sườn trong đĩa của cô sang đĩa cậu.
Lạc Phán Phán ngạc nhiên mở tròn mắt nhìn cậu.
"Cậu đang làm gì thế?"
"Tôi chưa được ăn sườn ở căng tin trường cậu
nên muốn ăn thử."
"... Nhưng tôi đang ăn dở..."
"Không sao, tôi cũng đang ăn dở." Nói
xong, cậu đưa miếng sườn vào miệng,thưởng thức vị của
nó.
"... Tôi không có ý như thế..." Thấy
cậu làm vậy, nhất thời cô không biết phải nói gì.
Hướng Vũ Phàm ở bên cạnh thấy không vừa mắt, đặt
bát đũa xuống kêu "chát"một tiếng rồi
đứng dậy, chiếc ghế bị kéo mạnh đến nỗi tất
cả mọi người trong căng tin độtnhiên im lặng.
Hàn Thần Dật nhìn sang. Cậu chậm rãi ngẩng đầu,
mỉm cười mãn nguyện khi thấy sự tức giận của
Hướng Vũ Phàm.
Lạc Phán Phán cũng ngẩng đầu, ngạc nhiên nhìn Hướng
Vũ Phàm, không hiểu vìsao cậu ấy lại tức giận như
thế càng không hiểu cậu ấy đang tức giận điều gì.
"Đi với tôi!"
Trong ánh mắt chăm chú nhìn của mọi người, Hướng
Vũ Phàm không giải thích gì, không do dự bước đên
trước mặt cô, nắm chặt lây tay cô kéo đi.
“Hướng Vũ Phàm..."
Cô ngạc nhiên nhìn cậu, ánh mắt màu hổ phách
khiến cô mềm lòng, đang định bước đi thì Hàn Thần
Dật đột nhiên giữ tay kia của cô lại.
Quay đầu nhìn, ánh mắt của cô bắt gặp ánh mắt của
Hàn Thần Dật.
"Việc xảy ra sáng hôm thứ Bảy, lẽ nào cậu quên
rồi sao?" Cậu đứng dậy, giọngnói trầm trầm
hơi căng thẳng. Cậu nhìn cô, nói nhỏ đủ cho ba
người nghe, nhấnmạnh từng chữ: "Lẽ nào cậu muốn
trở thành người thứ ba?".
Người thứ ba...
Lời nói của cậu khiến cho cô cảm thấy như sét
đánh ngang tai, phá tan mọi hy vọng của
cô. Người cô như lạnh đi, cô từ từ rút tay
mình khỏi bàn tay của Hướng Vũ Phàm.
"Phán Phán..." Hướng Vũ Phàm với tay về
trước như muốn cầm lấy tay cô.
Cô buồn bã lùi về phía sau, cúi đầu nói:
"... Xin lỗi".
Hàn Thần Dật nhìn hai người, sau đó kéo tay cô,
nói dịu dàng: "Gấu nhỏ yêu quý, chúng ta đi
thôi!".
Lạc Phán Phán không từ chối, để cậu cầm tay cô
kéo đi. Khoảng cách giữa cô và Hưóng Vũ Phàm xa dần.
Hướng Vũ Phàm đứng yên tại chỗ, không nói gì,
chỉ nhìn theo hai người, tay buông thõng. Tóc mai dài
che mắt cậu, không ai nhìn thấy được nỗi đau
trongđó...
Bên ngoài căng tin, bầu trời trong xanh.
Hàn Thần Dật hít thở thật sâu không khí trong
lành, vui vẻ nói: "Gấu nhỏ yêuquý, đây là lần đẩu
tiên tôi đên trường cậu, hay là cậu dẫn tôi đi
một vòng quanhtrường nhé!".
Ngược lại với sự vui vẻ của Hàn Thần Dật, Lạc
Phán Phán đang thấy chông chênh. Cô dường như không
nghe thấy cậu nói gì, chỉ bước về phía trước
theo thói quen,đầu cúi xuống, không biết là đang
nghĩ gì.
Hàn Thần Dật chau mày, giữ cô đứng lại.
"Sao thế?" Cô ngẩng đầu nhìn cậu vẻ hoang
mang.
"Gấu nhỏ yêu quý, có phải cậu đang nghĩ đến chuyện vừa
xảy ra không?"
Lạc Phán Phán bặm môi, cúi đầu yên lặng không
nói gì.
"Gấu nhỏ yêu quý, sự thực là cậu không nên
đau lòng như thế anh họ tôi và DiêuNguyệt Thi..."
Hàn Thần Dật chỉ nói nửa câu rổi dừng lại, bời vì
qua vai cô, cậu nhìn thấy Hướng Vũ Phàm đang chạy
theo họ. Thấy ánh mắt lo lắng của Hướng Vũ
Phàm, cậu nởmột nụ cười gian giảo.
"Anh họ cậu với Diêu Nguyệt Thi làm
sao?" Đợi hổi lâu không thấy cậu nói gì, Lạc
Phán Phán không khỏi tò mò, ngẩng đầu hỏi. Đang
định nhìn theo ánh mắt của cậu thì Hàn Thần
Dật không để cô có cơ hội, ôm cô vào lòng.
Lạc Phán Phán sợ hãi ôm cái mũi bị đau, từ
trong lòng cậu ngẩng đầu hỏi: "Này,cậu sao thế?".
Cậu học sinh ở phía xa dừng lại, ngạc nhiên
nhìn hai người.
Ánh mắt của Hàn Thần Dật rất dịu dàng, trong như nước
suối. Cậu cúi đầu nhìncô trong lòng mình, khuôn
mặt cậu rất đẹp.
"Gấu nhỏ yêu quý, tôi thích cậu, chúng ta đi
chơi với nhau nhé!"
"Ồ! Cậu nói là Hàn Thần Dật đã ngỏ lời với
cậu rồi sao? Thật là tuyệt!" Đoàn Khanh Nhi giơ
tay lên tỏ vẻ ngưỡng mộ. "Mình vẫn nghĩ phải
giới thiệu bạn trai cho cậu, giờ thì tốt rồi, chúng
ta chưa kịp đi tìm thì đã có ngay một anh chàng
đẹp trai chạy đến, hơn nữa, Hàn Thần Dật không
kém Hưóng Vũ Phàm ở bất kỳ điểm nào!Phán Phán, cậu
thật là hạnh phúc!"
"Hạnh phúc sao? Sao mình không thấy thế?"
Lạc Phán Phán buồn bã cúi đầu, nằm bò ra bàn.
"Con bé này thật là..." Đoàn Khanh Nhi
lườm cô, không nén được tò mò. "Cậu đã nói đồng
ý chưa?"
"Chưa."
"Gì cơ? Cậu không đồng ý?! Cậu đúng là đang
hạnh phúc mà không biết! Cậu cóbiết chiếc kẹp tóc Hàn
Thần Dật tặng cậu ở căng tin hôm qua bao nhiều
tiềnkhông? Nói ra thì cậu ngạc nhiên đến chết ấy
chứ! Cậu không biết là biết bao nữ sinh trong căng tin
hôm qua bị choáng váng, ngay cả mình cũng thấy ghen
tỵ với sự may mắn của cậu!"
"Cậu đừng nhắc đên chuyện xảy ra ở căng tin hôm
qua nữa, nhắc đến chuyện đólàm mình phát phiền!" Lạc
Phán Phán ngồi dậy, tuôn một tràng: "Hôm qua
khôngbiết là ai kể chuyện này với mẹ mình. Tối
về mẹ mình đã nói mình một trận! Mìnhgiải thích đến
khô cả cổ, mẹ mình mới miễn cưỡng tin giữa
mình và Hàn Thần Dật không có gì!".
"À, đúng rồi! Suýt nữa thì quên, cô chú Lạc đều
là giáo viên của trường mình, cácthầy cô giáo cấm học
sinh yêu sớm..." Nụ cười trên mặt Đoàn Khanh Nhi
biến mất, cô