pacman, rainbows, and roller s
Lùng Bắt Tim Em

Lùng Bắt Tim Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322891

Bình chọn: 8.00/10/289 lượt.

ng một chiếc xe hơi đen

bóng, có một đôi hỏa mâu hừng hực lửa giận, nhìn chằm chằm vào 2 bóng

hình đang quấn quýt trước mắt, ánh nhìn như chỉ chực bổ nhào vào giết

chết đối phương. Đường Hoàng biểu tình băng lãnh cực điểm, trên tay vận

chút lực, chén rượu trong tay thoáng chốc vỡ vụn thành ngàn mảnh.

Hắn mới xuất ngoại trở về, trái tim nàng đã bị người khác đoạt đi …

“ Thạch Đồng ! ”

“ Dạ ! Lão bản ! ”

“ Tìm hiểu xem, đối phương là ai ! ”

“ Tuân mệnh.”

Một chương khủng bố + dọa người cuối cùng cũng đã xong *lau lau mồ hôi lạnh*

Nữ nhân đang yêu, trên khuôn mặt thường lộ rõ vẻ tươi cười hạnh phúc ! Y

Nhu cũng không khác gì hơn, từ khi nhận lời làm bạn gái của Thạc Ngạn,

nàng rất hay cười. Nghĩ đến anh, nàng lại không giấu được cảm giác ngọt

ngào cùng niềm hạnh phúc dâng lên trong lòng, bất giác lại nở nụ cười.

“ Ngươi đang yêu ! ” Tú Khanh đột nhiên ở đâu chui ra, kêu to.

Đang chìm trong những suy nghĩ vu vơ, bị Tú Khanh đột nhiên kêu to như vậy

bên tai, nàng không tránh khỏi một phen giật mình hoảng hốt. Các đồng

học khác đều chuyển ánh mắt hiếu kì nhìn sang phía bọn nàng. Y Nhu vội

vàng nở một nụ cười ngượng ngùng với các bạn khác rồi quay đầu về phía

Tú Khanh:

“ Ngươi đang nói bậy gì đó ? Nhỏ giọng thôi ! ” Đè thấp âm lượng, nàng gấp đến độ đưa tay ra che miệng Tú Khanh lại.

“ Vô duyên vô cớ ngửa mặt lên trần nhà cười, không phải yêu thì là gì ? ”

Khuôn mặt nàng thoáng cái đã ửng hồng. “ Mới giành được ít vinh quang lúc vận động, bộ không được sao ? ”

“ Di, bất quá … mặt ngươi trông như ra nắng một hồi lâu rồi nha ! ”

“ Ngươi dám giễu cợt ta, xem ta xử lí ngươi như thế nào !! ”

Hai cái nữ hài vui vẻ cười đùa nhau, lúc sau Tú Khanh chịu không nổi, giơ

tay đầu hàng hướng Y Nhu hỏi: “ Được rồi, được rồi, ta thua ! Mau nói ta biết, nam nhân may mắn kia là ai ? ”

Y Nhu xấu hổ, mặt đỏ ửng lên ! Giống như những nữ nhân đang yêu khác tự

thuật tình cảm lưu luyến bấy lâu. Hạnh phúc là tình cảm chờ mong bấy

lâu, giờ đã đơm hoa kết trái. Nghĩ đến nụ hôn đầu tiên tối hôm qua, đến

giờ vẫn làm cho tim nàng loạn nhịp mãi không thôi.

Nhưng là, hạnh phúc đến quá bất ngờ khiến trong lòng nàng cũng sinh ra ít

nhiều bất an. Nàng đem nỗi bất an trong lòng nói với Tú Khanh.

“ Ai nha, đó cũng là chuyện bình thường thôi, nữ tử khi vừa mới yêu luôn cảm thấy bất an, sợ mất đi người mình yêu, đó cũng là chuyện bình thường

thôi, yên tâm đi ! ”

“ Không, ta sẽ lo lắng là vì … Trước đây mỗi lần có người muốn theo đuổi , ta

còn chưa kịp nói rõ tình cảm của mình, đối phương đã mạc danh kì diệu ly khai, ta thường nghĩ, phải chăng là bản thân mình có điểm gì đó không

tốt. ”

“ Ngươi là chỉ … Lâm Vũ Phàm ? ” Mối tình đầu của Y Nhu là hồi còn học Trung

học , người kia là một nam sinh anh tuấn, bướng bỉnh, không có việc gì

làm liền đem tình cảm của Y Nhu ra trêu đùa.

“ Ân. ” Suy nghĩ của Y Nhu một lần nữa bị kéo về con người trong sáng, ngây

thơ của những năm tháng trung học. Hồi ấy, Lâm Vũ Phàm là nam hài mà

nàng ái mộ nhất, hắn thường xuyên xuất hiện bên cạnh nàng, lại thường

thích đâud võ mồm với nàng, nhưng là sự hài hước cùng vẻ sáng sủa của

hắn luôn thu hút rất nhiều nữ đồng học [ có ai k hiểu k nhỉ '> , lẽ đương nhiên cũng hấp dẫn ánh mắt của nàng. Chính là, Lâm Vũ Phàm lần đầu viết thư hẹn nàng, nói có chuyện muốn nói với nàng, thế nhưng sau đó lại

không thấy tăm hơi hắn đâu.

Tú Khanh nhớ lại, “ Nghe bạn bè đồn rằng, cả nhà hắn đột nhiên xuất ngoại, tựa hồ có liên quan đến vấn đề tài chính.”

“ Phải không ? Nhưng là hắn ngay cả một lời cáo biệt cũng không nói. Mà cũng

không chỉ có hắn, kế tiếp sau đó, phàm là nam sinh có ý theo đuổi ta,

cuối cùng đều là chung một kết cục, mọi thứ chưa kịp bắt đầu đã liền vội kết thúc, e là … Là ta không tốt, đem bọn họ dọa chạy. ”

“ Đừng có mà nghĩ lung tung, là bọn hắn có mắt không tròng. Nam sinh hiện tại

tư tưỏng đều không đủ trưởng thành, đối nữ sinh cũng không có gì rõ

ràng, chẳng có lấy một chút ổn trọng khiến người ta có cảm giác an toàn, ấy vậy nên mới cô phụ mối tình đầu đẹp đẽ của cả đời mình. ”

Có lẽ đúng là như vậy đi, nghe được những lời nói của Tú Khanh, Y Nhu như

phần nào trút được nỗi bất an trong lòng, lại mỉm cười rạng rỡ. Thạc

Ngạn là nam nhân tốt, cũng là một người rất kiên định, cùng anh ất ở một chỗ cảm giác rất an toàn. Tin tưởng rằng, mối tình này nhất định sẽ có

một kết cục viên mãn.

Sau giờ tan học, Thạc Ngạn hẹn nàng cùng đi ăn tối. Nàng vụng trộm kiểm tra xem bộ dạng mình đã ổn chưa, nàng sợ sẽ có điểm không hợp ý đối phương.

“ Có chuyện gì vui sao ? ” Thạc Ngạn thưởng thức nét cười như xuân phong trên khuôn mặt nàng.

“ Không có gì ạ ! ”

Anh thu hết dũng khí cầm lấy tay của nàng. Y Nhu một chút cự tuyệt hành vi

của anh cũng không có. Nguyên lai hai người cùng ai mộ lẫn nhau, sau một năm liền có bước tiến triển nhanh chóng như ngày hôm nay. Nàng vụng

trộm đưa mắt ngắm nhìn khuôn mặt người yêu, tựa như một thiếu nữ chưa

từng biết đến mùi vị tình yêu, đắm mình trong sự dễ chịu, ngọt ngào mà

tình yêu mang đến,