nhìn Lạc Phán Phán với ánh mắt
vô cùng lo lắng. "Phán Phán, sau này cậu và
Hàn Thần Dật phải làm thế nào? Không phải sẽ giống
như Lương Sơn Bá với Chúc Anh Đài hay Romeo
và Juliet chứ?"
Lạc Phán Phán mím môi, không biết có nên nhắc nhở
cô bạn nên thoát ra khỏi mộng tưởng không, so với
việc quan tâm quá nhiều tới chuyện này thì lo cho
bàikiểm tra trắc nghiệm lịch sử sắp tới còn tốt hơn.
Cô nhớ ra vừa rồi Đoàn Khanh Nhi còn kêu rằng
hôm qua quên không mang vở lịch sử về nhà ôn bài...
Đúng lúc đó, một bạn học nữ ngồi gần cửa lớp gọi
cô: "Phán Phán, có người tìmcậu đây, một
anh chàng rất đẹp trai!". Nói xong cô
bạn đó nháy mắt với cô.
"Anh chàng đẹp trai? Anh chàng đẹp trai nào? Mình
có quen không?" Nghe đếnanh chàng đẹp trai nào
đó, Đoàn Khanh Nhi rất háo hức, ánh mắt chăm
chú nhìn Lạc Phán Phán, dò hỏi: "Phán Phán,
mình phát hiện ra gần đây cậu quen rất nhiềuanh
chàng đẹp trai! Cậu đào hoa từ lúc nào thê? Cậu
có giấu mình đi tham gia hội giao lưu nào không
đây? Mau thú nhận đi!".
"Cậu đừng làm ầm ĩ lên nữa, người ta vẫn đang chờ
mình mà!"
Lạc Phán Phán đứng dậy bước ra cửa lớp học.
Bước ra ngoài, cô vô cùng ngạc nhiên. Ở
hành lang, một dáng người quen thuộcđang đứng dựa
vào lan can đợi cô, ánh nắng mùa thu chiếu lên
nửa khuôn mặtcậu.
Cổ họng cô chợt khô lại, đứng đó hồi lâu, cô mới
có thế mở miệng nói một cáchkhó
khăn: "Là cậu?".
Cậu học sinh nghe thấy tiếng cô lập tức quay
người lại, bốn mắt nhìn nhau, ánhmắt để lộ sự vui
mừng, môi mím lại thành một đường cong rất đẹp,
khẽ gọi: "Phán Phán...".
Lạc Phán Phán cúi đầu tránh ánh mắt tha thiết
của cậu, hỏi nhỏ: "Cậu tìm tôi có việc gì
không?".
"Tôi..." Cậu bước lên một bước vì muốn
gần cô hơn, thì cô lùi lại một bước.
Cậu ngạc nhiên nhìn vẻ lạnh lùng của cô, ánh
mắt trở nên u buồn.
"Phán Phán, quan hệ giữa tôi và Tiểu Thi không như
cậu nghĩ."
"Không giống như tôi nghĩ?" Cô không thể
không cảm thấy buồn cười. "Ý cậu là
Diêu Nguyệt Thi không phải là bạn gái của cậu?"
Hưóng Vũ Phàm yên lặng một lát.
"Tôi và cô ấy không phải là bạn nam nữ
bình thường."
Cô cười lạnh lùng.
"Hướng Vũ Phàm, cậu đang muốn khoe khoang với tôi
là quan hệ của hai ngườithân mật hơn người yêu
phải không?"
Ánh mắt cậu bất động, dường như không hiểu sao cô
lại lạnh lùng đến thế.
Trong ánh nắng rạng rỡ đến chói mắt, hai người
nhìn nhau rất lâu, cậu cúi đầu,tóc mai rủ xuống
che đôi mắt buồn bã. Cậu không giải thích nữa,
chỉ nhắc nhởcô: "Đừng qua lại với Hàn Thần
Dật, cậu ta không thật lòng với cậu đâu. Theo như tôi hiểu,
cậu ta tiếp cận với cậu là vì mục đích khác".
"Hàn Thật Dật không thật lòng với Phán Phán, lẽ
nào cậu thật lòng với Phán Phán?Hướng Vũ Phàm,
tôi thấy cậu là một người vô cùng
đào hoa!" Một giọng nói khiêukhích xen ngang,
Đoàn Khanh Nhi đứng ở cửa lóp, ánh mắt lạnh
lùng nhìn vẻ ủ rũ của cậu.
Hướng Vũ Phàm im lặng không nói gì, quay người
bỏ đi.
"Á... Á!! Cậu ta không thèm để tâm
đến mình! Đúng là mất lịch sự!" Đoàn KhanhNhi
trừng mắt nhìn theo, tức giận nhảy dựng lên.
Lạc Phán Phán không để ý đến thái độ của
bạn mình. Cô vẫn đứng ở đó, yên lặngnhìn theo cậu.
Bóng dáng cậu lạc lõng giữa ánh nắng rực rỡ.
Không ngờ cậu đã từng là một thiếu niên vui
vẻ, vô lo vô nghĩ. Nụ cười rạng rỡ, vui vẻ
biến mất trên môi cậu từ bao giờ? Cậu trở thành
người đa sầu đa cảm,buồn bã từ bao giờ?
Diêu Nguyệt Thi là lựa chọn của cậu ấy, vì sao
cô không nhận thấy một chút hạnhphúc nào trên
khuôn mặt cậu?
Cả buổi chiều, Lạc Phán Phán không thể tập trung
làm bất kỳ việc gì.
Tan học, Lạc Phán Phán và Đoàn Khanh Nhi bước
ra khỏi cổng trường như mọingày. Đoàn Khanh Nhi nói
liên hồi bên cạnh cô. Trong lòng Lạc Phán Phán
cónhiều tâm sự nên nghe tai này ra tai khác, không
hiểu cô bạn đang nói gì, chỉthỉnh thoảng gật đầu lấy
lệ mà thôi.
Hai người đang đi thì nghe thấy một tiếng gọi đột
nhiên vang lên từ bên kia đường.
"Gấu nhỏ yêu quý!"
Hai người cùng ngẩng đầu lên, Đoàn Khanh Nhi nhận
ra trước, vui mừng kéo tay áo cô
nói: "Phán Phán, Hàn Thần Dật kìa!".
Lạc Phán Phán nhìn sang, quả nhiên thấy Hàn Thần
Dật đang đứng ở bên kiađường, dưới gốc cây cổ thụ,
một tay đút túi quần, một tay vẫy họ, cười
vui vẻ.
"Phán Phán, đúng là cậu ấy đến đón cậu rồi.
Thật là lãng mạn! Mình rất ngưỡngmộ cậu!" Đoàn
Khanh Nhi chắp tay, ánh mắt lộ rõ vẻ thèm muốn.
Lạc Phán Phán không nén được tiếng thở
dài. "Cậu ngưỡng mộ thì mình nhườngcậu ta
cho cậu."
Vừa lúc đó, Hàn Thật Dật đã kịp chạy đến chỗ hai
người.
Rõ ràng cậu ấy nghe thấy câu nói của Lạc
Phán Phán, tay phải ôm lấy tim, trách móc cô:
"Gấu nhỏ yêu quý, sao cậu lại dễ
dàng nhường tôi cho người khác thế?Lẽ nào tôi không có
vị trí nào trong tim cậu?".
"…”. Trán Lạc Phán Phán nhăn lại. Cô lau
mồ hôi toát ra ở thái dương, hỏi: "Cậutìm tôi có
việc gì không?".
"Không có việc gì thì không được tìm gặp
cậu sao?" Hàn Thần Dật ôm lấy vai cô,
cười nói: "Không phải hôm qua tôi nói sẽ
theo đuổi cậu sao? Mặc dù cậu chưa đồng ý
nhưng tôi sẽ không bỏ cuộc. Trường tôi vừa tan
h