ng cái gì, nhà tôi và nhà cậu ớ
hai hướng khác nhau! Này, cậu vẫn còn đi theo à?!...
Tùy cậu, cậu thích đi theo thì đi! À, Hướng Vũ
Phàm, nghe nói thànhtích học tập lần này của cậu có
nhiều tiên bộ, chúc mừng cậu!"
"Mẹ tôi bảo đó là công của cậu. À, cô
giáo Lạc có nói với cậu việc tiếp tục dạy kèm
không?"
"Nói rồi."
"Thế cậu có đồng ý không? Đó là tính cách của mẹ
tôi, nếu tôi không đồng ý, bà sẽ ép tôi thành bánh
mít!"
"Tôi cũng thế, không muốn nhưng vẫn phải
nhận lời..."
Mặt trời sắp lặn, ráng chiều đỏ rực như nàng
tiên sơ ý làm đổ rượu ra khắp bầutrời.
Bóng hai người đổ dài trong ánh sáng đẹp đẽ
đó, có lúc dường như tan vào nhau. Gió nhè nhẹ thổi
hòa cùng giọng nói ấm áp của hai người.
Lạc Phán Phán vẫn là gia sư của Hướng Vũ Phàm, cô
đến nhà họ Hướng vào hai ngày nghỉ cuối tuần. Có thể
là do sự tạ lỗi của Hướng Vũ Phàm phát huy tác
dụng, cũng có thể là do que kem khiến Lạc Phán Phán
cảm động mà hai người lấy lại được cảm giác
thoải mái ban đầu.
Đương nhiên, "cảm giác thoải mái" này chỉ có
trong lòng Lạc Phán Phán mà thôi. Đối với Hướng
Vũ Phàm, những ngày ôn tập là những ngày khốn khổ
không thể diễn tả hết bằng lời, vì thế khi có cơ
hội, cậu vẫn rất lười... Ví dụ như bây giờ,nhân cơ
hội Lạc Phán Phán đang bận rộn cho kỳ thi hằng
tháng vào tuần sau, cậuvừa tra tài liệu vừa mở máy
tính, sau đó lén QQ nói chuyện...
Vừa đăng nhập, avatar có hình con thiên nga màu
hồng đã nháy sáng liên tục, Hướng Vũ Phàm mở ra, một
cửa số hội thoại hiện lên.
Pháo bông
(10:01:06): Anh Vũ Phàm, hôm nay anh có ra ngoài được
không?
Hướng Vũ Phàm quav đầu lại nhìn Lạc Phán Phán, thấy
cô đang ngồi trên chiếcsofa không xa chỗ cậu, chăm
chỉ ôn bài, cậu thở phào nhẹ nhõm, nhẹ nhàng gõbàn
phím, trả lời.
Vang danh
thiên hạ (10:09:51): Hôm nay anh phải ôn bài, chắc là
không ra ngoài được.
Pháo bông (10:10:29): Lần nào anh cũng nói
thế, rõ ràng là anh ghét em rồi nêncố ý nghĩ ra lý do
để không gặp em, đúng không? Em giận rồi! Không
thèmquan tâm đến anh nữa!
Vang danh thiên hạ (10:10:57): Tiểu Thi, đừng
giận, anh không lừa em, anhđang phải ôn bài thật mà.
Người bạn gia sư của anh rất nghiêm khắc, cậu ấykhông
cho anh ra ngoài. Hay là thế này, lần sau ra
ngoài, anh sẽ mời em ăn kem được không?
Rõ ràng là người kia không vui, một hồi lâu không
thấy trả lời, khoảng mười phút sau, một dòng chữ
hiện lên ở cửa sổ hội thoại.
Pháo bông
(10:19:13): Nhưng cuộc thi nhiếp ảnh sắp bắt đầu rồi,
anh vẫn chưachuẩn bị xong tác phẩm tham gia dự thi,
nếu không chuẩn bị thì sẽ không kịp!Anh nói chuyện với gia
sư của anh xem thế nào. Nếu không được, anh cứ
làmnhư lần trước, trốn đi là được... Sau khi
xong việc, anh mời chị ấy đi ăn kem, chị ấy
sẽ tha lỗi cho anh...
Nhìn vào dòng chữ đó, Hướng
Vũ Phàm chau mày lại, bỗng nhiên thấy nóng ruột.
Cuộc thi nhiếp ảnh lần này sắp tới rồi. Cậu
rất lo việc chuẩn bị tham gia cuộc thi. Bất
đắc dĩ, gần đây việc học ôn chiếm hầu hết thời
gian của cậu. Bây giờ Tiểu Thinhắc đến chuyện
này làm cậu không thoải mái.
Tuy nhiên, cậu không thích câu nói cuối cùng và
thái độ của Tiểu Thi, ngữ điệu có vẻ như đang ám chỉ
đối với cậu, Lac Phán Phán chỉ là một... một...
Chưa đủ thời gian cho cậu nghĩ ra một từ để miêu
tả thì bỗng một tiếng quát vang lên.
"Tiểu tử thối, bảo cậu ôn bài, cậu lại lên
mạng chat à?"
Giọng nói quen thuộc khiến cho tay Hướng Vũ Phàm hơi run,
cậu vội vàng tắt cửasổ hội thoại, ngẩng đầu nhìn cô
với vẻ rất lo lắng. Lần đầu tiên cậu không phảnbác
lại, ngoan ngoãn cầm quyển sách trên bàn, nói với
giọng cầu hòa: "Tôi sẽ ôn ngay đây...".
"Hừ!" Lạc Phán Phán trừng mắt, giậm chân
bước về chỗ của mình.
Cậu vuốt mũi, giở từng trang sách mà không hề
để tâm vào đó, một lát lại nhìntrộm cô. Không
biết vừa rồi khi đứng cạnh cậu, cô có nhìn thấy
đoạn hội thoại đó không, câu nói của Tiểu Thi hơi quá
đáng, nếu cô biết thì nhất định sẽ không
vui. Nhưng...
Ánh mắt của Hướng Vũ Phàm rời khỏi trang sách,
nhìn trộm Lạc Phán Phán. Cô ấy vẫn ngồi chăm chỉ
ôn bài, đang ghi chép gì đó, không có vẻ gì là không
vui.
Vì thế, có thể thấy là cô ấy không
biết. Hướng Vũ Phàm không dám chắc chắn nên cảm
thấy bất an. Cuối cùng cậu không kiềm chế được liền
hỏi: "Lạc Phán Phán... thế... vừa rồi
cậu có nhìn thấy gì không?".
Lạc Phán Phán dừng bút, sau vài giây mới ngẩng đầu
lên, trừng mắt nhìn cậu nói: "Tôi chỉ thấy một
tên lười thôi!".
Nói như thế có nghĩa là cô ấy không nhìn thấy
đoạn nói chuyện rồi. Kết ỉuận nàykhiến cho Hướng
Vũ Phàm thở phào nhẹ nhõm. Cậu rất vui nên không
để ý thấycô đang thẫn thờ suy nghĩ.
Đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa phòng học, cánh cửa
mở ra. Bà Hướng bưng mộtkhay nhỏ, tươi cười bước
vào. "Ôn bài lâu thế cũng mệt rồi, mẹ làm
bánh gatô vịtrà xanh, các con lại ăn đi."
"Tuyệt! Vị trà xanh? Rất ngon!" Hướng Vũ Phàm
vứt sách, nhảy lại lấy bánh nhưng bị bà Hướng ngăn
lại.
"Con vội cái gì? Phán Phán vẫn chưa ăn
mà!" Bà Hướng lườm cậu trách móc, sau đó
tươi cười gọi Lạc Phán Phán nói: "Phán Phán