ng ngoài ấn chuông cửa hồi lâu mà không thấy ai, bắt đầu suy luận
lung tung.
Bình thường chuông kêu hai hồi là cô Hướng đã ra mở cửa rồi, vì sao hôm nay
không có ai ra mở cửa? Lẽ nào đi vắng rồi sao?
Nhưng, nếu cô ấy không ở nhà thì Hướng Vũ Phàm cũng phải ở nhà chứ? Sao không
có ai ra mở cửa? Không biết là có chuyện gì rồi?
Nghĩ đến chuyện trên ti vi có đưa tin nhiều vụ án, nào là trúng độc khí than,
nào là mưu sát ở trong phòng, con trai của nhà giàu bị bắt cóc… trong đầu cô
bỗng lóe lên một suy nghĩ… Nghe nói bố của Hướng Vũ Phàm mở công ty, nhà có rất
nhiều tiền, cậu ta có thể được coi là con trai nhà giàu có… Không phải là cậu
ta đã bị bắt cóc rồi chứ?
Lạc Phán Phán tiếp tục ấn chuông, vẫn không có ai. Cô tức giận đá chân vào cửa
tạo ra tiếng động rất lớn, nếu trong nhà có người, không muốn mở cửa thì cũng
phải ra mở cửa, nhưng cửa vẫn đóng chặt, không thấy động tĩnh gì.
Cô đành đi quanh tòa biệt thự một vòng, hậm hực gọi tên Hướng Vũ Phàm, thậm chí
còn gõ vào cả cửa sổ, nhưng vẫn không có ai ra mở cửa.
Đúng là có chuyện xảy ra rồi! Trong lòng Lạc Phán Phán bỗng nhiên có linh cảm
không hay, nhìn cánh cửa đóng kín, cô suy nghĩ một lúc rồi lo lắng chạy về phía
tòa nhà quản lý.
Năm phút sau, Lạc Phán Phán dẫn người quản lý khu vội vàng chạy đến trước cửa
nhà họ Hướng, một số người hàng xóm nghe thấy vậy cũng chạy sang xem.
“Có chuyện gì xảy ra thế?”
“Không biết, hình như là chủ nhà có chuyện rồi.”
“Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Hình như là rất nguy kịch.”
…
Mọi người to nhỏ bàn tán, nhìn vào nhà rồi nhìn Lạc Phán Phán. Cô cũng không
buồn giải thích, kéo tay áo người quản lý giục: “Nhanh lên! Còn chần chừ là xảy
ra chuyện đấy!”.
Người quản lý ấn chuông liên tục, sau năm phút không thấy có động tĩnh gì mới
nghi ngờ nhìn Lạc Phán Phán. “Cháu có chắc là có chuyện xảy ra với người trong
nhà không?”
“Cháu không chắc chắn một trăm phần trăm, nhưng phải đến tám mươi, chín mươi
phần trăm! Mau mở cửa thôi! Nếu có chuyện gì, chú cứ nói là cháu yêu cầu chú
làm thế!”
Người quản lý do dự vài giây rồi mới cầm chiếc khóa dự phòng, tra vào ổ khóa.
Sau một tiếng “tách”, cửa nhà được mở ra. Lạc Phán Phán vội vàng mở cửa, mọi
người phía sau cũng chăm chú nhìn vào…
Thế là bi kịch xảy ra… Sau một giây, tất cả đều sững sờ…
Chỉ nhìn thấy trong phòng khách, Hướng Vũ Phàm đang đeo tai nghe nghe nhạc,
điềm nhiên ăn bữa sáng, lật lật tờ báo. Đương nhiên, mọi thứ đều bình thường,
không có gì đáng nói. Điều khiến cho mọi người ngạc nhiên là trên người thiếu
gia họ Hướng không có một mảnh vải che thân… À! Cũng không thể coi là khỏa thân
hoàn toàn, ít nhất thì cũng mặc một chiếc quần sịp màu đỏ tươi…
Rất nhanh, người trong phòng nhận thấy có điều bất thường, ngẩng đầu bắt gặp
ánh mắt của mọi người. Rõ ràng là cậu không hiểu đang xảy ra chuyện gì, tay vẫn
đang cầm tờ báo, ngạc nhiên nhìn mọi người, thậm chí miệng vẫn nhai bánh mì…
Cho đến khi cậu cảm thấy người mình hơi lành lạnh, ánh mắt của mọi người đang
dừng lại trên chiếc quần màu đỏ của cậu…
“Á… Á… Á…” Hướng Vũ Phàm hét lên, miếng bánh mì trong tay rơi xuống… Cậu ôm đầu
chạy vọt lên tầng, toàn thân run rẩy.
Sau hơn nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng đám người cũng tản đi hết, cửa nhà họ
Hướng được đóng lại, phòng khách trở lại yên tĩnh… Hướng Vũ Phàm mặc một bộ
quần áo nghiêm chỉnh, nằm bò ra bàn trong phòng khách, hai tay ôm lấy khuôn mặt
đỏ bừng, đau khổ “truy điệu” cho việc mình đã bị mọi người nhìn thấy hết…
“Ừ, thực ra thì cũng không bị nhìn thấy hết!” Lạc Phán Phán ngồi bên cạnh, nói
nhỏ an ủi, dù sao thì tai họa cũng do cô gây ra, cô không thể vấy bỏ trách
nhiệm như những người khác. “Ít nhất thì cậu vẫn còn mặc quần trong… Nhưng
không ngờ là cậu lại thích màu rực rỡ như thế… Ôi… quần màu đỏ…”
Cậu ta sững sờ, mắm môi mắm lợi… Lạc Phán Phán ngay lập tức nhận ra mình đã
không phải, cười ngại ngùng nói một câu: “… Nhưng, tôi nói thật, không ngờ là
cậu lại có dáng người chuẩn như thế!”.
Tiếng nghiến răng nghe lại rõ hơn… Hướng Vũ Phàm tức giận nắm chặt tay lại.
“Ơ…” Hình như cậu ta vẫn chưa hài lòng, thế thì nói câu khác vậy. Lạc Phán Phán
cười nói nhỏ: “Cậu yên tâm, tôi tuyệt đối không kể chuyện này với ai… nhưng…
người khác thì cũng khó nói…”.
Người đang nằm úp mặt lên bàn cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, khuôn mặt khôi ngô
đó không vui vẻ như Lạc Phán Phán nghĩ, thay vào đó là một sự u ám, cậu hét
lên: “Lạc Phán Phán, tôi hận cậu!”.
Điều đó… Thực sự… Thính giác của cô rất tốt, cậu ta có
hạ âm lượng một chút cô vẫn có thể nghe rõ…
Lạc Phán Phán đau khổ bịt lấy hai tai, rụt cổ lại. Cho đến khi cậu ta không
nhìn cô với ánh mắt căm hận nữa mà lại úp mặt xuống bàn, cô mới dám đứng dậy,
cẩn thận kéo tay áo cậu ta, nói với giọng vô cùng đáng thương: “Này, cậu không
nên để bụng như thế. Tôi đã xin lỗi cậu rồi… Hơn nữa, tôi không biết là cô
Hướng đi công tác, cũng không biết cậu ở trong nhà, lại còn mặc như thế… Ôi,
ôi… thật là… Tôi ấn chuông hồi lâu, không thấy có ai ra mở cửa, tôi lo lắng có
chuy