ung niên mặc chiếc áo khoác
ngoài màu trắng, bên trong là một chiếc váy liền thân
bằng lụa, nhìn chất liệu, một người không sành hàng
hiệunhư Lạc Phán Phán cũng biết giá của bộ quần áo đó
không nhỏ. Lông mày lá liễu,mắt to, khuôn mặt trái xoan
thanh tú, nước da trắng ngần. Đó quả là một người
phụ nữ rất đẹp, đặc biệt là cặp mắt to, giống hệt
mắt Diêu Nguyệt Thi nên LạcPhán Phán có thể dễ dàng
đoán được bà là ai.
Lúc này, đôi mắt đẹp đó có vẻ vô cùng mệt mỏi,
tuy nhiên, dáng vẻ của bà vẫn rất cao quý và đài các.
Lạc Phán Phán thấy rõ trong đôi mắt bà có sự kinh
ngạc và áy náy, rõ ràng bà đã biết chuyện của ba
người.
"Cháu Lạc, xin lỗi cháu, bây giờ cháu không vào
được." Người phụ nữ xin lỗi cô. "Tâm trạng
của Tiểu Thi không ổn định, e rằng không thể
gặp cháu."
Lạc Phán Phán lo lắng, ôm giỏ hoa quả xin bà:
"Thưa cô, cháu chỉ vào thăm và nói với Nguyệt
Thi vài câu, cháu sẽ không làm ảnh hưởng đến
tinh thần của em ấy, côđể cháu vào được không?".
Bà Diêu tỏ vẻ khó xử: "Nhưng...".
"Mẹ, để chị ấy vào!" Trong phòng vọng
ra giọng nói yếu ớt.
Lạc Phán Phán mở to mắt, nhìn bà thỉnh cầu. Bà
Diêu do dự giây lát rồi mở cửaphòng. "... Cháu
Diêu, cháu vào đi! Cô đợi ở ngoài, nếu có chuyện
gì cháu gọi cô nhé."
"Vâng, cháu cảm ơn cô." Lạc Phán Phán sợ bà
đổi ý, vội vàng cúi đầu nói rồi bướcvội vào phòng.
Cách bài trí phòng bệnh xa hoa ngoài sức tưởng tượng
của Lạc Phán Phán. Trongphòng có phòng vệ sinh
rộng rãi, ti vi, tủ lạnh, máy tính, sofa, giường trải
đệmcao cấp. Nếu đầu giường không treo những
thiết bị y tế thì có thể tưởng nhầmđây là một
phòng sang trọng trong khách sạn năm sao.
Cửa sổ phòng mở, rèm cừa màu xanh lam rung nhè
nhẹ trong gió, không khíthoảng mùi thuốc sát trùng.
Diêu Nguyệt Thi đang nằm nghỉ trong phòng, thấy cô vào
bèn kéo chăn ngồi dậy.
Lạc Phán Phán đặt giỏ hoa quả lên bàn rồi
ngồi xuống chiếc ghế đặt bên cạnhgiường.
Diêu Nguyệt Thi gầy hơn tháng trước rất nhiều, sắc
mặt xanh tái không làm cho cô bé bớt phần xinh
đẹp, ở cô toát lên vẻ mềm yếu đến tội nghiệp.
Hai người yên lặng nhìn nhau giây lát, Lạc Phán
Phán mở lời trước: "Em vẫn không chịu ăn
sao?".
Diêu Nguyệt Thi hờ hững trả lời: "Nếu anh Vũ
Phàm không quay lại với tôi thì tôi sẽ không ăn".
"Sao em lại phải khổ thế? Dưa chín ép sẽ
không ngọt."
"Chị không cần nói ra vẻ tử tế đàng hoàng như
vậy. Tôi biết chị muốn nói gì. Thật sự là
nếu hôm nay chị không đến gặp tôi, vài ngày nữa
tôi cũng đi tìm chị."
"Em cần gặp chị? Em có điều gì muốn nói
với chị?"
"Chị đừng giả vờ nữa, chị biết rõ ràng là tôi
muốn gì. Điều chị muốn nói với tôi hôm nay
cũng chính là điều tôi muốn nói với chị. Lạc
Phán Phán, chị hãy rời xa anh Vũ Phàm!"
"Cho dù em biết rõ là người cậu ấy thích
không phải là em, em vẫn muốn như vậy sao?"
"Không! Anh Vũ Phàm thích tôi!" Diêu Nguyệt Thi
nói to có vẻ tức giận. "Chỉ cần không có chị thì
anh Vũ Phàm sẽ yêu tôi."
"Diêu Nguyệt Thi, em cố chấp quá! Em làm như
thế thì Vũ Phàm sẽ càng khổ sởhơn thôi."
"Chị nhầm rồi! Người làm cho anh Vũ Phàm khổ sở
không phải là tôi mà là chị! LạcPhán Phán, trước
khi chị xuất hiện, trong lòng anh Vũ Phàm chi có
tôi, chúng tôiđã rất vui vẻ. Sự xuất hiện
của chị đã làm đảo lộn tất cả! Người nên lùi bước
làchị!"
Sự cố chấp quá đáng của Diêu Nguyệt Thi khiến
cho Lạc Phán Phán chau mày, lờilẽ trở nên sắc nhọn
hơn: "Diêu Nguyệt Thi, em thật là u mê không
chịu tỉnh ngộ!Vũ Phàm luôn coi em là em gái, về điều
này, chị nghĩ em là người biết rõ hơn ai
hết. Còn nữa, chị có thể khẳng định với em,
chị sẽ không rời xa Hướng Vũ Phàm!".
"Không rời xa?" Diêu Nguyệt Thi nhướn mày,
cười một cách kỳ lạ, "Chị khẳng định?"
Lạc Phán Phán nhìn nụ cười của cô bé, thấy hơi run
nhưng nét mặt vẫn kiên định
như trước. "Chị khẳng định!"
"Vậy sao? Vậy thì chị đừng có hối hận!"
Lạc Phán Phán hồ nghi nhìn cô bé, nụ cười kỳ lạ
khiến cho cô cảm thấy bất an, cô cố gắng dồn nén
sự lo lắng xuống tận đáy lòng rồi hỏi: "Em
nói thế là có ý gì?".
"Tác phẩm của anh Vũ Phàm được vào vòng bán kết
cuộc thi nhiếp ảnh, chị biết chuyện đó chứ?"
"Thế thì sao?"
"Có lẽ chị cũng biết, người mẫu trong các tác
phẩm của anh Vũ Phàm là tôi?" Diêu Nguyệt Thi
đắc ý vênh mặt lên, nói với vẻ kiêu
ngạo. "Tác phẩm lần này khôngphải là ngoại
lệ. Nếu bây giờ tôi đi tố cáo anh ấy vi phạm
bản quyền, anh ấy sẽkhông có quyền tham gia cuộc thi,
thậm chí còn ảnh hưởng đến sự nghiệp nhiếpảnh của anh
ấy sau này."
"Diêu Nguyệt Thi, em làm vậy thật quá đáng!"
Diêu Nguyệt Thi cười điềm nhiên, tiếp tục
nói: "Nếu chị hiểu anh Vũ Phàm, chị cũng biết
nhiếp ảnh cũng quan trọng như sinh mạng của anh
ấy. Tôi nghĩ, chị sẽkhông muốn con đường sự
nghiệp sáng lạn của anh ấy có một vết đen, đúng
không?".
Lạc Phán Phán hiểu ra mọi chuyện. Cô nhắm mắt
lại, cố gắng không nổi giận, cắnrăng nói: "Em
muốn lợi dụng điều này đế uy hiêp chị rời xa
Hướng Vũ Phàm?".
"Không sai, chị cũng không đến
nỗi ngốc!" Diêu Nguyệt Thi cười vui vẻ, tiện
taycầm tập ảnh trên giường, vuốt ve nó. "Mặc dù
cách