, sợ hãi nhìn bàn tay
đang giơ lên của mẹ, lo sợ chỉ một lát nữa thôi cô
sẽ bị đánh.
Hướng Vũ Phàm thấy phản ứng của cô, trong lòng rất
buồn cười nhưng bề ngoàivẫn tỏ ra một vẻ cầu
toàn. "Cô giáo, không sao, là lỗi của em.
Bạn Phán Phán vất vả kèm em học, lẽ ra em nên
nhường bánh cho bạn ấy."
Bà Lạc nghe xong càng tức giận, kéo tay Lạc Phán
Phán, đẩy cô đến trước mặt Hướng Vũ Phàm nói: ''Vũ
Phàm, Phán Phán nhà cô không biết phải trái, mong em
bỏ qua. Việc kèm học cho em thống nhất như
thế thứ Bảy tuần này Phán Phánsẽ đến nhà em
đúng giờ".
"Vâng, cảm ơn cô ạ."
Từ phòng làm việc của bà Lạc bước ra, Lạc Phán Phán vô
cùng tức giận hỏi: "Tạisao cậu lại làm như thế?".
Hướng Vũ Phàm dừng bước, quay đầu lại nhìn cô, cười
vẻ bất hạnh. "Không phải tôi nói rồi sao,
tôi cần có cậu giúp tôi ôn bài!"
"Bỏ nụ cười xấu xa của cậu đi! Tôi không tin
cậu! Rõ ràng là cậu không có ý tốt!"
“Tùy cậu nghĩ, thế nào cũng được, nhưng cậu nhớ
thứ Bảy đến nhà tôi đúng giờ đấy, cô gia sư thân
yêu của tôi! Thôi, tôi về lớp học đây, lúc tan học đừng
quênđợi tôi, tôi đưa cậu về nhà! Vậy nhé, tôì gặp
nhau." Nói xong, cậu nháy mắt với cô rồi huýt sáo
một điệu nhạc vui vẻ và quay người bỏ đi.
Nhìn thấy vẻ vui mừng của cậu, Lạc Phán Phán
suýt phát điên. "Cút! Cút mau! Tốt nhất
là đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa!"
Tuy nhiên, hiện thực không giống như mong đợi!
Buổi chiều tan học, từ xa, Lạc Phán Phán đã nhìn
thấy Hướng Vũ Phàm đang đứng ở cổng trường. Cách
cậu không xa còn có một nam sinh khôi ngô, tuấn tú,
ngườinày không hề lạ lẫm với Lạc Phán Phán, đó
chính là người nói sẽ theo đuổi cô - Hàn Thần Dật.
"Ái chà, Phán Phán, có hẳn hai anh chàng đẹp trai
đang đợi cậu, cậu thấy thế nào?" Bước đi bên
cạnh cô, Đoàn Khanh Nhi rất háo hức, mắt sáng lên.
"Cậu mà còn nói nữa mình sẽ nổi giận đấy." Lạc
Phán Phán tỏ vẻ không vui, trừngmắt nhìn cô.
"Rõ ràng cậu biết bây giờ mình không muốn gặp hai
người đó mà!"
"Được rồi! Được rồi!" Đoàn Khanh Nhi vỗ
vai cô rồi ngó đầu tới trước mặt cô hỏi
dò: "Lát nữa, cậu định sẽ đi với anh
chàng đẹp trai nào?".
"Đoàn Khanh Nhi!" Lạc Phán Phán tức giận,
chau mày lại.
“Á... Á! Mình phát hiện ra hôm nay trời khó chịu
quá!" Đoàn Khanh Nhi giả bộnhìn trời, nhìn mây rồi
nói.
Thấy thái độ khoa trương của cô, Lạc Phán Phán
muốn phá lên cười. Tuy nhiên,nhìn hai người đang
đứng trước cổng trường, cô thấy đau đầu, day day
hai thái dương lấy lại tinh thần rồi bước tới
chỗ họ.
Ngoài cổng trường, thái độ của hai người đó đều rất
điềm tĩnh, nhưng thực ra đang đối đáp nhau từng câu
từng chữ.
Hướng Vũ Phàm nói: "Cậu có thể về rồi, Phán Phán
sẽ không đi với cậu đâu!".
Hàn Thần Dật không phục, phản bác: "Cô ấy
không đi với tôi, lẽ nào lại đi vớianh?".
Hướng Vũ Phàm vểnh cằm, giọng điệu tỏ vẻ rất đắc
ý: "Lẽ nào cậu không biếtsao? Cô giáo Lạc, mẹ của
Phán Phán, đã đồng ý để Phán Phán tiếp tục
kèm tôi học! Từ giờ về sau, tất cả thời gian
rảnh rỗi ngoài giờ học của cô ấy đều thuộc về
tôi! Tôi đã nói rồi, tôi sẽ không để cậu có cơ
hội đâu!".
"Hừ, để rồi xem ai sẽ nắm được cơ hội!" Hàn
Thần Dật phản đối.
Hai người đang cãi nhau kịch liệt thì một giọng nói
lạnh lùng đột ngột cắt ngang.
"Hướng Vũ Phàm, cậu nhàn rỗi thế cơ à? Thành tích
đã kém lại còn khoe khoangvới người khác, cậu có
muốn giữ thể diện không thế?"
Vừa nghe thấy giọng nói của cô, Hướng Vũ Phàm
vội vàng quay lại, nở một nụcười rạng rỡ.
"Phán Phán, cậu về rồi à? Tôi đợi cậu lâu lắm
rồi!"
Hàn Thần Dật bước tới bên cô, buồn bã
hỏi: "Gấu nhỏ yêu quý, anh ấy nói thậtsao? Từ
giờ về sau cậu đều phải ở với anh ấy?".
"... Sự thật không đến mức như thế, vẫn như
trước, tôi chỉ dạy kèm cậu ấy vào thứ Bảy và
Chủ nhật thôi."
"Có nghĩa là anh ấy nói thật sao?" Hàn
Thần Dật không nén được cảm giác thất vọng.
"Đừng nói nhiều với cậu ta làm gì. Phán
Phán, tôi đưa cậu về nhà." Hướng VũPhàm kéo tay
cô.
Cô gạt tay cậu ra. "Ai cần cậu đưa? Lẽ nào tôi
không biết đường về nhà sao?"
Cô bực bội trừng mắt nhìn cậu rồi quay người
bỏ đi. Hướng Vũ Phàm không hề nản, cười vui vẻ đi
theo cô.
Hàn Thần Dật vẫn đứng nguyên ở đó, nhìn theo hai
người bước đi xa dần dướihoàng hôn, cảnh tượng đẹp đẽ đó
khiến cậu nhức mắt. Sao lại như thế? Cậu chỉ
định trêu đùa với Lạc Phán Phán thôi. Vì sao bây
giờ cậu lại có cảm giác như vậy?
Ánh mắt của cậu trở nên khó hiểu, mặt hồ yên
lặng đã bắt đầu dậy sóng.
"Thấy Phán Phán và Hướng Vũ Phàm đi với
nhau, lòng cậu không thoải mái à?"Một giọng con gái
vang lên sau lưng cậu. Quay người lại, cậu nhìn thấy
một khuôn mặt bầu bĩnh đang cười vẻ thích thú.
"Khanh Nhi? Cậu không đi cùng họ sao?"
"Tôi muốn giúp cậu nên ở lại!" Đoàn
Khanh Nhi tỏ vẻ bí mật nháy mắt, sau đó ra hiệu cho
cậu ghé tai lại gần rồi nói: "Không phải là cậu
muốn theo đuổi Phán Phánsao? Tôi có thể tiết lộ cho
cậu một vài bí mật nho nhỏ liên quan đến Phán Phánnhé!
Nhưng cậu đừng hiểu nhầm, tôi nói cho cậu đơn giản
vì Phán Phán là bạn thân của tôi, tôi mong cậu ấy
hạnh phúc, không phải vì mục đích nào
