a.
Tuy nhiên, khi mở cửara, cậu sững người ngạc nhiên.
Bên ngoài cửa, sương mù vẫn chưa tan hết, những
giọt sưong còn đọng trênngọn cỏ, bầu trời xám xịt, chỉ
có vài tia sáng xuất hiện đằng chân trời xa.
Trong gió lạnh, một cô bé mặc phong phanh đang
ngồi trên bậc thềm trước cửa nhà cậu. Đầu tựa
lên đầu gối, mái tóc dài buông xuông che nửa
khuôn mặt, vócdáng nhỏ bé đang run run trong gió rét.
"Tiểu Thi? Tại sao em lại ở đây?" Cậu
kinh ngạc nhìn cô hai giây, vội vàng bước tớibên
cạnh. "Tiểu Thi, em tỉnh dậy nào, đừng
ngủ ở đây, bị cảm lạnh mất."
Diêu Nguyệt Thi bị cậu đánh thức, đôi mắt mơ
màng nhìn cậu.
"Anh Vũ Phàm!"
"Mặt trời còn chưa lên, sao em đã đến đây?" Cậu
nhẹ nhàng đỡ cánh tay cô, kéocô đứng dậy. Cậu ngạc
nhiên khi thấy tay cô lạnh ngắt. "Tiểu Thi, sao
tay em lạnhthê? Em ở đây bao lâu rồi?"
Diêu Nguyệt Thi không trả lời câu hỏi của cậu,
nhìn kỹ cậu một lượt, sau đó cắnmôi, ấm ức
nói: "Anh Vũ Phàm, anh phải đi sao?".
Hướng Vũ Phàm im lặng vài giây, không nói gì,
đỡ cô dậy, từ từ bước vào nhà.
"Em đừng nói gì cả, anh đỡ em vào nhà uống
cốc nước nóng, nếu không em sẽ bịcảm lạnh đấy."
Cậu đưa Diêu Nguyệt Thi vào phòng khách, pha cho cô
một cốc sữa nóng. Saukhi để cô khoác thêm một chiếc
áo lông, Hướng Vũ Phàm mói bước đến, ngồixuống
cạnh cô.
"Tiểu Thi, không phải là hôm nay em phải đi học
xa sao? Sao lại đến đây?"
"Em không muốn đi học. Nếu em đi, anh sẽ
đi tìm chị gia sư đó!"
Một lát sau, cô ngẩng đầu nhìn cậu, giọng nói
rất bình tĩnh. "Anh Vũ Phàm, có đúng là
vừa rồi anh định đi tìm chị ấy không? Hôm
trước anh từ chổi em, là bởi vì anh thích chị ấy, có
phải vậy không?"
"Tiểu Thi, em đừng như thế…”
Im lặng nhìn cậu giây lát, đột nhiên cô mỉm cười rất
kỳ lạ, đôi môi xanh tái.
"Hóa ra anh thích người tên là Lạc Phán
Phán thật."
Nhìn cô gái có chút gì đó trở nên lạ lẫm đối với
mình, Hướng Vũ Phàm chau mày nói: "Tiểu Thi,
trước đây em đâu có như thế này".
"Anh thì sao? Trước đây anh thường xuyên như thế
này sao? Trước đây, anhkhông vì một cô gái mới quen có
một tháng mà suy tính thiệt hơn. Trước đây,anh
không vì một cô gái mà bỏ rơi em. Trước đây,
rõ ràng là anh đã hứa với em,sẽ mãi mãi ở bên em! Anh
đã quên rồi sao?"
Tiểu Thi có vẻ xúc động, đặt mạnh cốc sữa xuống
bàn, giương đôi mắt đỏ hoe nhìn cậu.
Hướng Vũ Phàm lo lắng nhìn cô, nét mặt căng thẳng.
"Tiểu Thi, em biết là anh luôn coi em như em gái
mà."
"Em không muốn là em gái của anh, em cũng
không thèm là em gái của anh, em muốn là bạn gái
của anh! Anh biết em thích anh, em biết là anh
luôn hiểu điều đó! Chỉ vì anh cảm thấy chúng ta còn
nhỏ nên không nói ra mà thôi, đúng không?"
"Tiểu Thi, anh không bao giờ nghĩ đến việc
thay đổi mối quan hệ giữa chúng ta. Cho dù là bây
giờ hay sau này, anh đều hy vọng em là cô em gái
tốt của anh. Nào, anh đưa em về nhà, sắp đến
giờ em lên máy bay rồi, em phải về ngay thì
mới kịp."
"Em không muốn!" Cô gạt tay cậu ra,
đứng phắt dậy. "Em muốn làm bạn gái củaanh.
Nếu anh không đồng ý, em sẽ không đi học!"
“Tiểu Thi, em quá trẻ con rồi! Nếu em không đi
học, chú Diêu và cô Diêu sẽ rấtđau lòng!" Hướng
Vũ Phàm nghiêm khắc nhìn cô, giọng có vẻ trách móc.
Trước đây, mỗi lần cậu nghiêm giọng nói với cô như
vậy, cho dù có như thế nào thì cô cũng ngoan
ngoãn nghe lời ngay. Nhưng lần này cô cố chấp một
cách kỳ lạánh mắt lộ rõ vẻ không chịu nhượng bộ.
"Em không quan tâm, anh không nhận lời với em thì
em sẽ không về!"
"Em!"
Hai mắt cậu lạnh như sương, nét mặt căng thẳng,
môi mím lại. Cậu sắp thốt lêncâu nói vô tình thì
những cảnh trong quá khứ lại hiện lên trước mắt cậu.
Năm ấy, gia đình cậu mới chuyển về thị trấn
nhỏ này, những đứa trẻ xung quanhđều không muốn
chơi với cậu. Chỉ có cô, một cô bé ba tuổi
xinh xắn ôm búp bê Babier, là lũn cũn chạy đến trước
mặt cậu, mở đôi mắt thơ ngây và lắp bắp gọi cậu
là "anh Vũ Phàm".
Những năm tháng thơ ấu, mỗi lẩn bố mẹ cậu đi công
tác xa, cô Diêu xinh đẹp rất yêu quý
cậu, thường vuốt tóc cậu, dẫn cậu sang nhà
họ Diêu chơi. Cô Diêu làm cho cậu rất nhiều món
ăn ngon, buổi tối giữ cậu ở lại nhà họ, giúp
cậu gấp chăn,kể chuyện, dỗ cậu và Tiểu Thi ngủ...
Những năm tháng của thời niên thiếu, bố mẹ cậu
luôn bận rộn với công việc, chúDiêu tốt bụng
thường một tay dắt Tiểu Thi bốn tuổi, một tay
dắt cậu sáu tuổi đếnsân vận động...
Lúc bảy tuổi...
Lúc tám tuổi...
Lúc chín tuổi...
Thời thơ ấu của cậu luôn gắn bó với gia đình họ
Diêu, sao cậu có thể nhẫn tâmlàm tổn thương người em
gái nhỏ của cậu được?
Ánh mắt lạnh lùng, khóe miệng băng giá của cậu
biến mất. Cậu nhắm mắt, thở dàikhông thành tiếng.
Thấy thế lòng Diêu Nguyệt Thi dịu lại, cô nở
một nụ cười xinh đẹp vẻ mãn nguyện.
Nắm tay cậu, cô dịu dàng hứa: "Anh Vũ
Phàm, cảm ơn anh. Sau này em sẽ ngoan,em sẽ đối xử
với anh thật tốt, không làm anh phải hôi hận vì
quyết định hômnay".
"... Đi, không đi, đi, không đi, đi,
không... đi! Không tính không tính, lần này
không tính, làm lại!"
Trên con đường đá cách nhà họ Hướng không xa,
Lạc Phán Phán
