g được buột miệng tán thưởng.
“ Mau buông em xuống. ”
“Ở trong này sao ? Em chắc chắn chứ ? ”
“ Đương nhiên a! Mau buông em ra. ” Chẳng biết tự lúc nào họ đã ở
trong nước, nàng sợ tới mức ôm chặt lấy anh. [ Py: tỷ ngắm body anh ấy
đến hồn phi phách tán thế kia làm rỳ biết anh ấy cho xuống nước từ bao
giờ =3= '>
“ Ôm chặt như vậy, bảo anh làm thế nào buông ? ”
“ Đợi chút … ” Chú vịt cạn Y Nhu sợ bị chìm xuống, bất tri bất giác ôm thật chặt lấy anh.
Đường Hoàng thoáng buông tay, nàng liền lập tức ôm anh chặt hơn nữa.
Nguyên lai chỉ có làm như vậy nàng mới không bài xích gì mà để anh ôm.
Anh vui mừng vì sự ỷ lại kia của nàng, niềm vui cùng sự luyến tiếc, không bao giờ muốn buông người trong lòng ra.
“ Em … Em muốn đi lên … ”
“ Không được. ” Không nhân cơ hội này ôm lấy nàng, còn định để đến cơ hội nào nữa cơ chứ ?
Y Nhu mím mím môi, khuôn mặt lộ rõ vẻ ủy khuất, chăm chăm nhìn Đường Hoàng.
Anh trầm tĩnh trấn an nàng: “ Ôm chặt lấy anh thì sẽ không sao hết. ”
Biết rõ ý định của anh, nàng mà ngoan cố chống đối, cái mạng nhỏ của nàng không biết sẽ bị đùa giỡn như thế nào nữa.
Gặp phải loại tình huống này, nàng không thể không ôm anh ta. Mà thân thể hai người kề cận như vậy, cho dù nàng có nỗ lực làm mặt lạnh với
anh cũng không giấu được hai gò má đã sớm ửng hồng.
Anh thuận thế ôm chặt lấy cơ thể mảnh mai của nàng, đương nhiên là
quang minh chính đại ăn đậu hũ của nàng, khinh mút vành tai cùng cần cổ
trắng noãn của nàng.
Y Nhu không thể kháng cự anh như lúc bình thường, nước ở xung quanh
khiến nàng bị phân tâm, nếu lúc này mà giãy dụa kịch liệt, đảm bảo nàng
sẽ chìm nghỉm trong cái hồ bơi này mất. Nghĩ vậy, nàng đành phải để anh
tùy tiện hôn môi cùng ôm ấp mà không thể làm gì.
Từ hôm đó trở đi, Đường Hoàng yêu bơi lội đến chết đi được, còn nàng, nàng lại hận nó thấu xương. [ Cái tình tiết này giống với tình cảnh của anh Tiêu Nại và chị Bối Bối a ~ '>
-..-..-..-..-..-..-
“ Tiểu Diệp, sao bạn lại ở chỗ này ? ” Tiểu Diệp xuất hiện ở Đường
Trạch, trước mặt nàng trong bộ quần áo lao động khiến nàng kinh ngạc
không thôi.
“ Từ hôm nay trở đi, mình chính thức đến đây làm người giúp việc.
Thỉnh phu nhân chỉ giáo nhiều. ” Tiểu Diệp mỉm cười, nháy nháy mắt về
phía nàng.
Nguyên lai Đường Hoàng sợ nàng tịch mịch nên đã chuyển công tác của
Tiểu Diệp, cho cô ấy đến Đường trạch làm nữ giúp việc tiện bầu bạn với
nàng. Có Tiểu Diệp ở bên bầu bạn khiến cho nàng cực kỳ cao hứng. Lôi kéo Tiểu Diệp đến hậu đình ngồi xuống, nàng ân cần hỏi thăm cô bạn lâu ngày không gặp. Tiểu Diệp chính là ân nhân cứu mạng của nàng ! Hiện cô ấy
lại cùng bầu bạn với nàng, điều này làm cho tâm tình Y Nhu tốt lên không ít.
“ Bạn đến đây làm, điều này khiến mình thực cao hứng nha ! ”
“ Mình cũng vậy. Lúc trước nghe được tin bạn gả cho chủ tịch, thật sự làm mình cảm thấy kinh ngạc cùng hoảng sợ. Nguyên lại vị hôn thê của
chủ tịch lại là bạn, thực là ngoài ý nghĩ của mình. Chuyện cứ như đùa
ấy, phu nhân của chủ tịch cư nhiên lại làm nữ lao công ở công ty. May mà mình không có đắc tội qua với bạn, hiện tại mới có thể thăng quan phát
tài như vậy. Ngược lại Chu mẹ kia, vừa mới nghe đến bạn là vị hôn thê
của chủ tịch, biểu tình cùng với lúc bị phán tử hình giống hệt nhau,
nghĩ đến lại thấy thực buồn cười. ”
“ Thực xin lỗi, không phải mình cố ý lừa gạt bạn … Chuyện này nói ra dài lắm … ”
“ Mình không có trách bạn nha, ngược lại mình thấy cao hứng còn chưa
kịp ý chứ ! Chủ tịch là người tốt, bạn gả cho chủ tịch là chuyện tốt. ”
Lúc này bốn bề vắng lặng, Y Nhu nhịn không được bèn tâm sự với Tiểu
Diệp : “ Mọi người đều chỉ nhìn thấy vẻ ngoài của anh ta mà thôi … Kỳ
thực anh ta là một nam nhân bá đạo, cực kỳ ngang ngược không phân rõ
phải trái, lãnh huyết ma mãnh !!! ”
“ Di ? Sao có thể ? ”
“ Là thật, chỉ là mọi người không biết được sự thật này mà thôi. ”
“ Bạn có vẻ chán ghét chủ tịch ? ”
“Đương nhiên. ”
“ Kỳ quái nha ! Nam nhân như lão bản hẳn là đối tượng trong mộng của
nhiều nữ nhân chứ ? Vừa anh tuấn vừa tài giỏi, giàu có. Ta thấy lão bản
đối bạn cũng thực quan tâm, vì sao bạn lại chán ghét chủ tịch như vậy ? ”
“ Bởi vì anh ta là người lãnh huyết vô tình, chẳng bao giờ nghĩ đến suy nghĩ, cảm nhận của người khác. ”
“ Phải vậy không ? Nhưng là mình thấy chủ tịch rất để ý bạn nha ! Nếu không giờ phút này ta sao lại có thể ngồi đây với nhau. ”
“ Đó là do anh ta có mục đích khác. Anh là là cái ngụy quân tử không hơn không kém. ”
“ Vậy tại sao bạn lại còn gả cho anh ta ? ”
“ Mình … mình có chuyện khổ tâm. ”
Tiểu Diệp cầm tay nàng an ủi : “ Mình nghĩ bạn có sự hiểu lầm sâu sắc với lão bản. Ở trong công ty, mọi người đều thực khâm phục cùng ngưỡng
mộ lão bản. Anh ấy luôn coi mọi người như người một nhà, không bao giờ
bạc đãi bất kỳ một ai. Trong công ty có rất nhiều nữ nhân có tình ý với
lão bản nhưng bạn là người duy nhất lão bản muốn kết hôn, mình nghĩ lão
bản hẳn là rất yêu bạn. ”
“ Không phải , kỳ thực bạn không hiểu đâu Tiêu Diệp ! Đường Hoàng, anh ta là cái … ”
“ Hình như lão bản đã trở về. ” Từ tiề
