Lần Đầu Biết Yêu

Lần Đầu Biết Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325153

Bình chọn: 8.00/10/515 lượt.

ới tôi

rằng cậu đến với cô ấy là vì thích cô ấy thật".

Hàn Thần Dật nhếch miệng cười, điềm nhiên trả lời:

"Không sai, lúc đầu tôi tiếp cận cô ấy chẳng qua

là vì tò mò. Tôi tò mò vì sao trên đời này lại

có người ngốcnghếch như vậy, chơi cầu trượt mà

cũng ngã, càng tò mò hơn vì không hiểu tạisao anh

lại chơi với người như thế. Sau đó, tôi phát

hiện ra, quan hệ giữa haingười không hề đơn giản

nên muốn tiếp cận cô ấy để tìm câu trả

lời. Tỏ tình với cô ấy chỉ là điều không

định trước, mục đích là để dò xem ý của anh thế

nào và tìm câu trả lời cho những phỏng đoán của

tôi mà thôi. Sự thực chứng minh, điều tôi đoán

là đúng, thật sự là anh thích cô ấy! Tôi nghĩ,

chuyện giữa anh và DiêuNguyệt Thi có uẩn khúc

riêng, đúng không?"

"Chuyện này không liên quan đến cậu!"

"Đúng là Diêu Nguyệt Thi không liên quan đến tôi,

vậy chúng ta nói chuyện liên quan đến Phán Phán!

Đầu tiên tôi tiếp cận cô ấy là vì tò

mò, nhưng..." Nói đếnđây, Hàn Thần Dật dừng

lại một lát rồi nháy mắt với cậu. "Sau một

thời gian, tôiphát hiện ra cô ấy là con người rất

thú vị, có thể tôi sẽ thích cô ấy thật!"

Hướng Vũ Phàm nắm chặt tay lại, móng tay bấm

vào lòng bàn tay, lạnh lùng nhìnngười đối diện,

ánh mắt rất kiên quyết.

"Tôi sẽ không cho cậu cơ hội đó."

"Vậy sao?" Hàn Thần Dật

cười. "Chúng ta cùng chờ xem!"

Hôm sau là một ngày đẹp trời

hiếm có. Bầu trời trong xanh, mây trắng bay nhẹ

nhàng, mặt trời như được treo giữa không

trung. Dưới ánh nắng, khắp trườngtràn ngập không

khí ấm áp. Tuy nhiên, vẫn có những trường hợp

ngoại lệ, mặttrời không thể chiếu đến đó, ví dụ

như trong văn phòng của cô giáo Lạc, khôngkhí ảm đạm như

trời mưa.

"Phán Phán, có học sinh nói tối qua thấy con và

một học sinh nam ở trường ngoài đến nhà hàng hẹn

hò, có chuyện đó không?"

Lạc Phán Phán khổ sở, giải thích tới lần thứ

101: "Mẹ, đó không phải là nhà hàng,chỉ là

một quán trà sữa, hơn nữa, bọn con không hẹn hò…”

"Thế chuyện con đi với một bạn nam là sao? Phán

Phán, con phải thành thật với mẹ, có phải là con

yêu rồi không?" Bà Lạc đẩy gọng kính trên

sống mũi, tay gõ lên mặt bàn nghiêm khắc hỏi.

"Mẹ, con không yêu! Con không hẹn hò với cậu ấy. Tối

qua không chỉ có haingười bọn con, Hướng Vũ Phàm cũng ở

đó..." Cô đã giải thích rất nhiều lần rồi, vìsao mẹ

cô lại không tin?

Đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa. Lạc Phán Phán

ngừng nói, nhìn mẹ với vẻ khổ sở.

"Lát nữa xử lý con tiếp!" Cô giáo Lạc trừng

mắt nhìn cô, ra hiệu cho cô ra ngồi ở góc nào đó

chờ rồi mới nói với người ngoài cửa:

"Mời vào".

Cửa mở ra, một thanh niên khôi ngô, tuấn tú bước

vào. Sau khi nhìn thấy ngườingồi trong phòng, cậu hỏi

vẻ kinh ngạc: "Bạn Lạc cũng ở đây à?".

"Là cậu?" Vừa nhìn thấy cậu, Lạc Phán Phán

tỏ ra xúc động. "Hướng Vũ Phàm,cậu đến đúng

lúc quá! Cậu mau giải thích cho mẹ tôi chuyện tối

hôm qua đi!"

"Việc tối hôm qua?" Hướng Vũ Phàm bị câu nói

không đầu không cuối của cô làm cho bối rối.

Bà Lạc nhìn nét mặt lo lắng của con gái rồi quay sang

hỏi Hướng Vũ Phàm: "VũPhàm, Phán Phán nói tối

hôm qua đi ăn cơm với em, đúng không?".

"Vâng, có chuyện gì vậy ạ?" Hướng Vu Phàm

không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Nghe thấy câu trả lời, nét mặt bà Lạc dịu đi, bà

cười nói: "Không sao, hôm quaPhán Phán về hơi muộn, cô

chỉ muốn biết chuyện gì xảy ra mà thôi. À, em

tìm cô có việc gì không?".

"Em thưa cô, là thế này. Gần đây, nhờ

sự giúp đỡ của bạn Phán Phán, thành tíchhọc tập của em

tiến bộ nhiều, vì vậy em rất cảm ơn Phán Phán." Giọng

điệu của Hướng Vũ Phàm vô cùng chân thành, trong ánh

mắt thể hiện một nguyện vọng tha thiết. "Em hy

vọng trong những ngày tiếp theo, bạn Phán Phán sẽ tiếp

tụckèm em học. Em biết như thế là làm phiền tới cô và

bạn Phán Phán, nhưng thựcsự là em muốn học tập

tấm gương của bạn ấy, hy vọng cô đồng ý."

"Đương nhiên là được!" Bà Lạc không do dự

trả lời, ánh mắt tỏ vẻ hài lòng. "Bâygiờ em

học hành tiến bộ như thế là giáo viên chủ nhiệm lớp,

cô thấy rất vui. Tronghọc tập, có vấn đề gì

không hiểu, em cứ hỏi Phán Phán, không

phải ngại!"

"Khoan đã! Con không đồng ý!" Bị bỏ rơi ở

một góc phòng, Lạc Phán Phán vộivàng giơ tay phản đối.

“Trước con kèm học cho cậu ấy, nhưng cách đây

hai tuần, cậu ấy đã nói không muốn gặp con nữa

nên con mới biến mất trước mặt cậu ấy!"

Bà Lạc ngạc nhiên nhìn Hướng Vũ Phàm. Cậu bèn

giả bộ như bị oan ức: “Xin lỗi, tôi biết tôi sai

rồi. Tôi không nên tức giận chỉ vì bị cậu cướp

bánh ngọt, tôi cũng không nên nói những lời như vậy

với cậu".

"Phán Phán, con cướp bánh của bạn Vũ Phàm à?" Bà

Lạc giống như vừa nghe thấymột tin kinh thiên động địa,

không dám tín, mắt mở to nhìn con gái của mình.

"Sự việc không phải như vậy, hôm đó con..."

Bà Lạc không kiên nhẫn được ngắt lời: "Con không

cần giải thích, con chỉ cần nói cho mẹ biết, có phải

là con đã cướp bánh của Vũ Phàm không là được!".

"Con có cướp bánh của bạn ấy, nhưng..."

"Con bé này, tự nhiên lại đi làm một việc

đáng xấu hổ như thế!" Bà Lạc tức giận đứng dậy.

"Còn không mau xin lỗi Vũ Phàm hả?"

Lạc Phán Phán rụt cổ lại


XtGem Forum catalog