đang cầm một cành hoa, vừa bứt
cánh hoa vừa nói, dưới chân cô là rất nhiều
cành tường vi.
Cô đã đến nửa tiếng trước đây, nhưng do dự
không biết có nên tìm Hướng VũPhàm không. Đấu
tranh tư tưởng hồi lâu mà vẫn không quyết định
được, cuối cùng cô đành đếm cánh hoa để quyết
định, thuận theo sự sắp xếp của duyên phận.
"... Đi, không đi, đi, không... đi!"
Sao lại là "không đi"? Không phải trong
các bộ phim, mỗi lẩn như thế này nhânvật nữ chính
đều ngắt được cánh hoa quyết định "đi" sao?
Vì sao mình ngắt rất nhiều rồi mà vẫn
là "không đi"? Lạc Phán mở to mắt nhìn
cành hoa trong tay, tứcgiận vứt đi, tiện tav cẩm một
cành hoa bên cạnh...
"Tức chết mất! Những lần trước đều không
tính, làm lại lần nữa!" Nhìn cành hoa trong tay,
cô nuốt nước bọt rồi lại đếm: "Đi, không đi, đi,
không đi...".
Cầm lây cành hoa cuối cùng, chỉ còn lại hai
cánh hoa. Vừa rồi là "không đi", có
nghĩa là, nếu đếm tiếp, kết thúc sẽ là
"không đi".
Như vậy thì không được!
Nhìn cành hoa giây lát, Lạc Phán Phán ngắt một
cánh hoa nhỏ hơn, sau đó nhẹnhàng thả tay ra, cánh hoa
bay theo gió.
"Ồ, cánh hóa bay mất rồi!" Cô giả bộ
ngạc nhiên, sau đó nói với vẻ miễn cưỡng:"Thế thì
không đếm được cánh hoa này nữa rồi".
Nói xong, cô ngắt cánh hoa cuối cùng và nói
với giọng hài lòng: "Đi". Ha ha ha, là
"đi", có vẻ như mình và Hướng Vũ Phàm rất có
duyên!
Thu dọn hết những cánh hoa trên mặt đất, Lạc
Phán Phán vui vẻ chạy đến trưóccửa nhà Hướng Vũ Phàm,
đang định bấm chuông thì cánh cửa lớn đã đưọc
mở ra từ phía trong.
Sớm thế này, nhất định là cô Hướng! Lạc Phán Phán
cười rạng rỡ ngẩng đầu,đang định chào thì nụ cười vụt
biên mất. Sau khi cánh cửa mở ra, người xuất hiệntrước
mặt cô là Hướng Vũ Phàm. Cậu vẫn đẹp trai như
trước, mặc chiếc áo vest trắng trông rất đẹp, nét mặt
dịu dàng.
Đứng bên cạnh cậu là một cô bé xinh xắn, tóc
dài đến eo, mặc một chiếc áo lông dê màu
trắng. Cô bé này không lạ lẫm gì với Lạc Phán
Phán, cô vẫn xuất hiệntrong các tác phẩm nhiếp ảnh của
Hướng Vũ Phàm, hơn nữa, chiều hôm trước họvừa mới gặp
nhau. Không sai, đó chính là Diêu Nguyệt Thi.
"Hai người..."
Lạc Phán Phán do dự nói, ánh mắt dừng lại trên
cánh tay Hướng Vũ Phàm. Một cánh tay trắng ngần
đang khoác lấy tay cậu, nhìn rất thân mật.
Thấy ánh mắt của cô, Hướng Vũ Phàm có vẻ xấu hổ.
Đang muốn gỡ tay thì DiêuNguyệt Thi lại cố tình
khoác tay cậu chặt hơn.
"Hóa ra là gia sư Lạc, chị đến gặp anh Vũ
Phàm nhà em sớm thế để dạy kèm sao? Nhưng sáng
nay anh Vũ Phàm không có thời gian, anh ấy phải đưa em
ra sân bay." Nói rồi, tỏ vẻ như chợt nhớ ra
điều gì, cô cười rất vui vẻ, khuôn mặt vô cùng
xinh đẹp. "À, gia sư Lạc, anh Vũ Phàm vừa đồng ý
làm bạn trai của em! Chị không chúc mừng bọn em
sao?"
Lạc Phán Phán ngạc nhiên quay sang nhìn Hướng Vũ
Phàm, cậu tránh ánh mắt của cô.
Sao lại thế?... Hôm trưóc còn không có gì,
sao hôm nay cậu đã thành bạn traicủa Diêu Nguyệt
Thi được?
Lạc Phán Phán run chân, bất giác lùi lại hai
bước, tâm trạng trở nên hoang mang.
Nhìn thấy cô như vậy, trong lòng Diêu Nguyệt Thi
rất vui mừng, quay sang kéo người bên cạnh nói:
"Anh Vũ Phàm, chúng ta đi thôi! Sắp đến giờ
bay rồi".
Hướng Vũ Phàm bị Diêu Nguyệt Thi kéo đi. Cậu
vừa đi vừa quay đầu lại nhìn cô bạn đứng trên bậc
cửa, dường như cậu có điều gì muốn nói nhưng
không nói ra được, ánh mắt đầy lo lắng.
Lạc Phán Phán không để ý đến thái độ của cậu, cô
đứng chôn chân, tinh thầnhoảng loạn, ngón tay lạnh
cóng. Gió thổi vào thân hình bé nhỏ mặc chiếc
váytrắng như muốn thổi bay người đi… Cũng lúc đó, trên
con đường nhỏ cách nhà họHướng không xa, một cậu
thiếu niên khôi ngô tuấn tú mặc bộ quần áo
thể thao hiệu Nike, đeo MP4 đang chạy thể dục
vòng quanh đài phun nước của khu.
Mọi người trên đường nhìn thấy cậu, vui vẻ
chào hỏi: "Tiểu Dật, lại chạy thể dục buổi sáng
à?".
Cậu thiêu niên nở một nụ cười rạng rỡ trả
lời: "Vâng, ông bà có chạy cùng cháu
không ạ?".
"Không! Ông bà già rồi, sao so được hội trẻ các
cháu!" Họ xua tay, cười vui vẻ rồibỏ đi.
Hàn Thần Dật cười, tiếp tục chạy về
phía trước. Đột nhiên, phát hiện ra có điềuthú
vị, cậu nheo mắt rồi dừng lại.
Nhìn theo ánh mắt của cậu, có thể thấy một
đôi trai gái bước ra từ chỗ rẽ. Cậucon trai mặc chiếc
áo vest, cô gái khoác chiếc áo lông trắng đáng
yêu, hai ngườikhoác tay nhau có vẻ rất thân mật.
Hình như họ đang vội, bước đi rất nhanh và
biến mất ở góc ngoặt.
Không phải hai người này luôn coi nhau là anh em sao?
Sao tự nhiên lại như thế?
Ánh mắt Hàn Thần Dật lộ rõ vẻ kinh ngạc. Cậu
đưa tay sờ cằm, đang nghĩ xem có chuyện gì xảy ra thì
nhìn thấy có một cô bé cũng bước ra từ chỗ rẽ.
Khônggiống với vẻ thân mật của hai người trước, trông
cô rất đau khổ, giống như vừa bị sốc, đầu
cúi xuống, thẫn thờ bước về phía trước. Nhìn
thấy cô sắp đâm vào cột đèn, Hàn Thần Dật
vội chạy về phía trưóc, đứng chắn trước mặt cô nói
to: "Cẩnthận!". Vừa nói xong thì cô đã
đâm bổ vào vai cậu.
Cảm giác đau ở trán khiến cho Lạc Phán Phán
tỉnh táo lại. Thấy có một người đột nhiên xuất