lại tất cả, trong đó bao gồm cả em. ”
Lời nói của anh khiến tim nàng đập thình thịch, anh rốt cuộc là đang nói cái gì ?
“ Tôi không hiểu ý tứ của anh. ” Đột nhiên được thổ lộ khiến nàng cảm thấy vô cùng khó xử.
“ Em biết. Hẳn em vẫn còn nhớ chủ tịch Nhật Dương xí nghiệp ? Ông ấy chính là đối tác của ta. ”
“ Nguyên lai anh cũng là … ” Nàng chợt bừng tỉnh đại ngộ.
“ Đúng vậy. Ta cũng đã gia nhập vào kế hoạch hủy hoại Đường Hoàng. Ta biết em gả cho Đường Hoàng cũng vì bất đắc dĩ. Hôm nay tới đây là muốn
nói cho em, tôi sẽ ở trong tối cố gắng giúp đỡ em, tất cả là vì tương
lai của tất cả chúng ta. ”
“ Vũ Phàm … ” Việc này tới thực đột nhiênm nàng còn chưa có chuẩn bị tâm lí, khiến tim cứ đập thình thịch.
“ Thời gian cấp bách, ta không thể ở đây lâu hơn được. Trước em hãy
cầm tạm lấy cái này. ” Anh giao cho nàng một cái gói nhỏ. “ Bên trong là những thứ cần thiết để em có thể dễ dàng trộm cơ mật. Nhớ kỹ, đem những thứ này cất giữ thật kín đáo, trăm phương ngàn kế chớ để người khác
thấy được, ta sẽ liên lạc với em sau. ”
Y Nhu đem bọc này nọ cất vào trong túi xách, hành động của nàng có
chút khẩn trương. Còn muốn biết chi tiết kế hoạch của họ, không nghĩ
Tiểu Diệp lại bất thình lình xuất hiện ở phía sau nàng.
“ Y Nhu, bạn gặp được bằng hữu à ? ” Tiểu Diệp đi tới kéo kéo tay nàng hỏi.
“ Ân, đây là bạn đồng học thời trung học với mình. ” Nàng vội vàng giải thích.
“ Nhĩ hảo, ta cùng Y Nhu nhiều năm không gặp, không nghĩ tới hôm nay lại có thể gặp nhau như thế này. ”
“ Đúng vậy. ” Y Nhu cố tình cười phụ họa.
Vũ Phàm nhìn xuống đồng hồ đeo tay nói : “ Ta hôm nay còn có hẹn với
khách hàng, không quấy rầy hai người tiếp tục dạo phố nữa, cáo từ. ” Nhã nhặn điểm điểm cái đầu chào từ biệt, sau liền ung dung rời đi.
“ Chúng ta cũng đi thôi. ” Y Nhu một tay kéo Tiểu Diệp, một tay nắm
chặt lấy túi xách, cũng không biết tại sao lại có chút lo lắng trong
lòng. Những lời vừa rồi của Vũ Phàm khiến nàng thự hết sức quan tâm.
Khi hai người trở lại Đường Trạch, Đường Hoàng cũng đã trở về được
một lúc, đang cùng Thạch Đồng ngồi ở phòng khách nói chuyện. Nhìn thấy
nàng đi tới, trên mặt anh liền lộ ra một nét tươi cười gợi cảm.
“ Nghe gia nhân nói, em đi dạo phố mua sắm này nọ ? ”
“ Nàng lập tức nhớ đến cái chuyện khiến nàng thực hối hận lúc trước,
không kịp đem hộp đựng chiếc kẹp caravat giấu hẳn đi, nàng hiện không
biết nên cất chỗ nào cho phải.
Tiểu Diệp chưa gì đã nhanh nhảu hướng lão bản nhà mình báo cáo việc
phu nhân mới mua một cái lễ vật, cố ý xem nhẹ hành động níu kéo góc áo
vì xấu hổ của cô gái bên cạnh.
“ Nga ! Là muốn tặng ai vậy ? ”
Tiểu Diệp còn chưa kịp nhanh nhẩu báo cáo, Y Nhu đã kích động giành
lời trước, dưới tình thế cấp bách, nàng thốt ra : “ Thạch Đồng, này là
lễ vật ta muốn tặng cho Thạch Đồng. ” Nàng vừa nói vừa vội vã nâng chiếc hộp đến trước mặt Thạch Đồng.
Trong phút chốc, cả bốn người ở tại hiện trường đều chết sững tại
chỗ, mà mỗi người lại mang trên mặt một loại biểu tình khác nhau. Thạch
Đồng là vẻ mặt ngoài ý muốn, Tiểu Diệp là dở khóc dở cười, Đường Hoàng
thì lại giận tím mặt lại, còn Y Nhu thì chung quy liều chết nhìn chăm
chăm vào Thạch Đồng.
Mặc kệ bọn họ có nghĩ cái gì, có đánh chết nàng cũng không thừa nhận cái kẹp caravat kia nàng mua là để tặng Đường Hoàng.
Tiếng đập cửa dồn dập vang lên bên ngoài văn phòng của Đường Hoàng.
” Vào đi. “
Mở cửa bước vào là Tiểu Diệp.
” Có tin tức gì sao ? ” Anh hỏi.
” Xí nghiệp Nhật Dương gần đây đặc biệt
chú ý thu mua cổ phần của công ty mà chúng ta đầu tư bên đại lục, hơn
nữa cũng rất tích cực qua lại thiết lập quan hệ với các cổ đông của
chúng ta. “
” Vậy sao. ” Dửng dưng với thông tin từ Tiểu Diệp như thể mọi chuyện đều hoàn toàn nằm trong suy nghĩ của anh vậy.
” Xem ra là họ mơ tưởng muốn giáng một đòn nặng nề xuống chúng ta. “
” Quả nhiên là kẻ thù cũ có khác, thủ đoạn sử dụng ngày càng mưu mẹo hơn. “
” Không cản họ lại sao ạ ? “
” Không vội. ” Hết thảy mọi chuyện anh
đều đã có sự tính toán. Ngược lại lúc này điều anh quan tâm chỉ là Y
Nhu. ” Nàng đâu ? Dạo này nàng không có biểu hiện gì bất thường chứ ? “
” Trước mắt thì chưa có, bất quá … ngày hôm qua nàng đã gặp mặt Lâm Vũ Phàm. “
Trong chốc lát, anh trầm ngâm hỏi: ” Không phải là ngẫu nhiên gặp mặt chứ ? “
” Tôi nghĩ hai người họ là ngẫu nhiên gặp mặt. “
Lâm Vũ Phàm là mối tình đầu của Y Nhu,
lần này anh ta về nước cũng là vì nàng. Chẳng lẽ đã lâu như vậy mà anh
ta vẫn còn nuôi hy vọng hay sao ?
” Vậy thái độ của nàng với anh ta thế nào ? “
Tiểu Diệp im lặng trong chốc lát, không dám đưa ra lời phỏng đoán của mình.
” Cứ nói thẳng ra đi. Trực giác của cô trước này thường rất chuẩn xác. “
” Dạ, lão bản. Tôi cho rằng thời điểm
này phu nhân đối Lâm Vũ Phàm còn rất nhiều hảo cảm cùng tín nhiệm, e
rằng sự xuất hiện của anh ta ít nhiều cũng có ảnh hưởng đến tâm tư của
phu nhân. ” Nhìn Đường Hoàng sắc mặt ảm đạm, nàng tiếp tục nói tiếp: ”
Tôi sợ hai người họ đã một thời gian dài không gặp, lại từng học chung
thờ trung học, cho nên … “
”