ạch Đồng lĩnh trách nhiệm, hiểu được những gì mà mình làm sẽ khiên cõi lòng các nàng tan nát thế nào.
Nay trong mắt Đường Hoàng chỉ có Y Nhu, những nữ nhân khác căn bản chỉ như người qua đường, cùng hắn chẳng có chút quan hệ gì.
Từ ngày đó về sau, Đường Hoàng chỉ thị trưởng phòng kế toàn mỗi ngày hướng tiệm của phụ thân nàng đặt 2 suất cơm hộp, để hắn có thể ngày ngày gặp
mặt giai nhân. Nhóm cấp dưới vì lấy lòng chủ tịch cũng thi nhau đặt cơm
hộp ở đó. Bởi vậy có một ngày phụ thân Y Nhu phát hiện, dạo này cửa hàng có nhiều mối làm ăn hẳn lên.
“ Này … ” Như thường lệ, phụ thân Y Nhu muốn nàng đem cơm hộp đến Hào Quốc xí nghiệp. chợt thấy thái độ nữ nhi có chút do dự.
“ Làm sao vậy ? ” Ông quan tâm hỏi.
“ Không có gì … Chỉ là con cảm thấy có chút không thoải mái.”
“ Con thấy trong người không khỏe sao ? ” Ông đưa tay lên sờ sờ trán nữ nhi,
lại quan sát sắc mặt, cũng không phát hiện điểm nào bất thường, chính là cảm thấy nàng có tâm sự. “Được rôi, con trông tiệm đi, để ta đưa đồ đến Hào Quốc xí nghiệp. ”
“Ân ! ”
Y Nhu lén thở phào nhẹ nhõm. Trong lòng đối với phụ thân có chút áy náy.
nàng đã dối gạt phụ thân bản thân không khỏe, bởi vì nàng thật sự không
biết giải thích sao với phụ thân rằng mỗi khi nhìn vào đôi mắt của Đường Hoàng, trong lòng nàng lại có chút không thoải mái, chính là không hiểu sao lại có chút áp lực. Nhưng là Đường Hoàng từ đầu đến cuối đối nàng
rất lịch sự cùng chu đáo, chỉ là đôi khi đối mặt với Đường đại ca, nàng
sec cảm thấy có một cỗ áp lực trong người. tựa hồ như hắn có thể nhìn
thấu con người nàng.
Ngày hôm sau ở cửa hàng tiện lợi của phụ thân xuất hiện một bó hoa lớn,
người nhận là Y Nhu. Nhân viên đưa hoa sau khi đưa biên bản cho nàng kí
nhận liền rời đi. Bên trong bó hoa có một tấm thiệp viết tay, nét chữ
vuông vắn mà ngay ngắn : “ Chúc Y Nhu mau sớm khỏe lại. Đường Hoàng
tặng. ”
Y Nhu trầm mặc nhìn bó hoa một lúc lâu, hoa này – phải hay không còn đại diện cho cái gì khác ? Nàng có chút khó yên tâm đi.
“ Tỷ, là ai tặng hoa vậy ? ” Tiểu đệ hiếu kỳ hỏi.
“ Một bằng hữu. ”
“ Nam nhân ? ”
“ Nhiều chuyện ! ”
“ Aiz, ta đã nói mà… Tình địch của Thạc đại ca đã xuất hiện … ”
“ Tiểu quỷ, ngươi lại muốn ăn đòn nha ! ” Lỗ tai tiểu đệ đệ lại gặp tai ương,
hắn chỉ duy nhất trốn không xong niết nhĩ công [ nhéo tai đó '> của tỷ tỷ a !!! Mắt thấy cứu binh đã đến, vội vàng kêu to : “ Thạc đại ca ! Cứu
mạng a !!!! ”
Y Nhu vừa thấy Thạc Ngạn đến liền e lệ mà quên luôn cả việc giáo huấn
tiểu đệ bướng bỉnh. Đệ đệ thừa cơ lẻn ra sau lưng Thạc Ngạn, làm mặt
ngáo ộp với nàng, còn không sợ chết mà nhiều chuyện : “ Thạc đại ca, cần thận có tình địch xuất hiện !! ”. Sau đó để tránh cho lỗ tai một phen
chịu khổtrong ma trảo của nàng, nhanh như chớp chạy ra khỏi cửa.
“ Hoa thật đẹp ! ” Anh cười ngượng ngùng nói.
Y Nhu hận không thể đem bó hoa kia một phát ăn đi luôn, sợ Thạc Ngạn trong lòng nghĩ lung tung, vội vàng giải thích.
“ Hoa này cũng không có ý tứ gì khác đâu ạ ! ”
Thạc Ngạn cũng chỉ cười cười mà không nói gì thêm. Y Nhu thấy vậy vội đổi đề tài câu chuyện nhằm chuyển sự chú ý của anh sang hướng khác. “ Anh như
thế nào hôm nay lại rảnh mà đến đây vậy ? ”
“ Anh là có chút chuyện muốn tìm em, bây giờ có tiện không ? ”
-…-…-…-…-
Sóng bước chậm rãi dạo trên con đường vắng, hai người chỉ trầm lặng bước đi, không ai nói một câu gì. Y Nhu cảm thấy được, hôm nay anh đến tìm nàng, tình cảnh không giống như mọi lần, hình như anh có tâm sự ?
Nàng rụt rè lên tiếng, phá vỡ không khí trầm lắng giữa hai người : “ Thạc Ngạn ca, anh có tâm sự à ? ”
Thạc Ngạn quay sang nhìn nàng, im lặng trong giây lát rồi ho nhẹ một tiếng,
thu hết dũng khí, nhìn sâu vào mắt nàng và nói : “ Y Nhu, làm bạn gái
anh nhé ! ”
Y Nhu mặt thoáng ửng hồng, e lệ cúi đầu, nguyên lai đây là lý do của sự khác thường ở anh ấy.
“ Chúng ta cứ như bây giờ, không tốt sao ? ”
“ Anh muốn em chính thức trở thành bạn gái anh, Y Nhu ! Một năm qua, hẳn em
cũng phần nào hiểu được tâm ý của anh, anh không phải là người tùy tiện
trong tình cảm, những lời này cũng không phải là xuất phát từ suy nghĩ
bồng bột, nhất thời. Anh biết em cần có một người đàn ông để dựa vào,
anh hy vọng anh sẽ là người đàn ông đó. Không chỉ là tình nhân, anh muốn kết hôn với em. Anh biết rõ gia đình em, mọi người trong gia đình em
cũng có vẻ thích anh, hãy cho anh được trở thành một thành viên của gia
đình em, được chứ Y Nhu ? ”
“ Thạc … Ngạn …” Nét mặt cùng những lời nói chân thành của anh khiến lòng nàng bồi hồi, xúc động, nhưng có lẽ quan trọng hơn khiến nàng cảm động như
vậy, đó chính là bản thân anh. Thạc Ngạn ngày hôm nay thực giống một đại nam nhân thực thụ, kiên quyết chờ đợi câu trả lời của nàng. Nhìn sâu
vào ánh mắt phiến tình kia, nàng ngượng ngùng gật đầu.
“ Nha, Y Nhu ! ” Vui sướng cùng với hạnh phúc khiến anh quá đỗi vui mừng, ôm
choàng lấy Y Nhu vào lòng, cảm nhận hai con tim cùng chung nhịp đập. Khẽ nâng mặt nàng lên, ôn nhu đặt lên môi nàng một nụ hôn. Y Nhu e lệ đón
nhận nụ hôn đầu tiên. Mà cách đó không xa tro