ện gì xảy ra với cậu nên mới đi tìm người quản lý… Cậu cũng thật là, sao
lại đeo tai nghe nghe MP3 làm gì, đến mức không nghe thấy cả tiếng chuông…”.
Hướng Vũ Phàm ngẩng đầu lên, căm giận trừng mắt nhìn cô. “Ý của cậu là, điều
này là do tôi tự chuốc họa vào thân?”
“Ơ… Tôi không có ý như vậy…” Đúng hơn là, vào lúc này, cô không dám nói như
thế…
“Thế cậu có ý gì?” Con người này… Vẫn còn không chịu thôi…
Lạc Phán Phán thấy bực bội, nghĩ nửa giây rồi cắn răng nói:
“Không thì thế này, hôm nay cho cậu nghỉ một ngày, cậu muốn làm gì tôi cũng
không quan tâm, chuyện này dừng lại ở đây! Không thể để cho mẹ tôi và cô Hướng
biết!”.
Sắc mặt Hướng Vũ Phàm khá hơn một chút, cậu nghĩ một lát rồi nói: “Tôi muốn ăn
cơm rang trứng, trưa nay cậu phải nấu cho tôi ăn!”.
Mặc dù không hài lòng vì việc bị chuyển vị trí từ gia sư miễn phí xuống thành
người phục vụ miễn phí, nhưng Lạc Phán Phán nghĩ đến hành động mình đã gây ra,
đành miễn cưỡng gật đầu: “… Ok!”.
“Lạc Phán Phán.”
Sau khi ăn xong bữa trưa, Lạc Phán Phán thu đồ chuẩn bị về nhà, Hướng Vũ Phàm
gọi cô, giơ tay ra hiệu cho cô lại gần, vẫn nụ cười khó hiểu đó.
Lạc Phán Phán dừng tay lại, cảnh giác nhìn cậu, khoanh tay trước ngực, lùi lại
một bước đề phòng, hỏi: “Cậu… Cậu muốn làm gì?”. Không phải là ăn no muốn làm
càn chứ?
Hướng Vũ Phàm bặm miệng, ngón tay cong lại, bực bội gõ lên trán cô nói: “Cậu
lại đang nghĩ lung tung gì thế, tôi chỉ muốn hỏi là cậu có muốn đi chơi với tôi
không thôi!”.
“Đi chơi? Đi đâu chơi cơ?”
“Không phải là cậu muốn đi công viên nước sao? Tôi biết gần đây có một nơi rất
giống với công viên nước, có muốn đi không?”
Nhìn dáng vẻ háo hức của cậu ta, có lẽ nơi đó rất tuyệt, dù sao buổi chiều cô
cũng không có việc gì để làm, đi chơi cũng hay, nhưng…
“Tại sao tự nhiên cậu lại tốt bụng thế, không phải là cậu đang có âm mưu gì
chứ?” Lạc Phán Phán liếc nhìn cậu.
Mặt Hướng Vũ Phàm đỏ bừng lên, cậu gõ lên trán Lạc Phán Phán. “Cậu lại nghĩ
lung tung gì nữa thế, cậu không giàu có cũng chẳng xinh đẹp, có gì đáng để tôi
phải nghĩ ra âm mưu chứ? Chẳng qua là tôi thấy mấy ngày nay cậu phải ở trong
nhà với tôi, không được đi đâu chơi trong kỳ nghỉ Quốc khánh nên muốn đưa cậu
đi. Hừ, đúng là làm ơn mắc oán, muốn đi hay không tùy cậu đấy!” Nói rồi, cậu
quay người bước đi.
“Đợi đã!” Lạc Phán Phán vội vàng kéo tay áo cậu. “Cậu đi nhanh thế, tôi còn
chưa nói là không đi mà! Nhưng…” Cô cúi xuống nhìn quần áo của mình, do dự hỏi:
“Cậu xem, chắc là ở đó cũng có bể bơi nhỉ? Tôi mặc như thế này có được không?”.
Hướng Vũ Phàm nhìn chiếc áo phông có in hình chú gấu và chiếc quần hoa hơi trẻ
con của cô, miễn cưỡng đồng ý.
“Cũng được, chúng ta đi, dù sao chỗ đó cũng cách đây không xa, về nhà tôi sẽ
tìm quần áo của mẹ tôi cho cậu thay.” Nói rồi, cậu cầm chìa khóa trên tủ, kéo
tay cô bước ra ngoài.
Sau năm phút, hai người đã đứng trước một bức tường đá cao. Cạnh đó là một hàng
cây bông sum suê đang chào đón những làn gió thu.
Lạc Phán Phán nhìn bức tường vừa cao vừa kiên cố năm giây, mím môi lại, không
nói gì quay đầu lại nhìn Hướng Vũ Phàm hỏi: “Đây là nơi mà cậu bảo là giống
công viên nước đấy à?”.
“No! No! No!” Hướng Vũ Phàm xua tay, giải thích. “Đây chỉ là tường bao phía
ngoài, nói chính xác, kiến trúc bên trong mới giống công viên nước.”
Ai chẳng biết đó là tường, nhưng mấu chốt là…
“Đây là biệt thự riêng à? Có cho người ngoài vào không?” Lạc Phán Phán nhìn
thấy mái nhà màu trắng sữa, hoài nghi hỏi.
“Tất nhiên người ngoài không vào được rồi, nhưng có thể coi tôi không phải là
người ngoài.” Hướng Vũ Phàm vênh mặt, đắc ý nói. “Chủ nhân tòa biệt thự này là
của em trai chồng cô tôi.”
Em trai chồng cô… Quan hệ cũng khá xa… Không biết họ có bị ngăn cản không? Lạc
Phán Phán còn đang do dự, thì bên cạnh cô, Hướng Vũ Phàm lại giục: “Chúng ta
mau vào thôi!”.
“Ồ, được, cửa đâu?” Lạc Phán Phán nhìn quanh quẩn, không nhìn thấy chỗ nào được
gọi là “cửa” cả, cuối cùng nhìn cậu vẻ nghi ngờ.
“Chúng ta không đi bằng cửa chính, chúng ta trèo vào!” Hướng Vũ Phàm điềm nhiên
nói, chỉ tay vào bức tường trước mặt.
“Gì cơ? Trèo tường?” Lạc Phán Phán trợn mắt nhìn. “Không phải cậu nói biệt thự
này là của em trai chồng cô cậu sao? Vì sao lại phải trèo tường?”
Hướng Vũ Phàm nghe thấy thế, giống như đang nhớ lại điều gì đó, sắc mặt trở nên
khó coi. “Là do tên tiểu tử thối đó hại tôi. À, tên tiểu tử thối đó là con trai
của chú ấy, trên danh nghĩa có thể coi là em họ của tôi! Hai năm trước, lần đầu
tiên đến đây, tôi phát hiện ra bể phun nước có nuôi rất nhiều loại cá lạ.
Những chú cá tung tăng bơi lội trong làn nước trong vắt như muốn mời gọi tôi
“mau ăn tôi đi, mau ăn tôi đi!”. Lúc đó, tôi không chịu được, nên bắt chúng đem
rán. Nói thật, vị của chúng rất ngon, bây giờ nghĩ lại vẫn thấy ngon…”
Nói đến đây, hình ảnh những con cá rán lại hiện lên trong đầu, cậu nuốt nước
bọt rồi nói tiếp: “Sau khi sự việc xảy ra tôi mới biết, những con cá đó là do
em họ tôi đặt hàng từ nước ngoài, được mang về bằng máy bay. Cậu ta thích cá
đến mê muộ