập” một tiếng cắm vào tiêu kỳ. Tiếp sau là một trận mưa tên đen nghịt trời đất

từ trước mặt ập tới. May mà mọi người đã có chuẩn bị trước, lập tức núp vào sau

xe tiêu, toàn bộ vật cưỡi đều bị bắn cho tơi tả nằm gục xuống đất không sót con

nào.

Trong không gian bỗng tràn ngập mùi máu tanh.

Tuy Hà Y cũng từng áp tiêu, nhưng làm gì đã gặp qua cảnh tượng

như thế này? Còn chưa kịp hoàn hồn, nàng đã bị Tần Vũ Tang kéo cả người lẫn kiếm

xuống ngựa, rồi lại bị đẩy ra sau xe tiêu, thân hình cao lớn của Tần Vũ Tang

che chắn trước mặt nàng.

“Tần lão đại, là ngươi à?”, chỉ nghe thấy không xa có một

tên đại hán mặt đen tay cầm đại đao, giục ngựa đi tới, tiếng vang như chuông mà

hét lên: “Chuyến này ngươi lại đem cái gì tới hiếu kính ông lớn nhà ngươi đấy?”,

bên cạnh hắn là bảy tám chục tay cung thủ, hơn một trăm tên lâu la.

Tần Vũ Tang nói: “Đoàn lão nhị, đồ hiếu kính đương nhiên

không ít, có điều ngươi có khả năng lấy đi không hãy hay.”

“Ha ha ha, không sợ bị bắn thành nhím thì cứ bướng đi. Các anh

em, chuẩn bị ra tay lấy hàng thôi”, Đoàn lão nhị ôm đao, nhìn trừng trừng váo

xe tiêu.

“Đoàn lão nhị, hôm nay chỉ có mình người thôi à? Ngươi cũng

quá coi thường bọn ta rồi!”, Tần Vũ Mai lanh lảnh quát: “Không sợ bà cô ngươi lấy

thương xiên thành thịt xiên thì cứ lên đây”, nàng múa trường thương xông tới.

Mưa tên lại đổ ập về phía nàng.

Nàng điểm nhẹ chân lên xe tiêu, người nghiêng nghiêng bay

đi, trường thương quét ngang một cái, tên rụng xuống đất rào rào như mưa, trong

chớp mắt, mũi thương đã gần đâm tới mắt Đoàn lão nhị.

Đoàn lão nhị thét lớn một tiếng, đao như cuồng phong chém xuống.

Hà Y nhìn thấy không khỏi toát mồ hôi thay cho Tần Vũ Mai.

Nàng thực sự không nhìn ra rốt cuộc cô gái này muốn làm gì, quả thật so với đàn

ông con trai còn liều mạng hơn.

Đột nhiên, không biết từ đâu có một chiếc rìu bay tới, vẽ

thành một đường vòng trong không trung. Vào đúng lúc đao thương sắp chạm nhau,

lưỡi rìu đã bay tới đầu Đoàn lão nhị, cứ thế cắt đầu hắn xuống!

Cho nên lúc trường thương của Tần Vũ Mai đâm ra chỉ đâm được

cái đầu lâu với đôi mắt trợn trừng của Đoàn lão nhị. Thủ lĩnh ngã xuống, lũ tay

chân lập tức chạy trối chết, chớp mắt đã chẳng còn tên nào.

Ba người đồng thời quay đầu, chỉ thấy Hạ Hồi khoanh tay,

lãnh đạm hỏi: “Đây chính là thổ phỉ núi Thái Hành sao?”.

Tần Vũ Mai thu thương lại, giận dữ nói: “Hạ Hồi, lần sau chớ

xía vào việc của ta!”.

Hạ Hồi hắng giọng, nói: “Đây không phải là nơi để nghịch

thương”.

“Vậy sao ngươi không nếm thử xem bản cô nương nghịch thương

thế nào?”, lời của Hạ Hồi vừa dứt, thương của Tần Vũ Mai đã đâm tới như điện giật.

“Vũ Mai, dừng tay!”, Tần Vũ Tang vội vàng hét lên.

Hạ Hồi cười nhạt, đúng lúc thương gần đâm tới, bèn nhẹ nhàng

đưa tay một kéo, một đẩy, nắm lấy đầu thương trong tay, Tần Vũ Mai chỉ cảm thấy

một luồng nội lực lớn truyền qua cán thương ập tới, hổ khẩu tê dại, thoắt cái

trường thương đã tuột khỏi tay. Hạ Hồi ước lượng cây thương rồi thuận tay ném

trả, từ từ quay lại nhìn Hà Y nói: “Có phải phó tổng tiêu đầu thấy không thuận

mắt, cũng muốn tới làm vài chiêu?”

“Không dám”, Hà Y nhìn đôi mắt hơi ửng đỏ của Tần Vũ Mai, an

ủi một câu: “Thua dưới tay người này cũng chẳng sao, người không bại dưới tay hắn,

cho tới nay, thực sự không nhiều đâu”.



Bốn ngàn lượng vàng ròng phân ra để ở hai xe tiêu, rương

vàng nặng nhưng không lớn. Qua trận vừa rồi có non nửa nhân thủ đi áp tiêu

trúng tên lạc mà bị thương, mọi người băng bó vết thương, đem xe tiêu buộc vào

ngựa bọn thổ phỉ bỏ lại rồi đi tiếp.

Hà Y vẫn cùng với Hạ Hồi áp hậu.

Hà Y nhạt giọng nói với Hạ Hồi: “Nếu huynh muốn ép tôi xuất

thủ, cũng không cần làm tổn thương tới người khác”.

Hạ Hồi nói: “Lẽ nào cô không nhìn ra ta là muốn cứu cô ấy?”.

“Vậy coi như là uổng công rồi. Người ta có thể không muốn nợ

huynh.”

“Hừ.”

Không biết nói gì, Hà Y chỉ đành tháo bình nước trên lưng,

ngửa đầu uống hai ngụm.

Trầm mặc hồi lâu, Hạ Hồi đột nhiên mở miệng: “Sao cô lại rời

Vân Mộng cốc? Ta nghe nói, cô vốn đang sống rất vui vẻ ở đó mà”.

Hà Y đã có một khoảng thời gian không nhắc tới việc của bản

thân nữa, nghe thấy Hạ Hồi hỏi, không khỏi sững ra: “Huynh nghe ai nói?”.

“Lẽ nào Mộ Dung Vô Phong không nói với cô, hắn quen ta?”

“Hình như có nói qua”, nàng nhớ Mộ Dung Vô Phong hình như

chưa từng nhắc tới Hạ Hồi một chữ nào.

“Trên đời này người dám thờ ơ với Hạ Hồi ta không nhiều. Mộ

Dung Vô Phong được tính là một trong số đó. Nếu không phải hắn là kẻ tàn phế,

ta nhất định sẽ giết hắn.”

Lúc y nói câu này, trong mắt mơ hồ có sát khí.

Hà Y lạnh nhạt nói: “Ngươi muốn giết chàng, ta không phản đối,

có điều ngươi phải giết ta trước mới được”.

Hạ Hồi nói: “Thật sao?”.

Hà Y lạnh lùng nói: “Chỉ cần có ai dám động tới một ngón tay

của Mộ Dung Vô Phong, kẻ ấy chính là kẻ thù của ta”, ngừng một chút, nàng quắc

mắt nhìn Hạ Hồi, nhấn mạnh từng chữ từng chữ: “Mộ Dung Vô Phong không phải kẻ

tàn phế. Nếu ngươi còn nhắc tới từ này tr