ày nữa em phải đi học xa hai tuần? Thế
cuộc thi nhiếp anh thì sao? Chỉ còn hạn hai tuần
nữa là phải nộp tác phẩm mà chúng ta vẫn
chưa chuẩn bị xong!"
"Ra ngoài? Hôm nay?” Nói đến đây, bất giác Hướng
Vũ Phàm quay lại nhìn Lạc Phán Phán.
Lạc Phán Phán cúi đầu, lật nhanh trang sách, giả
vờ như không để ý nhưng vẫn cốlắng nghe. Hướng
Vũ Phàm sốt ruột không để ý đến động tác đó
của cô, nhíumày rồi nói với người ở đầu dây bên
kia: "Nhất định phải là hôm nay sao?".
"Được rồi! Một lát nữa gặp nhau!"
Hướng Vũ Phàm tắt điện thoại, lo lắng vò đầu,
ngồi xuống bàn.
Cậu không nói gì, Lạc Phán Phán cũng giả vờ
như không biết gì, tiếp tục đọc sách.
Hướng Vũ Phàm nhìn cô, do dự một lát rồi bắt
đầu thương lượng: "Này... Lạc Phán Phán,
tôi có chút việc muốn ra ngoài…”
"Ồ." Lạc Phán Phán giả vờ thản nhiên
hỏi: "Đi với bạn à?".
Hướng Vũ Phàm do dự một lát mới gật
đầu. "Ừ, tôi có chút việc phải đi. Này, có
thể tôi sẽ về hơi muộn, hay là cậu về nhà trước
nhé!"
Lạc Phán Phán gập sách lại, đang định đồng ý,
không ngờ Hướng Vũ Phàm nói thêm một
câu: "Này, lần sau tôi sẽ mời cậu ăn
kem...".
Mời cô ăn kem?
Cậu ta không nhắc đến kem còn được, cậu ta nói thế
khiến cho sắc mặt Lạc Phán Phán thay đổi. Cô
bực bội nói: "Ai thèm ăn kem của cậu, tôi ghét
kem! Cậu muốnđi thì đi, không cần hỏi tôi, cũng
không cần lấy kem ra dỗ tôi! Tôi không quan tâm
đến việc của cậu!".
Lạc Phán Phán vô cùng tức giận, lời nói ra
đương nhiên cũng khá khó nghe nhưngHướng Vũ Phàm
đang sốt ruột nên không để ý. Cậu chỉ cảm
thấy lời cô nói hơichướng tai, giọng cậu trở nên
nặng nề: "Lạc Phán Phán, cậu nói thế là có ý gì? Tôi
có lòng tốt nên mời cậu ăn kem. Cậu không thích thì
thôi, lại còn mắng tôi sao?".
Lạc Phán Phán đang tức giận, những lời nói của
Hướng Vũ Phàm vô tình như đổthêm dầu vào lửa, cô
lại càng bực hơn.
"Lòng tốt? Hừ! Cậu có lòng tốt thật thì đã
không dùng cái kem rẻ tiền đó để bịt miệng tôi,
để tôi không đi tố cáo với mẹ cậu!" Cô
lạnh lùng "hừ" một tiếng rồi nóigiọng châm chọc:
"Cậu nghĩ là tôi không biết gì à? Không phải
là cậu muốn hẹn hòvới bạn gái sao? Lại còn nói là
có việc gấp, tôi khinh! Loại người như cậu, suốt
ngày chi biết chơi, tôi thấy cả đời này cậu
sẽ không ngóc đầu lên được!".
Câu nói của Lạc Phán Phán động chạm đến lòng
tự ái của Hướng Vũ Phàm. Cậunghiêm mặt, nắm chặt tay
lại, tuôn một tràng: "Lạc Phán Phán! Cậu quá lời
rồiđây. Tôi muốn đi hay không là việc của tôi, sau này
có ngóc đầu lên được hay không không liên quan
đến cậu. Cậu căn cứ vào đâu mà nói tôi thêế?
Cậu chẳng qua cũng chỉ là một gia sư tôi nhất
thời hứng thú tìm đến mà thôi!".
"Hướng Vũ Phàm, cậu nghĩ tôi muốn quan tâm đến
cậu à? Cậu không nghĩ xem, lúc đầu ai quấy rối ai
sao? Hôm nay tôi đứng ở đây là phúc cho cậu rồi!
Nếu cậu..."
... Em
không buồn, anh đừng coi thường em, có điều gì
buồn bã, hãy hát mộtbài, mặc dù lời ca bi thương run
rẩy, cũng tốt hơn anh, em vẫn rất vui vẻ, em
không buồn, anh đừng coi thường em...
Lúc hai người đang tranh cãi kịch liệt, chuông điện
thoại của Hướng Vũ Phàm lại vang lên. Cậu đang
định nghe máy thì đột nhiên, Lạc Phán Phán cướp
điện thoại trong tay cậu. Hành động của cô khiến
cho cậu tức giận, trừng mắt hét lên: "Cậulàm gì
thế?".
Lạc Phán Phán không thèm để tâm đến vẻ tức
giận của cậu, nhấn mạnh: "Bây giờ là giờ
ôn bài, không được nghe điện thoại, không được ra
ngoài! Cậu phải tuân thủ!". Cậu muốn ra
ngoài? Cô không cho!
"Lạc Phán Phán! Cậu đừng quá đáng! Cậu can thiệp
tới quvền tự do của tôi thì tôisẽ bỏ nhà đi, xem
cậu giái thích với mẹ tòôi như thế nào!"
''Ha! Bỏ nhà đi?" Lạc Phán Phán cười lạnh
lùng, nói với giọng khiêu khích. "Nghenói cậu đã
bỏ nhà đi 102 lần, lần nào cũng không quá một
ngày? Hướng VũPhàm, cậu đúng là thiên tài!"
"Cậu!" Hướng Vũ Phàm tức giận, trừng mắt nhìn cô,
khuôn mặt đẹp u ám, cườikhẩy. "Được! Rất được! Lạc
Phán Phán, cậu ở lại đây một mình mà hưởng thụcuộc
sống! Tôi đi đây! Từ sau chúng ta không gặp nhau nữa!
Hừ!"
Nói xong, cậu giật lấy điện thoại từ trong tay cô,
tức giận bỏ đi. Tiếng cửa đậpmạnh tưởng như làm vỡ
cả kính. Lạc Phán Phán chợt ý thức được chuyện
gì đang xảy ra sau khi nguôi cơn giận.
Nhìn cánh cửa đang run ạ; lên, cô ngạc nhiên
tự hoi chính mình: "Lạc Phán Phán,Hướng Vũ Phàm
đi gặp Diêu Nguyệt Thi thì có liên quan gì đến mày?
Vì sao mày phải tức giận? Rốt cuộc mày sao thế?".
Hướng Vũ Phàm bỏ nhà đi thật.
Ngày đầu tiên, Lạc Phan Phán không thấy có vấn
đề gì, vẫn ăn ngon ngủ yên. Vìđâv là lần thú 103
Hướng Vũ Phàm bỏ nhà đi, còô tin chắc rằng
cậu ấvy sẽ như những lần trước, không quá hai
ngày sẽ ngoan ngoãn trở về nhà.
Ngày thứ hai, Hướng Vũ Phàm không về nhà, Lạc
Phán Phán bắt đầu lo lắng, nhưng cô bình tâm
lại rất nhanh bởi cô tự nói với mình rằng, có lẽ
để giữ thể diện nên lần này Hướng Vũ Phàm sẽ bỏ
đi lâu haơn nhưng nhầt định ngày mai sẽ về. Hơn
nữa, ngày mai còn phải đi học, lẽ nào cậu ấy dám
bỏ học? Nhất định ngàymai cậu ấy sẽ về, Lạc Phán
Phán tin chắc như vậy.
Ngày th