g phân vân xem nên xuống
nhà gặp hay trèo qua cửa sổ chạy trốn thì có
một tiếng gọi vui vẻ từ cửa nhà vọng
lên. "Gấu nhỏ yêu quý, cậu có ghét tôi
cũng đừng trốn tôi mà nhảy cửa sổ tự sát chứ?"
Lạc Phán Phán ngừng lại, quay đầu nhìn thấy cậu
thiếu niên đang đứng dựa vào khung cửa, vô cùng
ngạc nhiên. "Là cậu à?"
"Không phải tôi thì cậu nghĩ là ai? Là ông anh họ
ngôc nghếch của tôi sao?" Hàn Thần Dật cười, hai
tay đút túi quần, tự nhiên bước vào phòng. Vừa đi
vừa nhìn quanh rồi kết luận một câu khiến người
khác bực mình. "Gấu nhỏ yêu quý, phòngcậu
bé thật."
"Có liên quan gì đến cậu!" Lạc Phán Phán
trừng mắt nhìn, nói với vị khách không mời mà đến.
"Có vẻ như cậu thật sự rất ghét tôi." Hàn
Thần Dật nhún vai tỏ vẻ không thèmquan tâm, tự ý
ngồi xuống giường, tự nhiên như đang ở nhà vậy.
"Rốt cuộc là cậu đến đây làm gì?" Lạc
Phán Phán cố gắng nhẫn nại nhìn cậu
ta. "Tôi nhớ là tôi đã nói với cậu
rằng, tôi không có cảm xúc gì với cậu."
Hàn Thần Dật nhếch môi cười, nói nửa đùa nửa
thật: "Tôi biết cậu không có cảm xúc gì
với tôi, nhưng tôi lại có cảm xúc với cậu,
vậy phải làm sao đây?".
Được! Rõ ràng là con người này muốn đên gây sự,
đã thế cô cũng không khách sáo với cậu ta nữa! Cô
chỉ tay ra cửa lạnh lùng nói: "Cậu muốn tự mình
cút đi hay cần tôi phải cầm chổi tiễn cậu?".
"Tôi không cần gì cả." Một chút mây mù
thoáng qua ánh mắt của cậu, đôi mắt đẹp như ánh
nắng mùa xuân. “Phán Phán, tôi đến đây để nói
với cậu, có thể ban đầu mục đích tiếp cận cậu của
tôi không đơn giản, nhưng về sau tôi lại thích cậu. Chodù
cậu tin hay không thì bây giờ tôi thật sự thích
cậu."
Thái độ của cậu rất nghiêm túc, ánh mắt kiên
định, giọng nói có vẻ rất thành thật.
Ánh nắng tươi đẹp xuyên qua cửa sổ vuốt nhè
nhẹ lên người cậu, khuôn mặt cậutrong sáng và ấm áp.
Lạc Phán Phán ngẩng đầu ngạc nhiên nhìn cậu, đôi
mắt đẹp của cậu đang dậy sóng, bao trùm lấy cô.
"Phán Phán..." Cậu nhẹ nhàng nói, giọng
điệu rất tha thiết:. "Cho tôi một cơ
hộiđược không? Để chúng ta có thể chứng minh hạnh
phúc đang hiện hữu, có được không?"
“Tôi..." Lạc Phán Phán thấy mềm lòng, tim
đập thình thịch, mặt đỏ bừng lên.
"Phán Phán, Không được đồng ý với
cậu ta!" Một giọng nói gấp gáp vang lên ở
cửa phòng.
Hai người trong phòng ngạc nhiên, cùng nhìn về phía
phát ra tiếng nói.
Ở cửa phòng, Hướng Vũ Phàm đang vịn tay vào
khung cửa thở dốc, tóc mai rủ xuống che mất nửa
đôi mắt.
"Phán Phán, không được đồng ý với
cậu ta!" Cậu lặp lại câu nói vừa rồi,
ánh mắt nhìn cô với vẻ van xin.
Cô nhìn cậu một lát rồi tránh ánh mắt của
cậu, nói bâng quơ: "Sao cậu vào được?Mẹ
mình đâu?".
"Mình không gặp cô giáo Lạc, thấy cửa khép hờ
nên tự vào." Cậu vội vàng giảithích, bước nhanh
về phía cô, cầm lấy tay cô. "Phán Phán, mình đã
nói rõ ràng với Tiểu Thi rồi, mình và cô ấy
không còn quan hệ tình cảm khác giới nữa. Phán
Phán,chúng ta có thể ở bên nhau rồi, cậu đừng rời xa
mình vào lúc này, được không?"
Cô không ngẩng đầu, nhẹ nhàng rút tay ra khỏi tay
cậu, giọng nói trở nên mơ hồ trong gió
lạnh. "Xin lỗi."
Hướng Vũ Phàm ngạc nhiên nhìn cô, bàn tay chơi vơi
giữa không trung buông thõng xuống. Máu trong
người cậu như ngừng chảy, cảm giác như vừa rơi
xuốngmười tám tầng địa ngục.
Cả ba người đều không nói gì, căn phòng nhỏ
tĩnh lặng như cõi âm. Lạc PhánPhán cúi đầu,
không dám ngẩng lên nhìn bộ dạng đầy tâm trạng
của cậu.
Thời gian lặng lẽ trôi. Dường như rất lâu, rất
lâu sau, mãi đến khi Lạc Phán Phán thấy tim
mình như ngừng đập thì có một giọng nói khô
khốc vang lên. "Lẽ nào cậu thực sự thích
con người này?"
Cô cúi đầu, im lặng rất lâu rồi gật đầu.
Tay Hướng Vũ Phàm nắm chặt lại, lòng cậu hoàn
toàn trống rỗng.
Hàn Thần Dật đứng bên cạnh từ nãy đến giờ
không nói gì, ngẩng đầu ngạc nhiên,đôi mắt đẹp nhìn cô
như thể không tin vào điều mình nghe thấy, sau đó
cậu vô cùng vui mừng và xúc động.
"Phán Phán, cảm ơn cậu! Cảm ơn cậu đã cho tôi
cơ hội này!" Cậu xúc động ôm cô vào lòng, thề
thốt: "Nhất định tôi sẽ làm cho cậu hạnh
phúc! Nhất định thế".
Hướng Vũ Phàm mím môi lại, mắt không chớp nhìn
hai người, trong lòng như nổiphong ba. Một
lúc lâu sau, cậu bỏ đi lặng lẽ, lòng kiêu
ngạo không cho phép cậuquay đầu lại.
Cuối cùng, có tiếng cửa nhà đóng mạnh, mạnh đến
nỗi dường như có thể làm vỡtan cả căn phòng.
Lạc Phán Phán không nghe thấy gì, im lặng dựa
vào cậu thiếu niên kia. Không nóigì, không làm
gì. Chỉ có nước mắt tuôn rơi, trong chốc lát
làm ướt cả vạt áo của cậu ta.
Từ hôm đó, Lạc Phán Phán không gặp
Hướng Vũ Phàm nữa. Cô cũng không tìm cách nghe
ngóng tin tức của cậu, hằng ngày vùi đầu vào
sách vở, không quan tâm đến bất kỳ việc gì khác.
Đoàn Khanh Nhi rất lo lắng cho hai người, ngày
ngày than thở bên tai cô chuyện của cậu. “Phán Phán,
hoàng tử Vũ Phàm không đi học bốn ngày rồi, không
phải là đã xảy ra chuyện gì đấy chứ?"
Lạc Phán Phán đang học thuộc từ mới, nghe thấy câu hỏi
của bạn, cô hơi ngạcnhiên rồi trả lời vẻ không quan
tâm: “Không biết".
"Phán Phán, giữa cậu và hoàng tử