ai của giá sách
phát hiện ra một quyển sách có liên quan. Nếu nàng không cậy bản thân
khỏe mạnh, hẳn là trước phải buông chồng sách vở xuống, nhưng là nàng
đánh giá sai năng lực bản thân, chỉ thấy nàng một tay ôm hơn chục quyển
sách.
Nỗ lực kiễng gót chân, cố gắng vươn tay hướng phía quyển sách chạm tới,
nhưng mặc kệ nàng nỗ lực thế nào vẫn là tính sai một chút. Mới chạm tay
được vào quyển sách không cẩn thận, nàng bị mất trọng tâm, mấy quyển
sách trong tay rơi hết. Mắt thấy bản thân sẽ ngã, nàng không khỏi vì bản thân mà than thầm một tiếng.
Lại thật không ngờ, sàn nhà cứng như vậy mà nàng ngã xuống không có điểm
đau nha, bởi lẽ có một cánh tay đã chụp được nàng, khiến da thịt nàng
tiếp xúc không phải là mặt đất lạnh lẽo mà mà một cái ôm ấm áp. Về phần
sách vở như đã nói ở trên. rơi tán loạn khắp trên nền thư viện.
“ Thực xin lỗi. ” Vừa nói nàng vừa kích động mà ngẩng đầu lên. Ngoài ý muón đón nhận một đôi tuấn mâu sắc bén.
Đó là – một khuôn mặt nam tính, ngũ quan rõ ràng dứt khoát với một đôi mắt thâm trầm mà phân minh, mà đôi mắt ấy đang nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nàng.
“ Cô không sao chứ ? ” Khóe môi nam nhân cong lên lộ ra ý cười ôn nhu.
“ Không, không có việc gì, cám ơn ! ” Ý thức được mình đang nằm trong lòng nam nhân , nàng nhanh chóng đứng dậy ly khai.
Hắn vì nàng mà cúi người nhặt sách vở đang phân tán trên nền nhà.
“ Thực cảm ơn …” Thực là mất hết cả mặt mũi, sớm biết sẽ như vậy nàng sẽ không cậy mạnh làm gì. Thảm hơn là nàng để ý thấy vì đỡ mình mà làm dơ tây
trang của nam nhân.
“ Của ngươi … quần áo bẩn hết rồi …”
“ Không sao, tây trang có dơ cũng không hề gì, quan trọng là ngươi bị té không
làm sao, may mắn ta đi qua đúng thời điểm. ” Thanh âm trầm thấp nhưng
cũng đầy từ tính, trong giọng nói tựa hồ còn mang theo chút sủng nịch. Y Nhu tổng cảm thấy trong giọng nói kia dường như có cái gì đó, nhưng
nàng không nắm bắt được, ánh nhìn không khỏi vì thế mà một lần nữa hướng về tuấn nhan kia. Bắt gặp ánh nhìn sáng ngời thần bí của hắn, lòng nàng tránh không khỏi một trận run rẩy. Ánh mắt của hắn, tựa hồ có thể nhìn
thấu tâm tư của người khác, khiến người đối diện không thể nhìn thẳng
vào mắt hắn, nàng không khỏi tránh đi ánh mắt hắn.
“ Cầm nhiều sách như vậy, khó tránh khỏi bị mất cân bằng. Ngươi vừa rồi hẳn là muốn lấy quyển sách này, Y Nhu ? ”
“ Ngươi làm thế nào mà lại biết tên của ta. ” Nàng thực ngạc nhiên nha, bất quá nhìn thấy thẻ sinh viên của mình trong tay hắn, nàng lập tức hiểu được.
“ Của ngươi …” Đường Hoàng đem thẻ học sinh trả lại cho nàng.
“Ân, cảm ơn ngươi. ”
“ Nga ! Hãy mau hai mươi tuổi… ” Ánh mắt hắn thủy chung dừng lại ở trên người nàng, ngữ khí ôn nhu có điểm rụt rè.
“ Thực xin lỗi, ta có việc phải đi trước. Cảm ơn ngươi đã hỗ trợ. ” Y Nhu cầm lại sách vở vội vàng xoay người rời đi.
Đường Hoàng đứng nhìn theo bóng hình xinh đẹp một hồi lâu, khóe miệng hiện
lên nụ cười tuấn khốc, nàng so với ba năm trước đây càng lớn càng thêm
mị hoặc, động lòng người, mà tâm của hắn cũng vẫn vì nàng mà điên cuồn,
nồng nhiệt, chưa từng suy giảm một phân. Ba năm này, hắn lặng yên nhìn
nàng trưởng thành, kiên nhẫn đợi chờ một ngày hoa nở lấy mật.
Lúc này, hắn rốt cuộc ngăn không được cỗ dục vọng muốn nàng trong người,
hơn nữa còn vừa mới ở gần nàng trong phút chốc, nếu định lực của hắn
không cao, không đủ lý trí, hắn sẽ nhịn không được mà cứ như vậy đem
nàng ôm trong lòng, một chút cũng không buông tay.
Tiếng bước chân dồn dập đến gần, Hiệu trưởng cùng đoàn người cuối cùng cũng đã tìm được vị thần tài quan trọng nhất của trường.
Ba bước chạy tới, rồi nghiêng người 1000 thi hành đại lễ. “ Thực xin lỗi, là chúng ta tiếp đãi không chu toàn cư nhiên khiến cho một người danh tiếng lẫy lừng như ngài phải đợi lâu.
Không nghĩ ngài sẽ tới đây, mọi người liền vội tới đón tiếp, có điểm
thất lễ, mong ngài thứ lỗi. ” Kính sợ người trước mắt, những lời lẽ bồi
tội không ngừng tuôn ra như nước, đối phương là một vị khách quý, nếu có điểm sơ sót sợ rằng nghìn lần không bồi nổi tội. Hôm nay khó có được,
vị khách nhân quý hóa này đại giá quang lâm đến thăm trường học. Hắn tự
nhận mình có điểm bảo hộ sơ sót, như thế nào vừa mới quay đầu đi có một
chút, lúc nhìn lại đã không thấy người đâu.
“ Cúng không thể trách ngài được, là ta tự mình tùy ý nhìn ngắm khắp nơi. ”
“ Là vậy sao, ha ha. ” Nghe được câu nói đó, Hiệu trưởng mới có thể nhẹ
nhàng thở ra, nhưng lại không tưởng được Đường Hoàng lại bồi thêm một
câu.
“ Bất quá thư viện này thiết bị tựa hồ còn đang chờ cải tiến, có hay không
nên ở từng giá sách bố trí thêm một cái thang, thuận tiện cho sinh viên
thuận lợi lấy sách. ” Ngữ khí trầm ổn, không nghiêm mà uy, dọa hiệu
trưởng một phen sợ xanh cả mặt, sợ hãi khom lưng xin lỗi.
Sau khi rời khỏi trường học, vừa ngồi lên xa, Thạch Đồng cũng ngồi lên ghế
trước, mặc dù không nói gì nhưng Đường Hoàng biết trong lòng hắn có lời
muốn nói.
“ Như thế nào, có điều muốn nói sao ? ”
“ ‘Cây thang không đủ ’, câu nói này lúc thị sát thực không giống với tác phong củ