về phía Y Nhu, tình thế lúc này kỳ thực vừa xấu hổ, lại vừa khó xử.
“ Tất cả những chuyện này là như thế nào ? ” Y Nhu lên tiếng trước phá vỡ không khí trầm mặc, cô có quyền được biết nguyên nhân.
“ Thực xin lỗi. ”
“ Cái em muốn không phải là lời xin lỗi này, vì sao nhiều ngày như vậy không thấy mặt anh ?”
“ Anh vẫn muốn hướng em nói rõ ràng mọi chuyện … nhưng lại sợ sẽ làm tổn thương đến em . ”
“ Hiện tại không tính là đang tổn thương sao ? Nói cho em biết, giữa anh với nàng đã có chuyện gì xảy ra ? ”
“ Y Nhu, sự tình không phải là giống như em nghĩ đâu. ”
“ Trả lời câu hỏi của em đi ! ” Chưa bao giờ biểu tình cùng ngữ khí của nàng
lại có thể kiên quyết đến như vậy. Thạc Ngạn ngây ngẩn cả người, đem câu trả lời mà đang lẽ không nên nói ra lúc này : “ Nàng … Chúng ta sắp kết hôn.”
Đáp án thực sự như một cú đấm, thụi thẳng vàp lòng nàng. “ Đi qua một năm,
chính là trò chơi này sao ? Cùng ta ở cùng một chỗ chẳng lẽ là hành vi
cao hứng nhất thời của ngươi ? ”
“ Không, tất cả những gì anh đã nói với em đều là sự thật. ”
“ Thế chuyện kết hôn kia là vì sao ? Thạc Ngạn, em phải biết chân tướng. ”
“ Nàng … hoài hài tử của ta …”
Cảm giác khiếp sợ tràn ngập toàn thân, cho dù dùng bốn chữ “ Sét đánh giữa
trời quang” có lẽ cũng không đủ để hình dung tâm tình hiện tại của nàng. Từng là nam nhân mà nàng hết lòng tin tưởng, chỗ dựa vững chắc mà nàng
có thể dựa vào, thế nhưng chính nam nhân này lại đang phản bội lòng tin
của nàng ! Y Nhu ngơ ngác nhìn hắn.
“ Y Nhu – ”
Không có những lời trách cứ, không có những giọt nước mắt, có chăng chỉ là
một cõi lòng đã chết lặng, Y Nhu không nói thêm gì chỉ xoay người rời
đi.
Phản ứng của nàng khiến Thạc Ngạn sợ hãi ! Vội vàng chạy đến trước mặt nàng. “ Em hãy nghe anh nói đã ! ”
“ Tránh ra ! ” Nàng lạnh nhạt nói.
“ Ta không còn cách nào khác. Y Nhu, nhà xưởng của phụ thân ta xảy ra vấn
đề, chất lượng sản phẩm ảnh hưởng nghiêm trọng, đã đến mức không thể
chống đỡ được, nữ nhân kia … Là nữ nhi của bằng hữu phụ thân ta, bằng
hữu đó nguyện ý cứu trợ về tài chính vô thời hạn, giúp phụ thân ta đến
hải ngoại một lần nữa thiếp lập nhà xưởng, chỉ là có một điều kiện là ta phải cưới nữ nhi của ông, ta là không có sự lựa chọn nào khác. ”
“ Anh vì sao không nói cho em biết trước ? ”
“ Nói cho em thì sẽ giải quyết được vấn đề sao ? Chính là gia tăng nỗi khổ cho em mà thôi, em không giúp được gì cho anh đâu ! ”
“ Ta không giúp gì được cho ngươi, vậy nên ngươi liền quyết định di tình
biệt luyến, cùng nữ nhân kia hoài hài tử. Chuy Thạc Ngạn, làm việc gì
cũng phải có trình tự trước sau, đừng đổ lỗi tất cả cho hoàn cảnh gia
đình ngươi, Ngươi có dám nói với ta ngươi đối với nữ nhân kia không hề
có một chút động tâm ? ” Tuy rằng nàng chỉ nhìn qua nữ nhân kia một cái, nhưng nàng hiểu được, nữ nhân kia phi thường khả ái, nàng thực hoài
nghi động cơ của Thạc Ngạn.
Hắn có chút chột dạ, nhưng cũng bình tĩnh tiếp lời : “ Em muốn anh phải làm sao bây giờ ? ”
“ Ta sẽ không yêu cầu gì ở ngươi, hết thảy mọi chuyện đều đã kết thúc.”
Nàng mất mát xoay người rời đi, có lẽ tình cảm của Thạc Ngạn đối với nàng
còn vẹn nguyên, nhưng nàng không thể cho phép ở nơi nào đó trong lòng
hắn phản bội lại tình yêu của nàng.
Nàng muốn khóc, nhưng lại không khóc được. Nguyên lai con người khi ở trong
thời điểm thương tâm thất vọng như thế này, ngay cả nước mắt có lẽ cũng
không chảy ra được.
Y Nhu cô đơn, lẻ loi chậm rãi trở về nhà, mới vào đến cửa liền nghe tiếng đệ đệ kêu to, nàng vội chạy vào nhà, thẳng đến khi trông thấy phụ thân
đang thống khổ té trên mặt đất, tay đỡ lấy ngực, bộ dáng thập phần đau
đớn. Nàng vội lấy lại tinh thần, dự tình phát sinh một cách quá mức đột
ngột làm cho nàng không thể suy nghĩ gì nhiều, lập tức đem phụ thân tới
bệnh viện.
Phụ thân phải tạm thời nạm viện quan sát. Trong nhà trọ có lẽ tạm thời đình chỉ mua bán. Đối với Y Nhu mà nói, trọng trách trong nhà quá nặng nề,
ban ngày phải đến bệnh viện chiếu cố cho phụ thân, buổi tối phải đi làm
thêm, trường học tạm thời gác sang một bên, không đi.
Về đến nhà đã là 12h đêm, thiếu bóng dáng phụ thân đứng trước cửa hàng, tổng cảm thấy thật trống vắng.
Bóng đêm thê lương luôn tạo cho con người ta cảm giác cô độc. Bị Thạc Ngạn
làm cho thương tổn, cảm giác đau lòng mơ hồ làm cho hốc mắt nàng cay
cay, nàng nhịn xuống không thèm nghĩ đến nữa. Hiện tại, việc nàng cần
phải làm không phải là ngồi đây khóc lóc, đau thương.
Thanh âm chuông cửa vag lên một hồi làm gián đoạn dòng suy nghĩ của nàng. Đã trễ thế này, còn ai sẽ đến thăm hỏi ?
Nàng mở cửa ra, nhìn người đến ngoài ý muốn, Đường Hoàng.
“ Đường đại ca ! ”
“ Ta vừa vặn đi qua thấy trong nhà trọ còn sáng đèn , định tới đây nhìn xem
có chuyện gì không ! Sẽ không phải là đã quấy rầy đến cô chứ ? ”
“ Không có … ”
“ Cô có tâm sự ? ”
Nàng lắc đầu.
Hắn đưa tay lên chạm vào khuôn mặt nàng, nhìn thật kĩ. “ Cô đã khóc ? ”
Hành động này có chút ám muôi, nàng sợ hãi muốn né tránh, bất quá Đường
Hoàng cũng không cho nàng cơ hội, hai mắt nhìn thẳng vào đô
