n viện truyền đến thanh âm của Đường Hoàng.
“ Mình phải làm việc đây, cũng không thể để mới ngày đầu tiên đi làm đã bị khai trừ. ”
“ Tiểu Diệp, bạn đừng đi. ” Nàng biết Đường Hoàng rất nhanh sẽ tìm
đến nàng mà nàng chỉ hy vọng mượn cớ nói chuyện với bạn mà tránh né,
liền níu kéo Tiểu Diệp.
“ Yên tâm, còn nhiều thời gian mà. Mình không muốn làm cái bóng đèn a ~ ”
“ Không sao mà, mình sẽ không để ý đâu. ”
“ Nhưng là có người để y nha ! Vừa nói thì đã có người đến kìa. ”
Tiểu Diệp vừa dứt lời, Đường Hoàng đã hướng phía hai người đi đến,
Tiểu Diwpj hướng anh cúi chào một tiếng, sau đó thức thời trở lại đúng
cương vị công tác.
Đường Hoàng nhìn đến Y Nhu, nói : “ Lão bà, anh đã về ! ” Hôm nay trông anh thoạt nhìn có vẻ rất cao hứng.
Y Nhu chẳng biết đối phó thế nào đành cố thản nhiên cười. Đã nhiều
ngày như vây, mới thấy anh ta được một hôm về sớm như hôm nay, chẳng
biết anh ta lại có cái chủ ý chết bằm nào nữa ?
Không phải lại chuyện bơi lội đó chứ ? Lần này có đánh chết, nàng
cũng tuyệt không bơi với anh ta. Một tuần nay dùng Nguyệt sự hảo hảo
tránh được một phen, tuy rằng nàng tổng cảm thấy bơi lội cũng rất thú
vị, nhưng là nếu không có anh ta ở đây.
“ Ăn cơm xong, anh đưa em ra ngoài ngao du. ”
“ Ân …Kỳ thực ở nhà rất tốt. ” Nàng thực lo lắng tới cái chủ ý đặc biệt bất ngờ này.
“ Phải ra ngoài một chút, đối với sức khỏe của em mới thực có lợi. Chốc nữa đưa em đến một nơi, đảm bảo em sẽ thích. ”
Dùng cơm xong, gia nhân vì bọn họ đã chuẩn bị mọi thứ đâu vào đó,
Đường Hoàng ở một bên liên tục thúc giục. Y Nhu không thể không đi theo
anh ra ngoài.
Bọn họ đi về phía Nam, ở trên xe, Y Nhu liền ngủ gục một lát. Nàng
hướng chính mình mà ảo não. Cái tật xấu vừa lên xe là đã mê man của nàng quả là luôn hại nàng, bởi vì kết quả là Đường Hoàng luôn tranh thủ hôn nàng một cái để … [ Py : …để đánh thức tỷ ấy dậy =)) Cách gọi dậy của
anh thực sáng tạo a ~ '>
Nhìn cung cảnh trước mắt, ánh mắt nàng bất chợt bừng sáng. Bãi cỏ
xanh tươi kéo dài đến tận chân trời, hoang dại mà thực đẹp. Cơn gió đầu
xuân mát mẻ mang đến cho nàng một loại cảm xúc thanh thản mới mẻ, cùng
bãi cỏ trước mắt thực khiến nàng say mê.
Nhìn đến dáng bộ sững sờ say mê của nàng Đường Hoàng thực vui vẻ. Mọi sở thích của nàng anh đều rõ như lòng bàn tay. Biết nàng yêu thiên
nhiên, chán ghét cuộc sống đô thị ồn áo, xô bồ, đem nàng đến đây quả
nhiên là đúng.
Chưa bao giờ lại biết ở Đài Loan lại có một nơi như vậy. Bãi cỏ vừa
rộng vừa tươi tốt, lại có cả rừng, không có bất kỳ phòng ốc hay kiến
trúc nào làm hồn độn cái không gian tự nhiên này, tựa hồ như là cố ý bảo trì vẻ hoang sơ, tự nhiên của nơi này vậy.
Lúc bọn họ bước trên thảm cỏ, thi thoảng cũng có mấy chú chim nhỏ
hoặc côn trùng bay ngang qua, mỗi lần như vậy nàng lại say mê nhìn theo, đến Đường Hoàng nắm tay nàng lúc nào cũng không biết.
“ Đây là đâu vậy ? ” Nàng nhịn không được quay sang nhìn Đường Hoàng hỏi.
“ Chốn bồng lai tiên cảnh, trừ em ra anh chưa từng dẫn bất kì một ai tới. ”
Nàng tròn mắt giả ngu, những lời ngon tiếng ngọt này, nàng nghe nhiều rồi, nhưng lúc này chẳng hiểu sao trong lúc này nàng lại cảm giác tim
mình như đang đập loạn nhịp ? Nàng thầm mắng bản thân mình thực đơn
thuần, nhất định là bị cảnh đẹp làm cho như vậy.
“ Chúng ta đang đi đâu vậy ? ”
“ Đến tòa lâu đài của công chúa Bạch Tuyết. ”
“ Thật sự ? ” Nàng tròn mắt ngạc nhiên. Nhưng lại thấy Đường Hoàng
đột nhiên cười, nàng mới giật mình về sự ngây thơ của bản thân, ngượng
ngùng chu miệng không thèm để ý đến anh nữa.
Đường Hoàng dỗ nàng : “ Tuy rằng không có nàng Bạch Tuyết nhưng vẫn còn có bạch mã vương tử. ”
Một lời nói ra đổi lại là cái hừ thiếu thiện chí từ nàng, anh nhướn cao tuấn mi hỏi : “ Không tin ? ”
Nói xong lập tức đưa tay chỉ cho nàng xem. Nhìn theo hướng tay anh
chỉ, biểu tình lãnh đạm lúc trước của Y Nhu lập tức chuyển hết sang ngạc nhiên.
Một đoàn tuấn mã xinh đẹp xuất hiện trên thảm cỏ xanh mượt, nhàn nhã gặm cỏ. Nàng không phải là đang nằm mơ chứ ?
Một vị mã phu tiến đến cung kính chào hỏi bọn họ. Đường Hoàng hướng
mã phu nói vài câu gì đó sau liền rời đi, mã phu dẫn Y Nhu lại gần phía
chú ngựa gần nhất xem.
“ Những chú ngựa này thực đẹp. ” Nàng không khỏi ngạc nhiên mà thốt ra.
Mã phu ở một bên hảo hảo giải thích : “ Đây là một giống ngựa tốt,
được nuôi thả từ nhỏ, bởi vì cùng người sống lâu nên khi có người tiếp
cận cũng sẽ không khiến chúng kinh hách. ”
“ Có thể sờ sao ? ” Nàng thực chờ mong nhìn mã phu hỏi. [ Py : K đc
sờ Đường ca cũng đè nó ra cho tỷ sờ a~ Đường ca : Em hiểu anh đấy. Py : Chuyện !!! * hất mặt kiêu ngạo*'>
“ Mời ! Con có màu rám nắng này tên Elise hay Ái Lệ Ti. ”
“ Elise/ Ái Lệ Ti, nhĩ hảo ! ” Nhẹ nhàng vỗ về, vuốt ve chú ngựa đang nhàn nhã ăn cỏ trên tay mã phu, lưng ngựa cách nàng gần hai cái đầu, Y
Nhu không khỏi buột miệng tán thưởng. “ Nó thực đẹp. ”
“ Còn có con khác đẹp hơn. ”
“ Vậy ư ? Ở đâu vậy ? ”
[ Tèn tén ten … Hoàng tử Bạch mã xuất hiện … '>
Lúc này một con tuấn mã màu trắng bất chợt lọt vào trong tầm mắt nàng, Y