hiện trước mặt, cô ngạc nhiên mất hai giây rồi
tránh ra, vội vàng xinlỗi: "Xin lỗi, xin lỗi,
tôi không cố ý".
Cô ngẩng đầu lên, một khuôn mặt trái xoan gầy
gầy trắng xanh với mái tóc hơirối.
"Gấu nhỏ yêu quý, sao cậu lại ở đây?" Hàn
Thần Dật ngạc nhiên nhìn cô, sau đónhư nhó ra điều gì,
nhìn về phía đôi trai gái vừa mới biến mất.
Sau đó, cậu quay lạinhìn cô, thăm dò: "Cậu vừa
đến tìm Hướng Vũ Phàm à?".
Lạc Phán Phán bặm môi, không trả lời câu hỏi
của cậu, chỉ nói: "Xin lỗi, tôi có việc,tôi đi
trước. Cảm ơn cậu vì việc vừa rồi, tạm biệt".
Nói xong, cô vội vàng quay người bước đi, bóng
dáng nhỏ bé xa dần rồi biến mất.
Mặc dù cô không nói, nhưng khi cô quay người bước đi,
cậu thấy rõ là cô đangkhóc. Tuy cô không trả lời câu
hỏi của cậu nhưng cậu đã có câu trả lời chính xác.
Nhìn cô đi xa dần, cậu nhếch môi cười, một ý
tưởng chợt lóe lên trong đầu cậu.
Lạc Phán Phán đau khổ suốt
hai ngày, chớp mắt đã là thứ Hai. Lơ đãng cả buổisáng,
lúc ăn cơm trưa, suýt chút nữa cô lại đâm dĩa
vào mũi Đoàn Khanh Nhi. Thấy thế cuối cùng Đoàn
Khanh Nhi cũng phát hiện ra bạn mình đang
buồn. Sau khi cô dồn hỏi, Lạc Phán Phán kể lại
toàn bộ chuyện xảy ngày hôm đó.
"Cậu nói gì? Hướng Vũ Phàm và Diêu Nguyệt Thi đang
qua lại với nhau?"
Đoàn Khanh Nhi trừng mắt, không dám tin, nhìn chằm
chằm vào người đang ngồiđối diện.
“Ừ.” Lạc Phán Phán đáp nhỏ, cầm dĩa hờ hững gẩy
gẩy sườn trong đĩa.
“Cậu thì sao? Cậu định làm thế nào?" Đoàn
Khanh Nhi chau mày, lo lắng nhìn cô.
Lạc Phán Phán cười khổ não, cố gắng kìm nén sự
đau khổ trong lòng, tự cười mình.
"Còn có thể làm thế nào nữa? Ai bảo mình
không sớm nói ra tình cảm của mình,bây giờ bị
người khác cướp mất rồi, thất tình là phải."
"Phán Phán..."
Đoàn Khanh Nhi thấy sống mũi cay cay, buồn bã nhìn
cô, gắp tất cả sườn ở đĩacủa mình sang đĩa của
Phán Phán. "Ăn đi, đây là món sườn cậu thích, cho
cậu hết. Cậu phải ăn no, sau đó tìm cho mình một người
bạn trai tốt gấp trăm lần têntrứng thối Hướng
Vũ Phàm!"
Nhìn thấy điệu bộ đó, Lạc Phán Phán không nhịn
được cười.
"Mình nhớ Hướng Vũ Phàm là thần tượng mà cậu
sùng bái nhất mà, mấy ngày trước không phải cậu
còn gọi là "hoàng tử Vũ Phàm" sao? Sao hôm nay
lại gọi cậu ấy là trứng thối?"
"Mình không quan tâm cậu ấy là hoàng tử,
điều mình quan tâm là vua chúa cũngkhông được bắt
nạt bạn tốt của Đoàn Khanh Nhi!"
“Khanh Nhi, cậu đúng là càng ngày càng đáng yêu,
nếu mình..." Câu nói dừng lại ở đó, Lạc Phán Phán
ngạc nhiên nhìn về phía trước.
"Sao thế?" Đoàn Khanh Nhi nghi ngờ chau
mày, quay đầu lại, nhìn theo ánh mắtcủa Lạc Phán
Phán, ngạc nhiên khi nhìn thấy người mình vừa gọi là
"trứng thối".
Cậu ấy đang cầm đĩa thức ăn, bước về phía
họ, nhìn thấy Lạc Phán Phán, ánh mắt tỏ ra khó
hiểu. Nhìn sang Lạc Phán Phán, Đoàn Khanh Nhi
thấy cô đang nhìn cậu, khuôn mặt xanh xao tự
nhiên sáng bùng lên.
Đúng là đen đủi, đang ăn trưa thì gặp cậu ta!
Đoàn Khanh Nhi chun mũi, khi Hướng Vũ Phàm đi qua, cô
giả vờ không để ý đưa chân ra...
Hướng Vũ Phàm đang tập trung nhìn Lạc Phán Phán nên
khi đi qua chỗ ĐoànKhanh Nhi, cậu không ngờ
bị "trúng kế" của cô. Cậu vấp chân, đĩa thức
ăn văng ra, tất cả đồ ăn bay thẳng lên mặt một
bạn học nam to béo cách đó không xa...
"Cẩn thận!"
Thấy Hướng Vũ Phàm sắp ngã, Lạc Phán Phán ngồi
gần hét lên, đứng dậy đưa tayra đỡ cậu.
Con bé này... đúng là không ra sao! Đoàn
Khanh Nhi tức giận nhìn người bạn thân của mình đang
vội vàng đỡ Hướng Vũ Phàm, phá tan hành động ra tay
trừngphạt thần tượng của cô. Con bé này đúng là
giỏi, làm lỡ hết cả mưu kế. Đúng làmất công!
Tất nhiên, Lạc Phán Phán không để ý đến sự
tiếc nuối của Đoàn Khanh Nhi, tâm trí cô dồn hết vào
Hướng Vũ Phàm.
Căng tin rất ồn ào, nhưng hai người chỉ nhìn nhau.
Một lát sau, khi Đoàn KhanhNhi tức đến sắp phát điên
thì Lạc Phán Phán cúi đầu nói: "... Cậu
không sao chứ?".
“Ừ.” Cậu khẽ gật đầu, ánh mắt dừng lại trên
cánh tay đang giữ chặt tay cậu. "Vừarồi... Cảm ơn
cậu."
"Không có gì." Nói xong, thấy ánh mắt
của cậu, cô vội buông tay bào chữa cho hành động của
mình: "Xin lỗi, vừa rổi tôi nhất thời vội
vàng, cậu đừng để ý".
Nhìn thấy điệu bộ khách sáo của cô, Hướng Vũ Phàm
thấy đau lòng. Trước đây,họ không như thế, đã có
lúc thân mật với nhau như không hề có khoảng cách,
cùng nhau cười nói, chơi đùa. Mặc dù có lúc cô tức
giận nhưng hai người luôn cảm thấy thoải mái. So
với thái độ khách sáo của cô bây giờ, cậu mong được
thấy cô như trước đây, cầm vở gõ vào trán cậu, phạt
cậu chép Mạnh Tử - Ly Lâu thượng.
Thở dài không thành tiếng, cậu giải thích:
"Phán Phán, về việc xảy ra sáng hômđó...".
"A! Cuối cùng tôi cũng tìm được cậu rồi!" Có
tiếng reo vui mừng và nụ cười tươi sáng rạng rỡ xuất
hiện trước mặt Lạc Phán Phán.
"Là cậu à?" Lạc Phán Phán ngạc nhiên đến mức
lùi lại một bước, tròn mắt nhìnngười đứng trước
mặt mình. "Tại sao cậu lại ở đây? Tôi nhờ cậu
không phải là học sinh trường này mà."
"Thần Dật?" Hướng Vũ Phàm cũng vô cùng
ngạc nhiên nhìn cậu học sinh, rồi lại nhìn Lạc
