người bạn rất thích đến đây, anh họ
tôi cũng quen người bạn này."Hàn Thần Dật
nhìn Hướng Vũ Phàm đầy ẩn ý, thái độ nửa như
cười nửa nhưkhông. "Anh họ thân mến, có phải
thế không?"
Khuôn mặt Hướng Vũ Phàm hơi biến sắc, ánh mắt
cũng trở nên khó hiểu.
Lạc Phán Phán không phát hiện ra sự khác lạ
của hai người, vừa ngắm lọ hoa làmtừ giấy bìa
trên bàn, vừa hỏi: "Ồ, vậy sao? Người bạn đó là
ai? Tôi có quenkhông?".
Hàn Thần Dật nhìn người ngồi đối diện rồi nói:
"Người bạn đó chính là...".
"A! Đồ ăn đến rồi!" Hướng Vũ Phàm đột ngột
đứng dậy, vẫy tay gọi người phụcvụ đứng gần đó, hành
động bột phát khiến cho khách ngồi xung quanh ngạc
nhiên ngước mắt nhìn.
"Này! Cậu làm gì thế? Mau ngồi xuống! Thật là
mất mặt!" Lạc Phán Phán đỏ mặt, cười tỏ
vẻ xin lỗi với khách ngồi xung quanh rồi vội
vàng kéo Hướng Vũ Phàm ngồi xuống. "Vừa rồi
cậu đang ngồi yên, sao đột nhiên lại đứng dậy?
Lẽ nào ngườiphục vụ không biết chỗ chúng ta ngổi? Cần
cậu phải vẫy tay dẫn đường sao?"
"Tôi đói bụng mà!" Hướng Vũ Phàm xoa bụng,
cúi đầu ấm ức.
Lạc Phán Phán nhìn dáng vẻ đáng thương của cậu,
thầm trách cậu không biết chịu đựng còn nói ra
miệng, cuối cùng đành miễn cưỡng nói một
câu: "Đói bụng thì về nhà! Làm sao mà nhất
định phải đi theo chứ!".
Hướng Vũ Phàm mím môi, không nói gì nữa. Hàn
Thần Dật ngồi bên cạnh không nói gì, nhìn Hướng
Vũ Phàm giả bộ, ánh mắt tỏ vẻ khinh thường.
Mặc dù Tình yêu là một quán trà sữa nhưng đồ
ăn rất phong phú, tài nghệ củađầu bếp cũng không tồi.
Các món ăn đều rất ngon, màu sắc đẹp, được đặt
trongnhững chiếc đĩa nhỏ xinh xắn, trông rất hấp dẫn.
"Gấu nhỏ yêu quý, món bánh cảo ở đây rất
ngon." Hàn Thần Dật gắp một miếngvào bát cô,
cưòi nói. "Cậu thử xem."
Lạc Phán Phán đỏ mặt, gật đầu ngại ngùng đáp:
"Cảm ơn".
Hướng Vũ Phàm buồn bực ngồi ăn, nhìn hai người
nói chuyện với nhau, khuônmặt khôi ngô, tuấn tú dài
ra, thì thầm với cô: "Không phải là không
có tay, việc gì phải cần người ta gắp thức ăn
cho".
“…”. Lạc Phám Phám bặm miệng, lườm cậu rồi đẩy
đĩa cá tới trước mặt cậu. "Không phải cậu nói là
đói bụng sao? Mau ăn đi!"
Hướng Vũ Phàm chán ngán nhìn đĩa cá, không vui
nói: "Tôi không thích ăn cá!".
"Nói linh tinh! Lần trước ăn cơm ở nhà cậu, rõ
ràng cậu gắp cả con cá vào bát cậu, để lại
xương cá cho tôi còn gì!"
Hướng Vũ Phàm nhìn cô tỏ vẻ khinh
thường. "Chuyện xảy ra lâu rồi mà cậu vẫncòn
nhớ sao? Đúng là nhỏ nhen!"
Đây đâu phải là vấn đề nhỏ nhen hay không? Lạc
Phán Phán nhìn cậu không nói gì, sau đó quyết định
ăn chiếc bánh cảo Hàn Thần Dật gắp cho cô,
không thèm đểý đến tên ngốc đó nữa.
Nhưng miếng bánh chưa kịp đưa lên miệng đã bị
người ta cướp mất. Lạc Phán Phán trợn mắt ngẩng
đầu nhìn, thấy Hướng Vũ Phàm đang nhai miếng bánh
củacô, có vẻ khổ sở nói: "Bánh này nhiều thịt,
ăn không tốt, hàm lượng nicôtin cao!".
Hướng Vũ Phàm, cậu là đồ trứng thối... Lạc
Phán Phán cắn răng, nghĩ xem có nênmời nhân viên
của quán đến đuổi tên trứng thối trước mặt đi không.
Hàn Thần Dật nhìn hai người, mỉm cười, gắp
cho Lạc Phán Phán một miếng tảo tía
nói: "Ăn thịt không tốt thì ăn rau vậy!".
Lạc Phán Phán còn chưa kịp cảm ơn thì miếng tảo
cũng đã bay vào miệng HướngVũ Phàm rồi. Lạc Phán
Phán tức giận, bỏ đũa xuống, túm lây cổ áo
cậu kêu lên:"Hướng Vũ Phàm! Cậu...".
"Cẩn thận, cẩn thận nào, đừng trách tôi
không nhắc cậu, đây là nơi công cộng đấy!" Hướng
Vũ Phàm cười rồi kéo tay cô ra, chỉnh lại cổ áo
bị cô làm nhàu rồi gắpmột cây cải ngọt vào bát cô.
''Ăn nhiều các món ăn có dầu không tốt cho sức
khỏe, tôi làm thế này cũng vì muốn tốt cho
cậu. Cậu đừng giận. Nào, ăn nhiềurau một chút,
rất có lợi cho sắc đẹp đấy."
Lạc Phán Phán tức giận trừng mắt nhìn cậu, gắp
miếng rau đưa lên miệng, dáng vẻ bực bội giống
như là đang muốn nhai nát ai đó.
Bữa ăn này quả thật là rất vất vả, ba người diễn
trò "gắp đồ ăn, cướp đồ ăn" cả
buổi tối. Hướng Vũ Phàm đầy một bụng thịt, Lạc
Phán Phán đầy một bụng rau, Hàn Thần Dật hầu
như không ăn gì. Sau bữa ăn, cả ba người đều
thấy đau dạdày.
Từ quán Tình yêu bước ra, Hàn Thần Dật muốn đưa
Lạc Phán Phán về nhưng cô không đồng ý.
“Giờ này chỗ nào cũng có xe buýt, rất an toàn, tôi
về một mình là được rồi."
“Vậy cũng được! Cậu cẩn thận nhé!"
Ánh mắt nhìn theo Lạc Phán Phán, cho đến khi
bóng dáng cô khuất trong màn đêm, Hàn Thần Dật
mói quay lại nhìn Hướng Vũ Phàm đang đứng phía
sau. Trong bóng tối, Hướng Vũ Phàm căng
thẳng, lạnh lùng nhìn cậu, không nén được tứcgiận.
Hàn Thần Dật cười nhạt, nhếch môi nói: "Người ta
đi xa rồi, anh muốn hỏi gì thì cứ hỏi".
"Vì sao cậu lại cố tình đưa cô ấy đến quán Tình yêu?
Rõ ràng cậu biết đó là nơi Tiểu Thi thích đến
nhất!" Cậu mím môi, giọng nói lạnh lẽo hơn cả
sương đêm.
"Tôi chỉ muốn nhắc nhở anh, bây giờ anh có
bạn gái rồi, đừng đi theo tôi và PhánPhán. Anh biết
thừa với hoàn cảnh hiện giờ của anh, anh không còn cơ
hội đến vớicô ấy nữa."
Hướng Vũ Phàm im lặng giây lát rồi lạnh lùng
nói: "Tôi không có cơ hội đến với cô ấy
thì cậu có cơ hội sao? Cậu đừng có nói v