tin tưởng về sau, mọi chuyện sẽ tiến triển thuận lợi.
-…-…-…-…-…-…-…-
Hào Quốc xí nghiệp, văn phòng chủ tịch.
Đường Hoàng lưu luyến, si mê ngắm nhìn nụ cười của người con gái trong ảnh.
Nét cười kia vẫn như vậy, nồng nhiệt mà say đắm lòng người, thế nhưng nụ cười ấy lại là vì một người con trai khác mà hé lộ, nghĩ đến đây, ánh
mắt si luyến ấy phút chốc trở lên hừng hừng lửa ghen tị cùng tức giận.
Chuy Thạc Ngạn, con trai độc nhất của một gia đình, trong đó phụ thân kinh
doanh một nhà xưởng nhỏ, mẫu thân là bà nội trợ trong gia đình.
Không cần tốn nhiều công sức tìm hiểu, tư liệu gia đình người này đã rành
mạch nằm trên bàn làm việc của chủ tịch xí nghiệp Hào Quốc – Đường
Hoàng. Đồng thời bên cạnh đó cũng là một bản tư liệu đầy đủ và chi tiết
nhược điểm của người có tên Chuy Thạc Ngạn.
Đường Hoàng mặt không đổi sắc, đem tư liệu để lại lên bàn, điểm điểm điếu
thuốc, một bên đối Thạch Đồng lạnh lùng mở miệng. “ Làm cho hắn phải rời khỏi Đài Loan, thuận tiện an bài một cai nữ nhân gả cho hắn .”
“ Tuân mệnh.” Thạch Đồng cung kính cúi người tiếp nhận chỉ thị, rồi xoay người đi ra. Đồng thời trong suy nghĩ ý thức được một việc, ba năm. Tình cảm
của lão bản đối nữ hài kia ba năm qua chưa hề suy giảm một phân. Bất
quá, đây không phải là chuyện mà hắn có thể hỏi đến.
Theo đại môn [ cửa lớn '> dần đóng lại, lưu lại một mình Đường Hoàng trong
căn phòng rộng lớn. Hắn lại si ngốc nhìn giai nhân trong ảnh. Khuôn mặt
đỏ bừng cùng nụ cười rạng rỡ như say đắm trong tình yêu làm hắn ghen tị
phát cuồng nhưng cũng đồng thời khiến hắn mê luyến không thuốc nào cứu
chữa được. [ Py : A ý tị là vì chị ấy cười với người khác đó mà, a đáng
yêu quá đy mất, mức độ ái mộ Đường ca của Py lại tăng thêm 1 nấc =)) '>
Hắn thề, một ngày nào đó hắn sẽ khiến người con gái trong ảnh vì hắn mà nở
nụ cười còn rạng rỡ, nồng nhiệt hơn bây giờ. Bất quá khi nàng biết người yêu sắp phải rời xa nàng, thậm chí còn cưới nữ nhân khác làm vợ, nàng
tất sẽ thương tâm mà rơi lệ. Đây cũng không phải là điều hắn mong muốn.
“ Tha thứ cho ta, Y Nhu … ” Si ngốc nhìn nhân nhi khả ái trong ảnh, vì đến
được với nàng, hắn không thể không tiếp tục sử dụng thủ đoạn. Tất cả mọi chuyện chỉ đơn giản vì hắn yêu nàng.
-…-…-…-…-…-…-…-
Gần đây, thái độ của Thạc Ngạn có chuyển biến rất lớn, anh thường xuyên
trầm tư, tựa hồ trong lòng có tâm sự, cùng Y Nhu liên lạc ngày càng ít,
đến cuối cùng thì mất hẳn liên lạc.
Tình yêu lại một lần nữa dần rời xa nàng. Hôm nay là ngày thứ mười bốn, đã
hai tuần trôi qua, Y Nhu không gặp anh. Điện thoại cũng không liên lạc
được, cũng không biết anh ấy có chuyện gì, tâm tình Y Nhu thủy chunng
rầu rĩ, không vui.
Tình huống tương tự lại một lần nữa tái diễn. Tình cảnh như đối với mốt tình đầu thời trung học của ba năm trước hoàn toàn giống như bây giờ. Thật
vất vả mới có chút tiến triển, đối phương lại biệt lai vô dạng, mất đi
tin tức. Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra ?
Lo lắng cùng bất an, cước bộ của nàng không biết từ lúc nào đã dừng lại
trước cổng nhà Thạc Ngạn, mang một tâm trạng bất an giữ hạ chuông cửa.
Mở cửa là một người phụ nữ trung niên, khuôn mặt giống nhau như đúc làm
người ta liếc mắt một cái cũng biết người này là mẫu thân của Thạc Ngạn.
“ Bá mẫu, ngài hảo ! Cháu là Y Nhu … Là bằng hữu của Thạc Ngạn. ” Quan hệ của bọn họ bố mẹ của Thạc Ngạn chưa biết.
Đối phương cao thấp đánh giá nàng một phen, nữ tử đêm hôm khuya khoắt lại
tìm đến nhà một nam nhân, hẳn nhiên cũng không phải là cái dạng tốt đẹp
gì, suy nghĩ thế nào bà cũng biểu hiện ra mặt luôn thế ấy. Người phụ nữ
trung niên nói : “ Thạc Ngạn đã đi ngủ rồi, trễ thế này ngươi còn muốn
gặp con trai ta, chắc là cũng có chuyện, đã trễ thế này, ngươi có muốn
ta nhắn lại điều gì cho nó không ? ”
“ Vậy thì … Cháu lần khác lại gọi điện thoại cho anh ấy. Thực xin lỗi bá mẫu, đã quấy rầy rồi.” Nàng hiểu ánh mắt kia nhìn nàng với suy nghĩ gì, đêm
đã khuya còn chạy tới nhà nam nhân, hành vi đó luôn là hành vi không
đứng đắn. Trong lòng nàng lúc này bộn bề cảm xúc.
Tìm không ra Thạc Ngạn, chính là do dự không biết nên làm thế nào cho phải, Y Nhu thở dài thoáng nhìn ra xa, chợt nàng thấy một đôi nam nữ đang đi
gần về phía nàng. Mà nam nhân kia cũng thực không xa lạ với nàng, đó
đúng là Chuy Thạc Ngạn.
Ánh mắt hai người giao nhau, Y Nhu không dám tin vào hai mắt của mình, mà
Thạc Ngạn tựa hồ có lẽ không nghĩ nàng sẽ tìm đến nhà.. Này một màn
khiến đôi bên tim đập , chân run. Hết thảy tình huống phát sinh một cách đột nhiên, làm cho hai người vì thế mà sững sờ, đứng yên, bất động tại
chỗ.
Nữ nhân kia đột nhiên lên tiếng phá vỡ không khí ngưng trọng giữa đôi bên : “ Nàng là ai ? ”
“ Em vào trước đi. ”
Nữ nhân cảm giác được bầu không khí bất thường giữa hai người, bất quá,
nàng tràn đầy tự tin vào bản thân, ở trước cửa ra vào, thân mật ghé đầu
đến bên tai Thạc Ngạn, nhỏ nhẹ thì thầm : “ Em chờ anh, ân ? ” Mặc dù
thanh âm không lớn nhưng cũng đủ để Y Nhu nghe được.
Thạc Ngạn gật đầu, chờ nàng tiến vào nhà, khép cửa lại, ánh mắt mới hướng