! Được rồi ! Mau đi ăn cơm thôi ! ” Lý phụ cười, nhìn hai tiểu bảo bối thân thiết nhất của mình đang chơi đùa.
Nghe được câu nói của phụ thân, Y Nhu lập tức dừng tay lại không thèm giỡn
với nhóc em nữa. Chậm đã, nàng cũng không nói cho Đường tiên sinh biết
địa chỉ cửa hàng vật dụng của lão ba, vậy tại hắn lại biết mà chở nàng
về đến tận cửa ?
Đệ đệ trốn không thoát, tai liền bị nhéo, đau xót mà la thất thanh :“ Tỷ tỷ, mau buông tai ta ra !!! ”
“ Ách ! A, để xem ngươi về sau có còn dám nói lung tung nữa không ! ”
Lão cha ở giữa vừa cười vừa nhắc nhở hai người ngồi xuống dùng cơm. Y Nhu
vẫn không khỏi nghĩ ngợi về chuyện kia. Chỉ chốc lát sau lại tự giễu
mình trí nhớ không tốt, chắc là đã nói qua với người ta nhưng bản thân
lại không nhớ.
Hôm nay không có buổi học trên trường, như thường lệ Y Nhu lại lui đến cừa
hàng giúp phụ thân giao cơm hộp. Đơn đặt hàng viết xí nghiệp Hào Quốc,
lầu 27, văn phòng chủ tịch. Nàng không khỏi nở nụ cười, đường đường là
chủ tịch của một xí nghiệp cư nhiên lại chỉ định một cửa hàng tiện lợi
nho nhỏ làm cơm trưa, trên đời còn có người như vậy sao ?
Cửa thang máy mở ra, lọt vào mắt nàng là khí thế trang nghiêm của văn phòng trước mặt, nàng không khỏi có chút sợ hãi than thầm, không hổ là một xí nghiệp lớn, văn phòng thôi mà khí thế cũng thật khác với những nơi
khác.
Tiếp đón nàng là một nam tử dáng vẻ nghiêm túc, trầm lặng ! Cặp mắt uy nhiêm nhìn nàng một lượt từ đầu đến chân, nhìn kỹ mới thấy đôi mắt kia khiến
người ta cảm thấy bất giác ngừng thở.
“ Ta đến từ giao cơm hộp. ” Nam nhân này hảo nghiêm túc, dường như tính cách cũng rất sắt đá nha.
Thạch Đồng sau khi nhìn nàng một lượt liền không nói gì thêm, chỉ nói một câu :
“ Thỉnh đi vào theo lối này. ”
Y theo chỉ thị của hắn, Y Nhu mở cửa văn phòng, không gian bên sau cánh
cửa rất rộng rãi, căn phòng được thiết kế theo lối kiến trúc hiện đại,
vừa bước vào đã cảm nhận được không khí trang nghiêm bên trong. Phóng
mắt ra nhìn bao quát căn phòng, dưới cửa sổ tầm năm tấc, có một vị nam
tử đang ngồi. Khi người đó quay người lại nhìn Y Nhu, hai mắt nàng không khỏi mở to ngây ngốc nhìn người trước mặt.
“ Đường tiên sinh ! ”
“ Ngươi đến rồi à, ta đang chờ ngươi. ” Hắn hướng nàng đi tới, thân ảnh cao lớn chiếu trụ toàn thân nàng.
“ Nguyên lai … Ngươi là chủ tịch xi nghiệp này ? ”
“ Đúng vậy ! Thực xin lỗi vừa rồi đã dọa ngươi sợ rồi ! ”
“ Ngươi cũng ăn cơm hộp ? ”
“ Công nhân của xí nghiệp ta đều thích ăn cơm hộp ở cửa hàng tiện dụng của phụ thân ngươi, ta là chủ tịch đương nhiên không ngoại lệ. ”
Thì ra là thế, khó trách hắn biết địa chỉ cửa hàng tiện lợi của phụ thân,
mình thật quá đa tâm rồi. Nghĩ vậy nàng không khỏi vui vẻ hướng hắn nở
một nụ cười.
“ Làm sao vậy ? ”
“ Ta nghĩ, ngươi là lão bản của xí nghiệp lớn thường chỉ toàn ăn những món
sơn hào hải vị, nguyên lai cũng có lúc ăn những thứ bình dân như cơm hộp này ! ”
“ Cũng không hẳn là như vậy ! Ta là muốn thử xem cơm hộp của cửa hàng tiện lợi nào lại khiến công nhân của xí nghiệp ta thích ăn như vậy, ta không
phải thứ gì cũng tùy tiện ăn.” Câu cuối cùng, hắn đè thấp thanh âm
xuống, khiến cho giọng nói trở nên trầm thấp mà có từ tính, như đang ám
chỉ điều gì đó.
Nàng ngẩng đầu nghi hoặc nhìn hắn, nhưng thấy mặt hắn không có biểu cảm gì
khác thường, Đường Hoàng vẫn là đang mỉm cười cùng nàng nói chuyện, Y
Nhu lại thầm mắng mình quá đa tâm.
“ Đường tiên sinh ! ”
“ Như thế nào vẫn kêu khách sáo như vậy ”
Nàng ngại ngùng sửa miệng : “ Đường đại ca, ta phải đi rồi, người nhà ta còn đang chờ ta trở về giao hàng cho những nơi khác nữa. ”
Hắn gật đầu, phái Thạch Đồng tiễn nàng trở ra. Thẳng đến khi bóng hình xinh đẹp rời đi, dục vọng chiếm hữu mới hiện rõ lên dưới đáy mắt hắn.
Tiểu nhân nhi của hắn thực khả ái, biết nàng vẫn còn đối với mình có cảm
giác xa lạ, hắn không thể nóng vội, như vậy sẽ dọa giai nhân chạy mất.
Phải kiên nhẫn thêm ít lâu, Y Nhu của hắn dù sao vẫn còn rất non nớt,
chưa biết hề biết đến tình yêu nam nữ. Tương lai không xa, hắn muốn nàng sẽ ở trong vòng tay hắn, để hắn có thể nhẹ nhàng vỗ về da thịt non mềm, trắng noãn kia, hôn thật sâu trên đôi môi nàng, hắn thực mong chờ ngày
đó mau đến
Tiếng mở cửa truyền đến phá vỡ dòng suy nghĩ của hắn, là Thạch Đồng.
“ Nữ hài kia thực trẻ người. ” Hắn thực thà nói ra suy nghĩ của mình.
“ Tháng năm năm sau, nàng sẽ tròn hai mươi. Nàng giống như một chú bướm nhỏ mới lột xác, thực xinh đẹp, dung nhan kiều diễm, hoa nhường nguyệt thẹn.”
“ Lão bản là muốn kết hôn với nàng ? ”
“ Thì sao ? ” Chợt phát hiện trong giọng nói Thạch Đồng có điểm không đúng.
“ Thế còn các vị tiểu thư con gái Lưu đổng, Chu nghị viên thuộc đảng chính trị thì sao ạ ? ”
“ Toàn bộ từ chối hết. ”
“ Nếu chúng ta nói lời từ chối, chỉ sợ sẽ ảnh hưởng không tốt đến sinh khí của công ty .”
“ Những việc này ta giao cả cho ngươi. Tin rằng chút chuyện cỏn con này không
làm khó được ngươi, phải không ? Tâm phúc đắc lực của ta ! ”
“ Tuân lệnh ” Những gì lão bản đã quyết định thì sẽ không bao giờ sửa đổi.
Th
