uay, du thuyền trên không… Do lần đầu tiếp xúc
với các trò chơi này nên cô không hiểu cách chơi lắm, nếu không bị trượt thì bị
sặc nước, lần nào cũng có vấn đề. Hướng Vũ Phàm nhìn thấy thế, mắng cô là
“ngốc” rồi dạy cô cách chơi…
Nhìn cậu cười thật giống trẻ con, đột nhiên Lạc Phán
Phán không còn thấy ghét cậu như ấn tượng trước đây nữa.
Có những người mặc đồ công nhân, bảo vệ nhìn thấy hai người, cúi đầu chào Hướng
Vũ Phàm rồi lặng lẽ đi qua. Rõ ràng Hướng Vũ Phàm là vị khách tới đây thường
xuyên.
Khi hai người đang chơi đùa vui vẻ, trong tòa biệt thự, sau cánh cửa khép hờ,
một thiếu niên khôi ngô, tuấn tú cũng đang vui vẻ nhìn hai người. Rõ ràng là
cậu ta đã đứng đó rất lâu rồi, cốc cà phê trong tay đã uống gần hết.
Ngược lại với sự điềm nhiên của cậu, một người trung tuổi mặc bộ quần áo màu
xám đứng cạnh có vẻ hơi căng thẳng, đứng nghiêm, cung kính hỏi: “Thiếu gia, có
cần thả Tibetan Mastiff ra không?”.
Cậu thiếu niên thích thú nhìn Lạc Phán Phán suýt ngã, môi hơi cong lại, một ý
nghĩ lóe lên trong đầu cậu. “Tạm thời không cần. Quản gia Tiêu, chú đi điều tra
xem cô gái mặc áo phông có hình chú gấu là ai, có quan hệ thế nào với Hướng Vũ
Phàm, tối nay báo cáo cho cháu.” Ánh mắt cậu ta vừa hiếu kỳ, vừa cảnh giác.
“Vâng, thưa thiếu gia.” Người quản gia đáp rồi bước ra khỏi phòng.
Những giây phút vui vẻ trôi qua rất nhanh, thoắt một cái, những đám mây ở phía
chân trời được ánh nắng chiều tà nhuộm một màu vàng rực. Hai người chơi đã thấm
mệt, đang ngồi bên bể nghỉ ngơi, hai đôi chân trần ngâm trong nước vung vẩy.
“Hướng Vũ Phàm, cảm ơn cậu vì buổi chiều hôm nay, tôi chơi rất vui.” Lạc Phán
Phán nhìn xuống mặt nước, ngại ngùng nói lời cảm ơn, khuôn mặt trái xoan thanh
tú ửng hồng, không biết là tự nhiên hay bởi ráng chiều.
“Cảm ơn gì, dù sao thì tôi cũng đến đây chơi, chỉ là tiện thể rủ cậu đi cùng
thôi.” Hướng Vũ Phàm không quan tâm xua tay, nói dõng dạc. “Nhưng cũng lạ,
trước đây, sau khi tôi đến không được bao lâu, em họ đã thả chó ra đuổi rồi.
Hôm nay chơi lâu như vậy mà vẫn yên tĩnh lạ thường.”
Lạc Phán Phán đang ngại ngùng thì nghe thấy vậy, trừng mắt nhìn cậu. “Người ta
không đối đãi như vậy với cậu thì cậu không thấy thoải mái sao? Tôi chưa gặp
người nào như cậu! Mau đi thôi! Nếu Tibetan Mastiff chạy ra cắn cậu thì tôi
cũng chẳng quan tâm!”
Nói rồi, cô cầm giày của mình, đứng dậy, bước về phía bức tường. Hướng Vũ Phàm
cũng vội vàng cầm giày đi theo cô.
Chớp mắt lại một ngày nữa trôi qua, đây là ngày thứ bảy của kỳ nghỉ lễ Quốc
khánh, cũng là ngày cuối cùng Lạc Phán Phán dạy kèm Hướng Vũ Phàm.
“Tốt quá, hết ngày hôm nay là có thể thoát khỏi bàn tay quỷ dữ của cậu rồi…”
Hướng Vũ Phàm đứng trước bàn học, sung sướng giơ tay hoan hô.
Lạc Phán Phán lạnh lùng nhìn sự thích thú của cậu, trong lòng thấy hơi buồn, nói
giọng giận dỗi: “Lại còn nói tôi là quỷ dữ, tôi mới là người muốn thoát khỏi kẻ
ngốc nghếch như cậu!”.
Hướng Vũ Phàm bĩu môi, không muốn để lời khiêu khích của cô ảnh hưởng đến tâm
trạng vui vẻ của mình. Nghĩ một lát, cậu lại vui vẻ đề nghị: “Hôm nay là ngày
cuối cùng, dù sao mẹ tôi cũng không có nhà, Lạc Phán Phán, hay là chúng ta đến
khu vui chơi chơi một ngày?”.
Lạc Phán Phán trừng mắt nhìn, đập tay lên vai cậu, ấn cậu ngồi xuống ghế. “Chơi
cái gì mà chơi, hôm qua đã lỡ mất chương trình học rồi, hôm nay cậu phải học
bù!”
“Không chơi thì không chơi, làm gì mà hung dữ thế?” Cậu ta lẩm bẩm, cầm lấy
quyển vở ở góc bàn.
Lạc Phán Phán liếc nhìn cậu, rút ra quyển sách tiếng Anh trong tập vở cao ngất.
“Hôm nay chúng ta sẽ ôn môn tiếng Anh, với kiến thức của cậu thì tôi cũng không
đặt nhiều hy vọng, cậu hãy đọc một lượt hai mươi sáu chữ cái tiếng Anh trước
xem nào!”
“B, p, m, f, d, t, n, l… Á!” Hướng Vũ Phàm ôm lấy đầu, không hài lòng ngẩng đầu
nhìn cô. “Sao cậu lại gõ vào đầu tôi?”
“Cậu đang đọc bảng chữ cái tiếng Anh à? Đó là bảng chữ cái phiên âm chữ Hán mà!
Cậu đường đường là một học sinh lớp mười một mà không phân biệt nổi bảng chữ
cái tiếng Anh và bảng phiên âm chữ Hán. Tôi thật không hiểu nổi vì sao cậu lại
sống được đến giờ!” Lạc Phán Phán, tay trái chống nạnh, tay phải cầm quyển vở
gõ xuống mặt bàn liên tục khiến cho Hướng Vũ Phàm cảm thấy đau đầu.
Rụt cổ lại, cậu cẩn thận liếc nhìn cô, đề nghị nho nhỏ: “Tôi đọc sai thì cậu
sửa cho tôi, sao lại mắng tôi thế? Hôm nay sao cậu nóng tính vậy? Lẽ nào là đã
đến mấy ngày đó?”.
Mặt Lạc Phán Phán tái xanh, cô cầm quyển sách trong tay chuẩn bị đập vào đầu
cậu, không ngờ…
… Em không buồn, anh đừng coi thường em, có điều gì buồn bã, hãy hát một bài,
mặc dù lời ca bi thương run rẩy, cũng tốt hơn anh, em vẫn rất vui vẻ, em không
buồn, anh đừng coi thường em, có điều gì buồn bã, em đốt hết những lá thư anh
viết, quên đi bài hát mà anh thích, nhắm mặt lại, để nước mắt không rơi, em vẫn
rất vui vẻ…
Đột nhiên tiếng nhạc chuông êm dịu vang lên, hai người dừng lại. Hướng Vũ Phàm
cầm lấy điện thoại ở góc bàn, nhanh chóng thoát ra khỏi tầm ngắm của Lạc Phán
Phán.
Nhìn thấy Hướng Vũ Phàm thoát