Hướng Vũ Phàm âu yếm nhìn khuôn mặt tươi như hoa của cô, cười vui vẻ bước theo.
Hình ảnh cô bé đang bị cậu nhốt trong nhà vệ sinh đã sớm biến mất trong đầu
cậu.
Ở nhà họ Hướng, trong nhà vệ sinh của phòng học.
“Hướng Vũ Phàm thối! Hướng Vũ Phàm xấu xa, tôi ghét
cậu! Tôi ghét cậu!” Lạc Phán Phán bực bội chửi, tức giận đá vào cửa, đến khi
mệt quá mới ngồi xuống nắp bồn vệ sinh nghỉ.
Đồ trứng thối Hướng Vũ Phàm, con người hám sắc quên bạn bè! Tốn công sức cô mấy
ngày qua dạy cậu ta học, nhìn thấy gái đẹp là chạy đi ngay… Không đúng, cậu ta
chưa nhìn thấy người ta, chỉ nghe thấy giọng nói thôi đã chạy đi rồi! Đồ trứng
thối! Không thể tha thứ cho con người này được! Hừ, dù sao hôm nay cũng là ngày
cuối cùng, cậu ta đã chạy đi, từ giờ mình cũng không cần gặp lại cậu ta nữa!
Đúng! Mình không cần gặp cậu ta, vì thế cũng không cần cậu ta quay lại, mình
phải nghĩ cách để thoát khỏi đây!
Nghĩ đến đó, Lạc Phán Phán không thể ngồi yên được nữa, bắt đầu nhìn bốn phía,
tìm cách thoát ra ngoài.
Nhà vệ sinh rất rộng, lối thoát ra ngoài chỉ có cửa chính và một cửa sổ phía
trên bồn vệ sinh. Cửa chính đã bị khóa rồi, không thể thoát ra ngoài theo lối
ấy, hy vọng duy nhất là chiếc cửa sổ nhỏ.
Đây là tầng hai, cô nhớ ở dưới tầng một có một thảm cỏ mềm mại, nếu giữ được tư
thế tiếp đất thì mức độ nguy hiểm không phải là cao. Cửa sổ là loại cửa bình
thường ghép từ nhiều tấm kính có thể gỡ ra được. Cửa không to, một đứa trẻ tầm
mười tuổi có thể chui qua. Dáng người cô nhỏ bé nên có lẽ chui qua cũng không
khó. May mắn là nhà họ Hướng cũng không lắp lưới chống trộm, nếu không thì cô
không thể thoát được.
Đứng trên nắp bồn vệ sinh, cô cẩn thận gỡ từng mảnh kính, sau đó leo qua thùng
chứa nước lên cửa sổ. Nhìn xuống dưới thấy một thảm cỏ xanh mềm mại mát mắt,
không có bất kỳ vật gì khác. Chỉ cần nhảy xuống là được tự do rồi.
Lạc Phán Phán bặm môi, nắm chặt bàn tay đang toát mồ hôi, hít một hơi thật sâu,
nhảy xuống…
“Chẳng qua là cậu ta đi chụp vài bức ảnh với bạn thanh mai trúc mã mà thôi, sao
cậu lại vội vàng tự sát vì cậu ta thế?”
Một giọng nói ấm áp có vẻ trêu đùa vang lên bên tai
cô, sau đó cô rơi vào một vòng tay ấm áp, lực va mạnh quá khiến cho hai người
lùi ra sau vài bước rồi mới đứng vững được.
Tại sao lại có người? Cô vừa mới nhìn xuống thảm cỏ, rõ ràng là không có ai!
Lạc Phán Phán ngạc nhiên, vội vàng thoát khỏi cánh tay của người đó, quay người
lại, trừng mắt hỏi: “Cậu là ai?”.
Đó là một thiếu niên khôi ngô, tuấn tú,. Ccao khoảng 1m80 cm, mặc một chiếc áo
phông màu vàng và một chiếc quần bò. Làn da mịn màng đến mức cô cũng phải ghen
tị, đôi mắt to tròn thẳng thắn nhìn cô, đôi môi đẹp như hoa đóa tường vi, nở
một nụ cười tuyệt đẹp để lộ hai má lúm đồng tiền.
Người này sao đẹp thế, hay không phải là người, không thể phải là một “hHoa
tinh” bay ra từ vườn hoa chứ? Lạc Phán Phán đang phân vân trong lòng thì người
đó nói,: “Ôi, gấu nhỏ yêu quý của tôi, chúng ta lại gặp nhau rồi!”.
Lại? Vì sao cậu ấy ta lại dùng chữ “lại” này? Lạc Phán Phán nhìn cậu ta, nghi
ngờ hỏi: “Chúng ta gặp nhau rồi sao?”. KCó lẽ là không thể như thế. Nếu cô đã
gặp một người khôi ngô như thế này thì chắc chắn cô phải có ấn tượng gì chứ.
“Ừ, hôm qua, cậu quên rồi à?” Cậu thiếu niên cười vui vẻ nhìn cô, nụ cười ấm áp
như ánh mặt trời., “Tôi không thể quên được nụ cười vui vẻ của cậu trên cầu
trượt, bóng dáng cậu trượt xuống bể bơi, ngây thơ, vụng về giống như chú gấu in
trên áo vậy, rất đáng yêu.”
Cầu trượt? Bể bơi? Ngay lập tức Lạc Phán Phán nhớ lại tòa biệt thự to đẹp, có
một công viên nước lớn. Cô đoán ra được điều gì đó, cảnh giác nhìn cậu.
: “Hôm qua cậu cũng ở trong biệt thự à? Rốt cuộc cậu là ai?”
“Tôi?” Cậu thiếu niên nghiêng đầu nghĩ một lát, thành thật nói:, “Ừ, trên danh
nghĩa thì tôi là em họ của Hướng Vũ Phàm!”.
Em họ của Hướng Vũ Phàm? Là cậu em họ mỗi lần thấy Hướng Vũ Phàm thì thả chó
Tibetan Mastiff ra sao?
Lạc Phán Phán rùng mình, căng thẳng cầm gấu áo, sợ hãi nhìn cậu ta lắp bắp:
“Cậu… Cậu tìm tôi có việc gì?”. Không phải là cậu taấy đến tính sổ với mìnhcô
chứ? MìnhCô chân yếu tay mềm, không thể chịu được Tibetan Mastiff cắn đâu… Hay
là cậu ta dẫn chó Tibetan Mastiff của cậu ta đi tìm Hướng Vũ Phàm thì đúng hơn…
“Cậu lo lắng gì thế? Yên tâm, tôi không thể thả chó cắn cậu được.” Cậu thiếu
niên đọc được cả suy nghĩ của cô, cười sảng khoái., “Chẳng qua tôi nhìn thấy có
người tự sát, nên chạy lại xem mà thôi! Nói đi nói lại, không phải là hôm qua
cậu và Hướng Vũ Phàm đã chơi rất vui vẻ ở bể bơi nhà tôi sao? Vì sao hôm nay
lại nghĩ không thông như thế?”
“Ai bảo là tôi tự sát? Đó là tôi trốn ra ngoài, có hiểu không?” Lạc Phán Phán
bực bội lườm cậu ta, quay người bỏ đi. Sách vở để ở nhà Hướng Vũ Phàm, buổi tối
cô sẽ nhờ mẹ đến lấy, dù sao mẹ cô đi du lịch về từ hôm qua cũng không có việc
gì làm.
Cậu thiếu niên vội vàng bước theo cô, vừa đi vừa nói: “Vì sao phải chạy đi như
thế? Lẽ nào thấy Hướng Vũ Phàm đối xử tốt với cô bé đó nên cậu đố kỵ, không vui
à?”.
“Cắt!