chỗ chúng ta?”, thoáng cái Vũ Mai đã đỏ bừng mặt.
“Không phải muội thích Hạ Hồi sao? Để họ đi cùng mình chẳng
tốt à?”
“Đâu mà, đâu mà, trông Hạ Hồi rất giảo hoạt, muội chỉ sợ hắn
làm hỏng ca ca muội thôi”, Vũ Mai cuống lên nói: “Sao hai người họ lại đi cùng
nhau? Loại người như Hạ Hồi chỉ có muội mới đối phó được thôi”.
Hà Y cười muốn đứt hơi, Hạ Hồi và Tần Vũ Tang cũng đã theo kịp.
“Có gì vui vậy, Sở cô nương?”, Tần Vũ Tang cười hỏi: “Cha
tôi không yên tâm, sợ cô nương bị Vũ Mai dẫn đi linh tinh, tới những nơi không
nên tới”.
“Chỗ nào bọn muội không nên tới?”, Vũ Mai bĩu môi hỏi: “Trừ
kỹ viện bọn muội không thể tới, chỗ nào cũng có thể đi”.
“Lần trước muội cãi nhau với cha, chẳng phải đã chạy tới kỹ
viện đó sao? Làm bọn ta tìm đến khổ.”
Vũ Mai còn định nói, kỹ viện thì đã làm sao? Chợt nhìn thấy
Hạ Hồi chẳng nói chẳng rằng đứng bên cạnh, liền miễn cưỡng nuốt câu trở lại.
Tần Vũ Tang lại nói: “Được rồi, đùa vui thôi mà. Thực ra ta
tới tìm Sở tiêu đầu. Chúng ta vừa nhận được một vụ, là hàng vàng. Họ muốn đi
qua một dải đất Thái Hành. Làm xong vụ này cũng đủ cho cả tiêu cục chúng ta ăn
nửa năm rồi”.
Đột nhiên nghe thấy người khác gọi mình là Sở tiêu đầu, Hà Y
vẫn cảm thấy có chút không quen, đành cười gượng. Đương nhiên nàng biết hàng
vàng chính là vàng ròng, là loại tiêu nguy hiểm nhất. Mục tiêu lớn, đồ lại nặng,
xảy ra chuyện muốn chạy cũng chẳng chạy được.
Vũ Mai nói: “Lá gan của tiêu cục chúng ta từ bao giờ lại biến
thành to như thế?”.
“Trước đây chúng ta không dám nhận, bây giờ đã có Sở tiêu đầu
và Hạ công tử, chuyến tiêu này khẳng định không thành vấn đề”, Tần Vũ Tang đầy
lòng tin nói.
Sáng sớm, trong tiêu cục đã bắt đầu tấp nập rồi. Bốn nghìn
lượng vàng ròng đương nhiên không phải là con số nhỏ, tiền thù lao cũng rất hậu
hĩnh. Tuyến đường đã được bàn bạc xong từ tối hôm qua, do hai huynh muội họ Tần
dẫn đường, xuyên qua con đường giao thương của Thái Hành Sơn. Quãng đường ấy đi
qua hai ngọn núi thường có thổ phỉ hung hãn xuất hiện. Một bên trái, một bên phải,
không có cách nào tránh được. Trong xe áp tiêu là vàng ròng nặng trịch, chỉ có
thể đi đường thẳng, không giống như châu báu có thể buộc vào bọc hành lý, mang
bên người, thi triển khinh công trèo đèo vượt núi.
Chuyến đi này có hai mươi người đi áp tải, đều là những
thanh niên tinh nhuệ, giàu kinh nghiệm nhất của tiêu cục, Hà Y và Hạ Hồi đi sau
cùng. Đoàn người tiến vào trong Thái Hành Sơn.
Đi được hai ngày, nghỉ ở khách điếm trên đường một đêm, tất
cả đều bình an vô sự.
“Huynh nói xem, liệu có phải thổ phỉ núi Thái Hành Sơn vừa vặn
đang nghỉ hai ngày không?”, đi trên đường, Hà Y không nhịn được hỏi Hạ Hồi.
Hai ngày nay đi cùng nhau, Hạ Hồi cực ít nói chuyện, ra dáng
người lo việc công.
Có lúc Vũ Mai cũng tới bắt chuyện nhưng mọi người đều nhìn
ra, Hạ Hồi là loại người trầm mặc ít nói.
“Không đâu”, cuối cùng Hạ Hồi cũng đáp được một câu: “Bọn
chúng nhất định sẽ tới tìm chúng ta”.
“Nếu bọn chúng tới, chúng ta nên làm gì?”, Hà Y lại hỏi.
“Ta không biết”, Hạ Hồi lãnh đạm nói: “Xin nghe lệnh phó tổng
tiêu đầu”.
Hà Y chỉ đành thúc ngực đi tới, đến trước mặt Tần Vũ Tang hỏi
đúng câu ấy.
“Việc này còn phải xem bọn nào tới, tới bao nhiêu, ai là đầu
lĩnh. Trước đây thời con Nhất Hiêu Quách Đông Báo, con đường này căn bản không
thể đi được. Thương đoàn nào đi qua, đều phải nộp ra một khoản phí bảo hộ lớn để
mua đường. Không ngờ cuối năm ngoái, Quách Đông Báo không biết thế nào mà đắc tội
với người của Vân Mộng cốc, trong một đêm hắn với mười tay huynh đệ liền bị người
ta chặt đầu, bọn thuộc hạ lập tức tan tác chim muông. Từ đấy dải Thái Hành được
yên ổn đại khái là khoảng già nửa năm. Bây giờ mấy ngọn núi lại bị đám thổ phỉ
mới chiếm rồi.”
“Vậy bọn ta cũng phải nộp phí bảo hộ sao?”, Hà Y hỏi.
“Trước đây hàng năm chúng ta đều nộp. Cô nương chớ chê cười,
đây là quy tắc áp tiêu của tiêu cục. Nếu có thể không đắc tội thì cố gắng hết sức
để không đắc tội với người ta, tiền mà có thể giải quyết ổn thỏa thì cố gắng
dùng tiền. Chỉ cần mọi người vẫn còn tiền thì vẫn nộp. Bình thường đi áp tiêu
bên ngoài, tốt nhất là nên biết hết đại vương các núi, phải thông báo, đút lót,
chỉ mong bọn họ để cho đi. Có điều, chuyến hàng vàng lần này khó nói lắm. Tôi
nhớ năm ngoái tôi từng áp tải thất bại một chuyến tiêu, lần đấy một đoàn người
vừa tới chân núi, lập tức bị bọn thổ phỉ lớp lớp vây lấy, trong bụng nhẩm đếm
cũng phải hơn ba trăm tên, dọa cho bọn tôi quăng mũ bỏ giáp, ôm đầu mà chạy, chỉ
hận cha mẹ không sinh thêm cho mình hai chân nữa.”
Anh ta vừa nói vừa cười nhưng Hà Y có thể tưởng tượng ra bộ
dạng thảm hại của bọn họ lúc bấy giờ. Nàng biết phần lớn người trên giang hồ đều
thích tự thổi phồng mình lên thế này thế nọ, còn người như Tần Vũ Tang có thể
đem chuyện mình áp tải thất bại ra cười cười nói nói, thật là đã ít lại càng
ít.
“May mà huynh muội bọn muội chân dài, lúc gặp phải nguy hiểm,
chỉ cần hô lên một tiếng là chạy biến như gió lốc”, Vũ Mai ở bên cạnh cũng khà
khà thêm vào một câu. Lờ