Nhu thoáng sững sờ.
Đường Hoàng đang cưỡi một chú ngựa trắng, nhàn nhã phi tới. Phong
thái vương giả khiến toàn thân anh toát lên khí độ của một nhà quý tộc,
tư thế oai hùng mà tuấn lãng, anh tuấn ngời ngời. Khí độ kia như thể
sinh ra đã có thực kinh động đến hồn phách con người ta.
Trong lúc nàng ngẩn ngơ, thất thần, anh đã cưỡi bạch mã lại gần, dưới ánh mặt trời rực rỡ, cả người anh như tỏa ra một vầng hào quang sáng
rỡ, trang nghiêm tôn quý như thể một Vương tử thực thụ.
Anh hướng nàng chìa tay ra. “ Đến đây đi, công chúa của anh. ”
“ Vâng. ” Thanh âm của nàng thốt ra nhỏ như muỗi vậy.
Đường Hoàng dễ dàng ôm nàng lên ngựa, động tác phi thường nhanh nhẹn, gọn gàng mà vững chãi. Lên đến lưng ngựa nàng mới phát hiện, so với
tưởng tượng của nàng thì con ngựa này còn cao hơn nhiều. Lại không báo
động gì trước Đường Hoàng đã thúc ngựa chạy đi, khiến nàng sợ tới mức
không nghĩ ngợi nhiều mà ôm chặt lấy anh.
Một tay vững vàng khống chế con ngựa, tay kia kiên định bảo hộ nàng
trong ngực mà đi. Loại cảm giác được bảo hộ thế này khiến cảm xúc trong
nàng trở nên thực phức tạp. Nàng cũng không rõ loại cảm xúc trong lòng
mình lúc này là rung động do khẩn trương hay do anh mà ra nữa.
Nàng rất nhanh thích ứng với lưng ngựa, lúc đầu còn có chút sợ hãi,
giờ nàng đã có thể nhàn nhã thưởng thức phong cảnh hai bên đường. Nguyên bản vốn chỉ có mặt cỏ xanh non tươi mát, nhưng sau một quãng đường trên nền cỏ đã điểm thêm một chút màu sắc rực rỡ của các loài hoa. Trong
không khí ngập tràn một cỗ hương khí nồng đậm của tự nhiên khiến con
người ta cảm thấy khoan khoái.
Chợt nàng trông thấy một ngôi nhà nhỏ trắng muốt như tuyết lợp mái
ngói đỏ hồng. Bãi cỏ xanh mướt, những chú bạch mã tuyệt đẹp lãi thêm căn nhà này nữa, mọi thứ tưởng chừng như chỉ xuất hiện trên phim ảnh thế
nhưng giờ phút này lại hiển lộ rõ rành rành trước mắt nàng.
Dừng con ngựa lại, Đường Hoàng nhẹ nhàng ôm nàng xuống ngựa. Tuy rằng nhất quyết không thừa nhận chính mình đối anh động tâm, nhưng là cảnh
tượng trước mặt một lần nữa khiên tâm trí nàng lrung động.
Nơi này thật sự rất đẹp ! Tựa như hồi còn trung học, có một lần nàng
nhìn thấy một tấm ảnh phong cảnh rất đẹp và thơ mộng, nàng còn nói với
đồng học là hy vọng mình được sống ở một nơi như thế này, nhưng là loại
sự tình này làm sao có thể thực hiện ? Chẳng lẽ là …
Nàng quay sàng nhìn Đường Hoàng, chỉ thấy anh nhìn xa xa, lấy tay
huýt một tiếng dài, sau đó cũng quay sang nhìn nàng, cười đến thần bí và nói: “ Hướng em giới thiệu hai cái bằng hữu. ”
Y Nhu mới thực buồn bực nhìn ra xa chợt thấy hai cái bóng đang lao tới.
Là chó, nàng biết vì nàng rất yêu chó. Nhìn hai thân ảnh ấy nàng
không khỏi giấu được nụ cười nơi khóe miệng. Nhưng là nàng lập tức nhận
ra điểm không đúng ở đây. Hai con chó theo gió mà chạy tới, chẳng những
khí thế rào rạt, mà thân mình càng tới gần càng thêm to lớn. Không, căn
bản là lớn đến khoa trương !
“ Nha ! ” Nàng sợ tới mức lập tức trốn ra sau lung Đường Hoàng. Hai
chú chó to lớn như đạp núi rẽ biển mà hướng họ bổ nhào tới, đem hai
người ngã nhào xuống trên mặt cỏ. Đường Hoàng ôm lấy nàng nằm trên cỏ.
Căn bản nàng nghĩ chắc mình chết rồi nên sợ đến hai mặt nhắm tịt lại,
đến khi nghe thấy tiếng cười của Đường Hoàng, nàng mới tò mò vụng trộm
he hé mắt, nhìn. Hai cái đôi mắt to lớn chăm chú nhìn nàng, đôi lưỡi dài ở trước mắt nàng lay động. Y Nhu một lần nữa vòng tay ôm chặt lấy Đường Hoàng, một lần nữa rúc sâu vào trong vòm ngực an toàn, vững chãi của
anh. Nàng đời này chưa từng thấy qua những chú chó lớn đến vậy !
Đường Hoàng ôm lấy tiểu thê thê tử bị dọa đến sợ hãi vào lòng, ôn nhu trấn an: “Đó là Angel cùng Robin, chúng rất hiền lành, em đừng sợ. ”
“ Nhưng mà chúng mới đè lên em … ”
“ Chúng nó là tò mò nên mới vậy, lần đầu mới có khách đến chơi chúng hưng phấn là phải, em làm quen với chúng đi ! ”
Nhìn hai vật lớn một trước một sau, nàng quả thực sợ đến không dám
vươn tay ra, vẫn là chỉ cố gắng bám chặt lấy vạt áo Đường Hoàng mà lắc
đầu, hai mắt thì chăm chăm nhìn theo nhất cử nhất động của hai cái đại
cẩu.
Đường Hoàng nhịn không được mà cuồng tiếu, thâm trầm đỡ lấy nàng mà thở dài : “ Vật nhỏ đáng thương, có anh ở đây, đừng sợ ! ”
Anh đem nàng ôm lấy rồi hướng gian phòng nhỏ đi tới, Robin cùng Angel cũng lặng lẽ theo sau. Trong phòng bài trí rất giản dị nhưng trang
trọng, gần gũi với thiên nhiên khiến người xem không khỏi một phen kinh
hỉ.
“ Phải không ? ” Nàng nuốt nuốt nước miếng.
“ Nếu em vuốt ve chúng, chúng sẽ rất vui vẻ. ”
“ Nhưng là em tổng cảm thấy chúng sẽ đem tay mình như cái Hamberger mà ăn mất. ”
Đường Hoàng nghe nàng nói vậy cũng không nhịn được mà cười lớn. “ Em thực sự rất đáng yêu ! ”
Nụ cười thoải mái đầy sảng khoái không hề mang một cỗ bức bách khiến người ta thoải mái, trong tiếng cười còn hàm chứa một chút ôn nhu cùng
nuông chiều. Nàng nghĩ nếu bản thân không chú ý, không biết lúc nào
tuyến phòng ngự trong trái tim sẽ bị anh công phá mất. Đây nhất định là
thủ đoạn của anh ta, nàng nhất định phải cẩn