Tuynhiên, không biết
vì sao Hạ Tử Vi biết được chuyện này.
"Chỉ là một chuyện hiểu lầm mà thôi! Trong
vài ngày, sao cô ấy có thể thích người khác nhanh
như vậy?" Cậu đau đớn giống như một con thú
bị thương, thốt lên những lời cay đắng.
Cô không nói gì, chỉ im lặng ở bên cạnh cậu,
lắng nghe tâm sự của cậu. Cô lấy khăn đã
ngâm qua nước ấm, giúp cậu băng vết thương ở tay
do va đập khi tức giận.
Thời gian trôi qua, vết thương đã lành, trên khuôn
mặt Hạ Tử Vi không còn lộ rõ vẻ đau khổ nữa.
Chỉ có điều, càng ngày cậu càng trở nên trầm
mặc, ít nói.
Diêu Nguyệt Thi thấy cậu suy sụp tinh thần như vậy,
không chịu nổi liền nói với cậu: "Nếu cô ấy
không yêu cậu nữa, cho dù cậu có chết thì cô ấy
cũng không quantâm đâu".
"Cậu không hiểu nỗi đau khổ của tôi. Toàn tâm
toàn ý yêu một người nhiều năm như vậy, đột nhiên cô
ấy bỏ rơi cậu, sà vào lòng người con trai khác, cảm
giác đó cậu không thể hiểu được."
Diêu Nguyệt Thi lặng im nhìn cậu, nhẹ nhàng
nói: "Hạ Tử Vi, sự thực là cậu cònhạnh phúc hơn
tôi, dù sao cậu cũng được ở bên người cậu
thích. Tôi thích một người bạn đã ba năm,
hằng ngày nhìn thấy cậu ấy ríu rít bên người bạn
thân nhất của mình, không thể làm gì, không dám làm
gì, chỉ có thể chôn vùi mối tình câm lặng xuống
tận đáy lòng, lắng nghe những câu chuyện ngọt ngào,
trở thành ngườichứng kiến hạnh phúc của họ. Nhưng
tôi không ân hận, dù sao đó cũng là hạnhphúc của Ưu
Ưu, dù sao... người tôi thích cũng đã từng
hạnh phúc".
Hạ Tử Vi hiểu những lời cô nói, mắt mở to, ngạc nhiên
nhưng không nói gì.
Sau ngày hôm đó, Diêu Nguyệt Thi không gặp lại
Hạ Tử Vi nữa, cũng không có tin tức gì về cậu.
Sau chuyện đó, Ưu Ưu chuyển đến học ở một trường
quý tộc nhưng vẫn luôn coi cô là người bạn thân
nhất, thường nhớ đến cô, liên lạc với cô qua điện
thoại, QQ, MSN.
Ưu Ưu chia sẻ với cô những chuyện thú vị ở trường học,
những bí mật nho nhỏ trong lòng, kể cho cô nghe chuyện
về người trong lòng cô ấy. Cô bạn Ưu Ưu đã
vui vẻ trở lại như ngày nào.
Diêu Nguyệt Thi thật lòng chúc phúc cho bạn, mừng
vì hạnh phúc của bạn, tính cách cô trở nên cởi
mở hơn rất nhiều. Tuy nhiên, cô vẫn dành một
góc trong tim mình cho Hạ Tử Vi, có lúc mong có cơ hội
gặp lại, chỉ cần nhìn thấy cậu thôi.
Thời gian thấm thoắt trôi đi, cuối cùng cũng đến
ngày tốt nghiệp.
Cô cầm hành lý, nhìn lại một lượt nơi mà cô đã ở
suốt ba năm, im lặng bước qua cánh cổng trường ghi đậm
dấu tích của thời gian.
“Diêu Nguyệt Thi!"
Một giọng nói quen thuộc đột ngột vang lên sau lưng
cô.
Cô ngạc nhiên dừng bước nhưng không quay đầu lại.
Giọng nói quen thuộc đó vẫn vang lên.
"Nếu người đó nói, cậu ấy phát hiện ra những
ngày sau, cậu ấy không biết đã thích người con gái
băng vết thương cho cậu từ lúc nào. Cậu ấy
băn khoăn không biết người con gái đó có đón nhận
tình cảm của cậu ấy không?”
Tim cô đập mạnh, nước mắt tuôn rơi, rồi cô nở
một nụ cười hạnh phúc.
Anh Vũ Phàm, cuối cùng em đã tìm được hạnh phúc
cho mình rồi!
Lời cuối sách
Thời gian
trôi qua thật nhanh, kể từ khi tôi bắt đầu viết
truyện đến giờ, đã sáunăm rồi.
Nhìn lại, tôi ngạc nhiên khi phát hiện ra rằng,
trong quãng thời gian tuổi trẻ tươiđẹp của tôi,
có người đến, có người đi, hoa tàn rồi hoa nở, chỉ có
việc viết văn là luôn ở bên tôi.
Tôi luôn viết tiểu thuyết dành cho tuổi
trẻ, câu chuyện của Lạc Phán Phán không phải là
ngoại lệ. Tôi thích văn học trẻ, khóc thoải mái,
cười thoải mái, không có tính toán, chỉ có trái tim
chân thành tha thiết. Tôi cảm thấy tuổi trẻ
của chúng ta nênvô tư như thế.
Nhưng gần đây có một số chuyện xảy ra, chú
thỏ nhỏ bị chết, con người phân vân giữa ngã ba
đường, do dự khi bước chân vào cuộc sống, tâm trạng
lo lắng, tinhthần cũng vì thế mà
buồn bã.
Bông nhiên muốn viết những dòng văn buồn.
Vì thế nên có đoạn ngoại truyện về Diêu Nguyệt
Thi: "Đầu ngón tay lạnh cóng".
Diêu Nguyệt Thi là một nhân vật đáng để
tranh luận, sự cảm tính của cô, sự trưởng thành
trước tuổi của cô, sự cố chấp của cô, những điều
đó chỉ là sự giả tạo? Tháo bỏ lớp mặt nạ
kiêu ngạo, cô chỉ là một cô bé mười lăm tuổi hồ
đồ mà thôi.
Trong xã hội có rất nhiều thiếu niên giống
như Diêu Nguyệt Thi, những người kháckhông hiểu họ,
thấy hành vi của họ vô cùng kỳ lạ. Sự thực là,
nếu thử tìm hiểu, chỉ cần người thân kiên nhẫn
theo dõi sự trưởng thành của họ, dẫn họ đi
đúngđường, họ sẽ trở thành những người có nhiều
cống hiến cho đất nước.
So với việc nói nhân vật Diêu Nguyệt Thi trong
Lần đầu biết yêu là Diêu Nguyệt Thi,không bằng nói
Diêu Nguyệt Thi trong: "Đầu ngón tay
lạnh cóng" mới thực sự là Diêu Nguyệt Thi!
Sự thực tôi chỉ muốn nói, đời người thực sự
rất ngắn ngủi, khóc hay cười thì ngàytháng vẫn trôi
qua. Vì thế vì cớ gì chúng ta phải giữ lại
những kỷ niệm đau thương? Hãy vui vẻ mà sống từng
ngày là tốt nhất.
19.11.2010
Ni Xảo Nhi