ứ ba, Hướng Vũ Phàm vẫn không về nhà,
cũng không đi học. Mặc dù bà Hướng không nói gì
nhưng Lạc Phán Phán biết bà rất lo lắng. Niềm
tin của LạcPhán Phán bắt đầu bị lung lay. Lẽ nào
lần này cậu ấy bỏ đi thật? Liệu cậu ấy có đixa
không, có quay về không? Suy nghĩ này khiến cô lo
lắng, ăn không ngon ngủkhông yên. Cô bắt đầu
hỏi bạn thân xem có phải cô đã sai không, Hướng Vũ
Phàm thật sự sẽ không quay lại?
Đoàn Khanh Nhi vỗ vai cô an ủi: “Không đâu! Cậu ấy
đã lớn rồi, sao lại tính toánmột chuvện nhỏ nhặt như
thế? Chăng qua là hôm đó cậu giận quá nên nói thế,cậu
ấy nhất định sẽ hiểu mà. Phán Phán, đừng nghĩ
lung tung, tin mình đi, nhất định ngày mai cậu
ấy sẽ về!".
Thật không? Ngày mai cậu ấy sẽ về sao?
Lạc Phán Phán không tin điều đó lắm.
Ngày thứ tư, Hướng Vũ Phàm vẫn chưa về nhà.
Cả ngày, lòng Lạc Phán Phán nóng như có lửa đốt,
không thể tập trung học được, lúc ăn trưa, suýt
chút nữa thì cầm dĩa đưa lên mũi, nhưng không
phải là mũi cô mà là mũi của Đoàn Khanh Nhi ngồi
bên cạnh...
Là bạn thân của Lạc Phán Phán, Đoàn Khanh Nhi
không chịu được tình trạng đó, quyết định thực hiện
nghĩa vụ của một người bạn tốt: giúp bạn mình
lấy lại phương hướng.
"Nghe mình nói này, Lạc Phán Phán, cậu ngồi lo
lắng ở đây thì có ích gì? Nêu cậu lo lắng cho
Hướng Vũ Phàm thì đi tìm cậu ấy đi!" Sự
thực là cô sợ Lạc Phán Phán không cẩn thận dùng
dĩa chọc vào mũi cô nên quyết tâm cứu Lạc Phán
Phán thoát khỏi tình trạng tâm hồn bay lơ lửng trên
tầng không...
"Tìm cậu ấy? Nhưng thế giới rộng lớn thế này,
biết tìm cậu ấy ở đâu?" Lạc PhánPhán hoang mang,
chớp chớp mắt, giống như một đứa trẻ bị lạc
đường không biết phải làm gì khiến người khác phải
xót xa.
Đoàn Khanh Nhi thở dài, đưa tay véo hai má cô.
"Lạc Phán Phán, bình thường cậu thông minh
lắm, thế mà lúc quan trọng lại để trí óc rơi
đi đâu mất rồi! Muốn tìm Hướng Vũ Phàm, tất
nhiên cậu phải đi tìm những người bạn thân của cậu
ấy. Người càng thân thiết thì càng hiểu rõ thói
quen của cậu ấy. Nhờ sự giúp đỡ củahọ thì việc
tìm được Hướng Vũ Phàm không còn khó khăn nữa."
Bạn thân?
Một khuôn mặt khôi ngô, tuấn tú hiện lên trong
đầu Lạc Phán Phán, mắt cô sánglên, nét mặt lanh lợi
trở lại.
"Mình hiểu rồi! Khanh Nhi, cảm ơn cậu! Cậu giúp
mình xin nghỉ buổi học chiều nay,lần sau mình sẽ mời
cậu uống trà sữa trân châu!"
Nói rồi, cô vội vàng kéo ghế nhanh chóng chạy
ra khỏi căng tin của trường.
Nhìn theo cô, Khanh Nhi lắc đầu.
"Ôi, đúng là tình yêu khiên cho người ta mất
trí!"
Vị cứu tinh mà Lạc Phán Phán nghĩ tới chính là em
họ xa của Hướng Vũ Phàm - Hàn Thần Dật.
Cậu ta là họ hàng của Hướng Vũ Phàm, hai người
sống chung một khu, chắc chắn Hàn Thần Dật sẽ
hiểu Hưóng Vũ Phàm, điều này có thể thấy từ việc
cậu ta biếtviệc của Diêu Nguyệt Thi. Có khi nhờ
sự giúp đã của cậu ta, cô có thể tìm được
Hướng Vũ Phàm.
Suy nghĩ này khiến cho Lạc Phán Phán vui mừng
nên cô không suy tính gì nữa, vội vàng chạy
đên trước cửa nhà Hàn Thần Dật, lúc đó mói nhớ ra
là không có số điệnthoại của cậu ta.
Lạc Phán Phán không dám gõ cửa, cô không quên
được trong tòa biệt thự này, ngoài một cậu thiêu
niên khôi ngô, tuấn tú còn có một con chó
Tibetan Mastiff hung dữ... Cô biết mối bất hòa giữa
Hướng Vũ Phàm và Hàn Thần Dật, thế mà lạiđến nhà người
ta để nói về kẻ thù của người ta, muốn nhờ người
ta giúp đỡ cô, nếu cậu ta không vui, thả chó ra
cắn cô thì cô phải làm thế nào?
Nhưng ngoài việc tiến lên gõ cửa, cô không nghĩ ra
được cách nào khác. Cô đã đến đây rồi thì
không thể lặng lẽ ra về được.
Lạc Phán Phán buồn bã nhìn vào cánh cửa lớn
của tòa biệt thự, đang chau màysuy nghĩ làm thế nào
để liên lạc được với Hàn Thần Dật thì cánh
cửa sắt chạmkhắc hoa văn đã được một người làm mở ra.
Cậu thiêu niên mặc đồng phục họcsinh xuât hiện
sau cánh cửa, theo sau có ba vệ sĩ. Cậu ta
không nhận thấy sự có mặt của cô, cầm lấy cặp
sách, bước lại gần chiếc xe con đỗ trước cửa.
Lạc Phán Phán nhận ra đồng phục cậu đang mặc
là của trường quý tộc tốt nhấtthành phố - trường Trung
học phổ thông Phong Hằng. Có thế thấy nhà cậu ta
rất lắm tiền, cậu ta không chỉ sống trong tòa biệt
thự đẹp nhất Cảnh Lam Viên màcòn được học ở một
trường tốt hơn con cái nhà khác nhiều lần. Đúng là may
mắnđược sinh ra trong nhà giàu có, cô không thể so
sánh điều kiện sống của mình vớicậu ta được.
Lạc Phán Phán cảm thấy hơi tự ti nhưng cô
nhanh chóng bỏ qua cảm giác đó. Cô không quên
là mình đến đây để giải quyết vân đề chứ
không phải là tìm cảm giác tự ti.
"Hàn Thần Dật!" Nhìn thấy cậu ta sắp ngồi
trong chiếc xe sang trọng, Lạc PhánPhán vội vàng gọi.
Nghe thấy tên mình, Hàn Thần Dật bất giác dừng
lại, nhìn về phía có tiếng nói. Khi nhận ra cô,
cậu ta nhếch miệng, quay người bước lại gần cô.
"Gấu nhỏ yêu quý, tại sao cậu lại ở đây?
Lẽ nào cậu nhớ tôi quá không chịu đượcnên chạy tới
đây?"
“…”
Lạc Phán Phán bặm môi, đưa tay xoa hai cánh tay
đang nổi da gà, cười gượnggạo.
"Ừ, chào... chào cậu..cậu…”
Cậu ta cười rạng rỡ, đòi mắt mở to nhìn cô.
"Cậu có chuyện