thận.
-..-..-..-..-..-
Bọn họ ở trong phòng nhỏ dùng cơm. Y Nhu cũng dần dần có thể thích
ứng được với sự nhiệt tình của Angel và Robin. Hai chú chó được nàng
vuốt ve tán thưởng, ngoan ngoãn ghé sát đầu vào lòng nàng làm nũng. Đừng nhìn bọn chúng thân thể to lớn nhưng tính cách thì thực sự bướng bỉnh,
đáng yêu. Robin gối đầu lên đùi nàng, hai mắt nhìn chuyên chú vào mắt
nàng, biểu tình thập phần thú vị cùng buồn cười. Nàng nhịn không được mà bắt đầu cười đùa vui vẻ chơi với bọn chúng.
Đồ ăn dã ngoại thoạt nhìn thì chỉ là Sandwich bình thường nhưng hương vị lại phi thường ngon lành. Có lẽ là do lâu ngày mới vui vẻ như vậy,
cảnh thiên nhiên tươi đẹp cùng đám động vật dễ thương đã ảnh hưởng đến
khẩu vị của nàng đi !
Đường Hoàng đưa cho nàng một phần Sandwich, Y Nhu cầm lấy, vừa ăn vừa nhìn hai cái đại cẩu nô đùa.
“ Mặt của em dính đồ ăn kìa. ” Anh nhẹ nhàng nhắc nhở nàng.
“ Vậy ư ? ” Nàng đưa tay lên quệt quệt má phải.
“ Không phải, bên này cơ, ngốc ạ ! ” Anh dùng ngón trỏ lau đi miếng
thức ăn trên má nàng, sau liền liếm nhập trong miệng. Cử chỉ lơ đãng như vậy khiến nàng đột nhiên cảm thấy không biết nên phải xử sự thế nào cho phải.
“ Di. Hình như phần Sandwich của em to hơn. ”
“ Có sao ? Di, thật sự nha. ” Đây là loại nàng thích ăn nhất.
“ Cho anh. ”
“ Hảo. ”
Đến lúc nàng ý thức được mình không nên như vậy, Đường Hoàng đã một
ngụm cắn xuống, sau liền thốt ra một tiếng thở dài đầy thỏa mãn : “ Ngon quá ! ” Trông anh vui vẻ chẳng khác nào một cái tiểu hài tử cả.
Đây rốt cuộc là cái dạng không khí gì a ? Không nên như vậy.
Y Nhu yên lặng ăn , trông bọn họ lúc này như một cặp vợ chồng bình
thường, vô ưu vô lo bình thản mà sống, không màng thế sự, không tranh
đoạt với bất kỳ ai. Đây – Không phải là chuyện nàng luôn mong ước và hy
vọng sao ?
Lắc lắc đầu, nàng thế nhưng đã thiếu chút lạc trong cạm bẫy ôn nhu
của anh ta. Nàng trăm ngàn lần tự nhủ không được để bị lừa, tất cả –
nhất định đều là thủ đoạn của Đường Hoàng.
Ăn uống xong xuôi, Đường Hoàng thoải mái duỗi người nằm xuống mặt cỏ, bên cạnh nàng, nhắm mắt lại tính ngủ trưa.
Người này cũng thực hưởng thụ nha ! Nàng hừ lạnh, không thèm nhìn đến anh mà quay mặt nhìn sang chỗ khác. Nhưng chỉ chốc lát sau, lại nhịn
không được mà lén quay đầu lại chăm chú nhìn anh.
Kỳ thực khuôn mặt lúc ngủ của anh đẹp lắm. Đôi hàng mi thế nhưng rất
dài, cái mũi thẳng tắp, đôi môi tuyệt đẹp, kẽ cong lên đầy tự tin. Không thể phủ nhận, anh có thừa điều kiện khiến người khác phải yêu thích
cùng ngưỡng mộ. Nếu không phải anh dùng thủ đoạn đoạt lấy nàng, không
chừng nàng sẽ thật sự yêu nam nhân này.
Đường Hoàng bỗng dưng mở mắt nhìn nàng, trong đôi mắt ngập tràn ý
cười vui vẻ, ấm áp khiến đôi gò má nàng bất chợt ửng đỏ như ráng chiều,
trong lòng thầm tự hỏi, mình đang làm cái gì.
Theo cái nhìn trìu mến của anh, nàng chật vật muốn trốn chạy, Đường
Hoàng rất nhanh tay bắt lấy tay nàng hướng mình kéo xuống. “ Em cũng nằm xuống đi, đừng cô phụ khung cảnh tự nhiên tươi đẹp thế này. ”
Nàng bị cánh tay anh gắt gao ôm vào trong lồng ngực, cũng chẳng chống cự nữa, thản nhiên đem cánh tay anh làm gối, nhắm mắt hưởng thụ. Mùi cỏ thơm thoang thoảng trong không khí, những tia nắng đầu xuân ấm áp nhẹ
nhàng bao phủ lên thân hình đôi vợ chồng nhỏ. Bọn họ cứ nằm như vậy,
không tranh chấp, chỉ yên lặng hưởng thụ mà quên mất cả thời gian đang
âm thầm trôi.
“ Thích sống những ngày như vậy sao ? ” Anh khinh nhu hỏi.
Nàng trầm mặc trong chốc lát, sau đó chậm rãi trả lời: “ Cùng thế sự vô tranh, bình thản sống qua ngày là giấc mộng cả đời của mỗi người. ”
“ Này không phải là giấc mộng. Chúng ta có thể cùng nhau thực hiện. ”
“ Hiện tại không phải là như vậy sao ? ”
“ Không, anh muốn em chân chính mà hưởng thụ, chứ không phải đối phó. ”
“Đây không phải là ứng phó, chỉ là nhận mệnh mà thôi. ”
“ Anh không cần em phải nhận mệnh, mà là sự nguyện ý từ đáy lòng. Anh phải làm gì em mới có thể tiếp nhận tình cảm của anh ? ”
Nàng cười đáp: “ Tiếp nhận tình cảm của anh ? Đây không phải là chuyện muốn là có thể tiếp nhận. ”
“ Nếu như anh là thực lòng ? ”
Nàng trong lòng chợt run rẩy. Đây là ám chỉ điều gì ? Thực là như anh nói sao ?
Nàng không nói gì, hai người, hai tâm sự bình thản trở về.
-..-..-..-..-
Cũng từ đó quan hệ giữa hai người có bước chuyển biến lớn.
Y Nhu ngày càng chán ghét bản thân mình. Nàng bắt đầu để ý mọi chuyện có liên quan đến Đường Hoàng. Cùng với, điều nàng thực sự sợ hãi nhất
là, cơ thể nàng bắt đầu đối với những cử chỉ thân mật của anh mà có phản ứng.Cho dù có cố buộc mình phải xem nhẹ chuyện hai người thân mật lúc
cùng giường, nhưng sự đụng chạm của Đường Hoàng dần dần chạm đến từng
tấc sợ dây cảm xúc của nàng. Cũng có đôi khi nàng bất giác lạc trong vòm ngực ấm áp, ôn nhu của anh.
Trong quá khứ, mỗi khi nàng dùng những lời nói lạnh nhạt đối phó anh, Đường Hoàng nhất định sẽ tức giận, từ đó hai người xảy ra tranh chấp,
cãi vã. Nhưng là dần dần anh cũng không so đo cùng nàng. Đêm đến ôn nhu
cùng tình ý của anh cùng phối hợp lại mà tiế
