ọc là tôi chạy đến đâyngay! Tôi có thành ý như
thế cậu có đi ăn tối cùng tôi không?"
"Hàn Thần Dật, cậu bỏ cuộc đi! Chúng ta không
hạp nhau."
"Nói linh tinh, tôi thấy chúng ta rất hợp, không
tin hỏi thử bạn cậu xem."
Nói xong, Hàn Thần Dật quay sang cười với Đoàn
Khanh Nhi, nụ cười rạng rỡ húthồn. "Cô bạn
xinh xắn đáng yêu, cậu thấy tôi và Phán Phán
có hợp nhau không?"
Đoàn Khanh Nhi nuốt nước bọt, vội vàng gật đầu:
"Hợp, hợp!! Rõ ràng hai người là trai sắc gái
tài!".
Trai sắc gái tài... Lạc Phán Phán miễn cưỡng nở
một nụ cười, mềm mỏng nói: "Nhưng tôi còn phải
về nhà ôn bài, e rằng không thể đi ăn cơm cùng cậu
được".
Lần này chưa đợi Hàn Thần Dật mở miệng, Đoàn
Khanh Nhi, bị mê hoặc bởi vẻđẹp trai của cậu ta, đã
tự động mở miệng đỡ lời: "Thành tích của cậu
tốt như thếrổi, một ngày không ôn bài cũng không
chết được. Người ta từ xa đến tìm cậu,cậu nên đi
với người ta chứ!".
Con bé này đúng là không ra sao... Lạc Phán Phán
cắn răng, bực bội vì không làmgì được con người "trọng sắc
khinh bạn" đó.
Hàn Thần Dật gượng cười, cố chớp chớp đôi mắt
đẹp ra vẻ đáng thương nói: "Bạncủa cậu đã
nói vậy, cậu đồng ý nhé!".
"Nhưng..."
Đúng lúc Lạc Phán Phán đang khổ sở nghĩ cách
để từ chối Hàn Thần Dật, mộtgiọng nói kiên định vang
lên từ phía sau cô.
"Cô ấy không thể đi cùng cậu được."
Ba người đồng loạt quay lại nhìn. Thấy Hướng Vũ
Phàm, Đoàn Khanh Nhi nổigiận.
"Lại là cậu? Phán Phán đi ăn với ai thì có liên
quan gì đến cậu? Cậu dựa vào đâu mà không
cho Phán Phán đi?"
Hướng Vũ Phàm không buồn để ý đến cô, chăm chú
nhìn Lạc Phán Phán, giọngnói không giấu được vẻ
căng thẳng: "Cậu có đi không?". Ánh mắt cậu
như van lơn.
Cậu ấy đã từng là người kiêu ngạo như thế,
tại sao chỉ vì một chuyện nhỏ mà hạ mình cầu
xin cô.
Lạc Phán Phán đứng trân trân nhìn cậu, không dám tin
những gì mình đang thấy.
"Tất nhiên Phán Phán sẽ đi!" Không đợi Lạc
Phán Phán trả lời, với tính cách nóng vội, Đoàn
Khanh Nhi trả lời hộ cô. "Cậu đừng cho rằng
trên đời này chỉ có cậu làcon trai, cậu không thích Phán Phán
nhà tôi, Phán Phán nhà tôi cũng không thèmthích
cậu! Người theo đuổi cô ấy có thể dài từ đầu
sông Trường Giang đên cuối sông Trường Giang!"
Im lặng nhìn ba người, Hướng Vũ Phàm điềm đạm
nói: "Tôi nhớ là trường mình cấm học
sinh yêu sớm, đúng không?".
Lạc Phán Phán ngạc nhiên nhìn cậu. "Cậu nói
thế là có ý gì?"
Hàn Thần Dật cũng nhìn cậu, ánh mắt vừa thăm
dò vừa lộ vẻ thích thú, cườikhông hiểu vì lý do gì.
"Nếu cậu đi với cậu ấy, tôi sẽ kể với
mẹ cậu." Cậu nhìn cô, nói rõ ràng từng tiếngmột,
có vẻ như không hề nói đùa. "Tôi nghĩ
là bố mẹ cậu không hy vọng là cậusẽ yêu bây giờ."
"Cậu! Tại sao cậu lại có thể làm
như vậy?" Đoàn Khanh Nhi phẫn nộ nhìn cậu,
tứcgiận đến mức người run lên. "Không phải
là cậu và Diêu Nguyệt Thi yêu nhausao? Cậu dựa vào đâu
mà không cho Phán Phán hẹn hò với người khác?"
Mặc dù Lạc Phán Phán không hề có ý đi ăn với Hàn
Thần Dật, nhưng câu nói của Đoàn Khanh Nhi rõ
ràng là động chạm đến lòng tự ái. Cô cảm thấy
bị tổn thương,cất lời bảo vệ mình theo một phản ứng
vô điều kiện: "Nếu tôi nói tôi nhất định sẽđi thì
sao?".
"Cậu đi cũng được, nhưng phải cho tôi đi theo,
nếu không tôi sẽ gọi điện cho cô giáo Lạc ngay."
"Cho cậu đi theo?" Đoàn Khanh Nhi ngạc nhiên
nhìn cậu. "Người ta đi hẹn hò, cậuđi theo
làm gì?"
Lạc Phán Phán không dám tin, nhìn cậu, thậm chí
thoáng nghĩ rằng cậu bị điên. Côkhông hiểu vì sao
cậu lại có thái độ như vậy, rõ ràng là có
Diêu Nguyệt Thi rồi, vìsao còn không chịu buông tha cô?
Hướng Vũ Phàm không giải thích, chỉ kiên định nhìn
Lạc Phán Phán.
Hàn Thần Dật từ nãy đến giờ đứng cạnh không
nói gì, đột nhiên bật cười. "Nếuanh ấy thích thì cho
anh ấy đi theo!"
"Nhưng..."
Lạc Phán Phán chau mày, định từ chối nhưng Hàn
Thần Dật xua tay, cười một cách rất kỳ lạ.
"Không sao, tôi rất muốn xem anh ấy sẽ làm gì!"
Hàn Thần Dật không đưa Lạc Phán Phán tới một
nhà hàng trang trọng, nơi họ đếnlà một quán trà sữa
ấm cúng có tên Tình yêu. Nhìn từ bên ngoài,
cửa hàng khôngcó gì đặc biệt, nhưng bước vào trong,
đó quả là một nơi tuyệt đẹp.
Mái nhà thấp hình tam giác màu trắng sữa, nền
lát gỗ màu vàng nhạt, cửa sổ có ô màu đỏ, rèm cửa
ca rô xanh lam, chiếc đèn treo ở giữa trần nhà tỏa ra
một thứ ánh sáng mờ ảo giống như ánh sáng của nến.
Bốn mặt tường có trang trí các giá gỗ, trên
đó đặt rất nhiều đồ mô phỏng các nhân vật
hoạt hình như búp bê bằngsứ hiếm thấy, hoặc một số đạo
cụ hoạt hình không thấy ngoài thị trường, cách bốtrí
độc đáo khiến cho khách đèn cảm thấy như lạc
vào thế giới cổ tích.
Quán này rất đông khách, nhìn cách ăn mặc và
ngoại hình có thể thấy hầu hếtđều là những đôi tình
nhân trẻ và các nữ sinh, nhân viên phục vụ
mặc những bộđồ giống trong phim hoạt hình khiến
không gian ở đây rất sinh động.
"Ở đây thật là thú vị. Hàn Thần Dật,
sao cậu biết quán này?"
Lạc Phán Phán thích thú nhìn bốn phía, cách trang
trí độc đáo khiến cho cô quênmất trước mặt mình là
một người mà cô không muốn gặp.
"Tôi có một